Cưới Trước Rồi Yêu

Chương 7

Thẩm Nghiễn Chu lúng túng ngẩng đầu, vừa hay bắt gặp ánh mắt tôi đang cười.

Lập tức quay mặt đi, và… đỏ tai.

Mấy ngày sau đó, tôi lấy cớ mang trái cây, mang nước, mang đồ ăn vặt, liên tục ghé phòng học – thực chất là liếc trộm trai đẹp.

Dù gì cũng bị bố mẹ bắt ở nhà canh em trai học bài.

Tôi nào còn cơ hội ngắm “mỹ sắc” bên ngoài?

Mà Thẩm Nghiễn Chu thì đúng gu tôi:

Nam sinh đại học, cao trên 1m85, khí chất lạnh lùng ít nói, đầy bí ẩn.

Tôi nhìn mãi mà… đâm ra thích thật.

“Đến giờ nghỉ rồi nha~ Thầy Thẩm, ăn miếng trái cây đi~”

Cái tên Lê Hạo chết tiệt kia đúng kiểu phá game, miệng không có phanh:

“Thầy Thẩm, chị em nhìn trúng anh rồi đó!”

“Từ xưa đến nay, chưa thằng nào chịu nổi chị quá 3 tháng đâu nha!”

“Thầy đừng để bị cái vẻ ngoài ngây thơ đó lừa!”

Tôi tức đỏ mặt, ném cái dĩa hoa quả xuống:

“Thằng nhãi ranh! Hôm nay chị mà không đem cậu đi hầm cháo là chị thua!”

Đúng là trẻ trâu không hiểu chuyện.

Tôi thật lòng muốn có một mối tình lâu dài, nhưng kết quả?

Toàn là bị lừa tiền, lừa tình, hoặc nhìn trúng gia sản nhà họ Lê.

Mấy thể loại đó, không chia tay thì đợi đến Tết à?

Thẩm Nghiễn Chu lặng lẽ nhìn tôi và Lê Hạo đấu khẩu, vẻ mặt lạnh như nước đá.

Lúc đó tôi bỗng thấy… cụt hứng.

Tôi bỏ tay xuống, khẽ nói:

“Nó nói đúng đấy. Thầy Thẩm, đừng để tôi lừa anh.”

Lần đầu tiên, Thẩm Nghiễn Chu ngẩng đầu nhìn tôi.

2.

Hôm sau, Thẩm Nghiễn Chu xin nghỉ một ngày.

Tôi thì cả ngày chẳng có việc gì làm, rảnh muốn mốc người.

Sang đến ngày thứ ba, anh vẫn tiếp tục nghỉ.

Mãi đến ngày thứ năm, tôi liếc nhìn Lê Hạo đang gác chân chữ ngũ nằm trên sofa chẳng ra cái thể thống gì.

Cuối cùng tôi chịu hết nổi, đập cho nó một trận.

“Viết địa chỉ nhà thầy Thẩm của cậu ra đây cho tôi.”

“Không thì để bố mẹ mà hỏi đến, tôi nói luôn là cậu nằm ngửa cả tuần, không đụng vào một tờ đề nào.”

Lê Hạo càu nhàu, giọng nghèn nghẹn:

“Viết thì viết, nhưng chị phải cho em đi cùng.”

Đi cùng á? Vướng chân, không mang.

Nó lắp bắp giải thích:

“Chị mang em theo đi mà.”

“Thầy Thẩm ở xa lắm, lại heo hút nữa, chị là con gái đi một mình không an toàn.”

Cuối cùng tôi vẫn lái xe chở Lê Hạo đi tìm Thẩm Nghiễn Chu.

Phải nói là, Lê Hạo không nói sai chút nào.

Nhà Thẩm Nghiễn Chu ở thật sự rất sâu trong ngõ nhỏ, lại cũ kỹ, bừa bộn.

Tôi vừa lái vừa quẹo tới quẹo lui giữa mấy con hẻm chật hẹp, lần đầu tiên phát hiện:

thì ra Thượng Hải cũng có những nơi tồi tàn như thế này.

Cuối cùng, sau lần phanh gấp thứ N, tôi không nhịn được nữa mà hỏi:

“Lê Hạo, nhà thầy cậu thật sự ở đây á?”

“Xa vậy mà ngày nào cũng đến nhà mình dạy học được hả?”

Lê Hạo bỏ điện thoại xuống, nghiêm túc nhìn tôi:

“Thật mà. Mỗi lần đi mất hơn 2 tiếng. Chị cũng thấy rồi đấy, có đoạn còn không có cả xe buýt.”

“Nghĩa là anh ấy phải đi bộ ít nhất một tiếng nữa cơ.”

Tôi im lặng.

Lê Hạo tiếp lời:

“Cho nên chị à, tha cho thầy Thẩm đi được không?”

Tôi cau mày, không trả lời.

Cuối cùng, chúng tôi cũng đến được căn phòng trọ nhỏ hẹp ấy và gặp được Thẩm Nghiễn Chu.

Anh đang bệnh, trong nhà không có ai.

Tôi đưa tay sờ trán anh – nóng hầm hập, đến phát sợ.

Thẩm Nghiễn Chu mở mắt đầy khó nhọc:

“Sao em đến đây?”

Tôi bĩu môi, đỡ anh dậy:

“Tới cứu anh nè, thầy Thẩm.”

Lê Hạo cùng tôi đưa anh lên xe, tôi lái thẳng tới bệnh viện.

Từ sau hôm đó, tôi đề nghị với anh:

“Thầy Thẩm này, trong thời gian dạy kèm, anh cứ ở nhà tụi em đi.”

Ai ngờ anh nhíu mày nhìn tôi như thể tôi đang có ý đồ đen tối gì đó.

“Không cần phiền phức thế đâu.”

Tôi đổi cách nói:

“Thế thì, em đưa đón anh mỗi ngày. Vậy được chưa?”

Anh không đáp, chỉ lặng lẽ đeo ba lô lên chuẩn bị về.

Lúc đó đã hơn 9 giờ tối rồi, mà chuyến xe buýt cuối từ lâu đã không còn nữa…

2.

Tôi cầm chìa khóa xe, gọi với theo bóng lưng anh:

“Thầy Thẩm, để em chở anh về.”

Anh ngồi ghế phụ, mệt mỏi nhắm mắt nghỉ ngơi.

Dừng đèn đỏ, tôi không nhịn được đưa tay lại gần khuôn mặt anh, định chạm thử…

Anh bất ngờ mở mắt, nắm lấy tay tôi, giọng lạnh băng:

“Lê Lê, em đừng đùa với anh nữa.”

Tôi chớp mắt nhìn anh:

“Anh không thử thì làm sao biết em không thật lòng?”

Anh thở dài, hơi nghiêm túc nói:

“Anh rất rõ mình là gì trong mắt em.”

“Chúng ta… vốn không thuộc về cùng một thế giới.”

Không khí trong xe lập tức trở nên lạnh lẽo.

Tôi im lặng, tay siết chặt vô-lăng.

Chương trước
Chương sau