Trọng Sinh
Nhân vật chính sau khi chết sẽ sống lại ở một thời điểm trong quá khứ. Với ký ức từ kiếp trước, họ thay đổi số phận, báo thù kẻ ác, hoặc cứu lấy người thân. Thể loại này mang tính kịch tính cao, thường kết hợp với cung đấu, gia đấu hoặc thương trường.
Truyện mới cập nhật
SAU KHI TRÙNG SINH, TA HUỶ BỎ HÔN ƯỚC THỦA NHỎ
Sau khi trọng sinh, việc đầu tiên ta làm là đi tìm Bạch Phụ.
Ta ném thẳng cho hắn một tin lớn:
“Bạch đại ca, huynh đi tìm phụ thân ta cầu hôn có được không?”
Bạch Phụ vốn thật thà ngây ra một lúc, rồi bị tin tức ấy nổ tung đến mức lộ ra tám cái răng lớn:
“Trời đất ơi! Còn có chuyện tốt như thế sao?”
Chưa kịp để ta nói rõ đầu đuôi, người luôn điềm tĩnh như hắn đã co giò chạy thẳng về nhà ta.
May mà… hắn chịu.
Ta đưa tay lau khóe mắt.
Từ nay về sau, ta không cần phải chịu những uất ức của kiếp trước nữa.
CẢ PHỦ 108 NGƯỜI ĐỀU TRỌNG SINH RỒI
Hoa khôi Thẩm Oánh đến phủ Công chúa vào ngày hôm đó, cả phủ chìm trong một sự im lặng đến đáng sợ.
Từ Phụ mẫu, ca ca cho đến tì nữ, gia nhân. Mỗi một người đều đang nghiến răng ken két, chôn giấu hận thù, ánh mắt nhìn nàng ta chẳng khác nào sói nhìn thấy con mồi.
Đại ca của ta bước tới, mặt nở nụ cười nhưng trong đôi mắt lại ẩn chứa hàn quang lạnh lẽo:
"Thẩm Oánh cô nương chịu hạ cố đến phủ Công chúa, thật là tốt quá!"
Đúng vậy, tốt quá rồi!
Một trăm linh tám mạng người của phủ Công chúa thảm chết ở kiếp trước. Cuối cùng, cũng đợi được ngươi rồi!
SAU KHI PHU QUÂN CHO TA UỐNG BẤT TỬ DƯỢC
GIỚI THIỆU:
Phu quân tìm được Bất Tử Dược, liền lựa chọn đem cho ta uống.
Ta vì báo ân, lang bạt trong trường hà thời gian, tìm kiếm từng kiếp chuyển thế của hắn.
Kiếp thứ nhất, hắn là thư sinh nghèo khổ. Ta đưa bạc cho hắn lên kinh ứng thí, thay hắn chăm sóc mẫu thân bệnh nặng.
Thế nhưng khi hắn công thành danh toại, lại cưới nữ nhi tể tướng, để ta uổng công chờ đợi suốt mười năm.
Kiếp thứ hai, hắn là bách phu trưởng trong quân. Khi địch quân xâm lấn, ta liều mình bảo toàn tính mạng cho hắn, thay hắn giết địch.
Vậy mà hắn lại dùng chiến công chồng chất cầu hôn công chúa, giam ta trong mật lao tối tăm không thấy ánh trời, ngày ngày tra tấn.
……
Ta phiêu bạt giữa nhân thế, lòng hoang mang vô định, song không dám quên ân tình năm xưa hắn ban thuốc, vẫn tiếp tục tìm kiếm chuyển thế của hắn trong hồng trần.
Mãi cho đến khi ta gặp được phương trượng quốc tự.
Ông nói với ta:
“Bất Tử Dược vốn sinh ra thành đôi.
Một viên khiến thân xác bất tử, vĩnh tồn nơi thế gian.
Một viên khiến linh hồn bất diệt, mang theo ký ức của từng kiếp mà luân hồi chuyển sinh.”
CHẤP DIÊN
GIỚI THIỆU:
Đêm tân hôn, ta cùng “phu quân” loan phụng điên đảo, quấn quýt suốt canh thâu.
Đến khi trời sáng mới hay, phu quân chân chính của ta lại say rượu nằm gục ở gian ngoài, chưa từng bước vào phòng.
Còn kẻ cùng ta giằng co cả đêm, trước rạng đông vội vã rời đi,
lại là một nam nhân xa lạ.
Phu quân tỉnh rượu, chỉ hời hợt buông một câu:
“Ắt là hạ nhân làm nhầm.”
Rồi từ đó, hắn không bao giờ bước chân vào phòng ta nữa.
Nhà chồng ngoài mặt đối đãi khoan hậu,
nhưng không một ai đứng ra đòi lại công đạo cho ta.
Suốt mười lăm năm sau, hắn viễn chinh trấn giữ biên quan,
một mình ta chống đỡ cả hầu phủ, hao tận tâm lực, u uất sinh bệnh.
Khi thân thể tàn tạ, bệnh cốt rời rã,
ta vô tình nghe được cuộc mật đàm của công bà.
Lúc ấy mới biết,
hắn sớm đã ở ngoài quan ải khác lập gia thất, con cái đề huề.
Mà kẻ hủy hoại thanh danh ta năm xưa,
chính là đệ đệ ruột của người nữ nhân được hắn nuôi làm ngoại thất, sủng ái như thê.
Đêm đó,
hắn đứng ngay ngoài cửa, mặc nhiên để mặc mọi chuyện xảy ra.
Chỉ vì nữ nhân kia nói một câu:
“Hủy hoại nàng ta, chàng mới có thể thật sự tự do.”
Ta uất hận đến cực điểm,
âm thầm bán sạch sản nghiệp nhà chồng, thuê tử sĩ, vượt ngàn dặm,
máu nhuộm sạch tòa trạch viện nơi quan ngoại.
Ngày hung tin truyền về,
ta ngửa mặt cười lớn, ho khạc ra ngụm máu cuối cùng,
rồi châm lửa thiêu rụi cả tòa hầu phủ.
Mở mắt lần nữa,
ta trở về đúng đêm đại hôn năm ấy.
Hồng chúc cao treo,
tiếng hỷ nhạc còn chưa dứt.
Ngoài cửa,
tiếng bước chân mang theo nụ cười khinh bạc đang từ xa tiến lại gần.
“Nương tử, ta đến đây…”
Ta khẽ cong môi,
lặng lẽ với tay cầm lấy chiếc kéo đặt trên bàn trang điểm.
Thứ đệ của ta thiện lương như Bồ Tát
Thứ đệ của ta có tâm địa thiện lương như Bồ Tát.
Hắn thương cho cô nương bán trà nặng gần hai trăm cân lại xấu như ma chê quỷ hờn không ai thèm cưới, liền khiến ta nhận lấy tú cầu của nàng, buộc ta phải cưới nàng làm thê tử.
Ta không muốn, nữ tử kia liền đưa ra chứng cứ xác thực rằng chúng ta đã tư thông, làm loạn đòi quyên sinh để tìm trong sạch.
Ta bị mọi người thóa mạ, đành phải thành thân cùng nàng ta, nào ngờ đến đêm tân hôn lại biết nàng ta đã mang thai ba tháng, bị nàng ta gi.ết người diệt khẩu.
Thứ đệ chiếm gia nghiệp của ta, cưới người trong lòng, trở thành thủ phủ đệ nhất kinh thành người người ngưỡng mộ.
Lần nữa mở mắt ra, ta trở lại ngày thứ đệ cười tủm tỉm đưa quả tú cầu kia cho ta.
Dã Hữu Trưởng Phong
Dã Hữu Trưởng Phong
Sau khi bị đích tỷ tráo hôn, phu quân kiếp trước yêu thương ta lại xem nàng là thê tử duy nhất.
Thiếu niên tướng quân kiếp này cưới ta cũng vì nàng mà giữ thân như ngọc.
Còn ta mang tiếng xấu c/ướp hôn sự của tỷ tỷ, bị mẹ chồng giày vò đến chet.
Sống lại trở về ngày hoán đổi giá thú.
Ta vén khăn hỉ, cười nói với đích tỷ đang chui vào kiệu hoa của ta: “Đừng đổi nữa, cả hai đều tặng cho tỷ!”
Dứt lời, ta xách trường thương, thúc ngựa phi thẳng đến Bắc Cương.
Hôn sự này, ta không thành nữa!
Thái Tử Lạc Thuỷ Liễu
Thái Tử Lạc Thuỷ Liễu
Thái tử cùng giai nhân trong lòng hắn cùng rơi xuống nước. Tình thế nguy cấp, ta chỉ kịp cứu Thái tử, người ở gần ta hơn.
Thái tử cảm kích, lập tức cầu xin Hoàng đế ban hôn, muốn ta trở thành Thái tử phi của hắn.
Mười năm sau, việc đầu tiên Thái tử làm khi đã vững ngôi vị Hoàng đế, chính là diệt cả nhà ta, đem x/ác ta với hai m/ạng người đưa đến trước mộ giai nhân của hắn.
“Năm xưa, ngươi không cứu nàng ấy, chẳng phải là chờ nàng ấy chet đi, để tiện bề leo lên dựa dẫm vào trẫm sao?”
Tỉnh dậy lần nữa, Thái tử và giai nhân trong lòng hắn lại cùng rơi xuống nước.
Ta hoảng loạn kêu lên: “Làm sao đây, ta cũng không biết bơi.”
Vị Hôn Phu Muốn Cưới Nha Hoàn Của Ta
Vị Hôn Phu Muốn Cưới Nha Hoàn Của Ta
Một ngày trước đại hôn của ta, vị hôn phu nói muốn cưới nha hoàn của ta làm chính thê.
Ta lập tức cắt đứt duyên tình, tác thành cho họ bách niên giai lão, thề vĩnh viễn kết thù.
Mọi người chỉ nghĩ ta đau lòng quá độ, kỳ thực không phải vậy.
Bởi vì ta biết, nha hoàn của ta là con gái của phản vương. Chẳng bao lâu sau, cả nhà họ sẽ bị liên lụy tống vào đại lao.
Kiếp trước ta gả đi làm chính thê, nha hoàn làm thiếp, nhà mẹ ta đã dốc hết gia tài vạn quán cứu họ ra.
Thế nhưng ta lại bị họ bỏ rơi trên đường đi lưu đày.
Kiếp này, cầm tiền nuôi phủ binh bảo vệ hoàng quyền chẳng phải thơm hơn sao?
HOA KHAI HOA SÁT
Ta đến lúc c.h.ế.t mới biết phu quân Tiêu Giản là nữ nhi.
Năm đó nàng ta cưới ta, chỉ vì nàng thích Phó Vận.
Tiêu Giản giả trai, không thể cùng Phó Vận ở bên nhau.
Vì ghen, nàng ta cố ý sắp đặt để cưới ta, người có hôn ước từ nhỏ với Phó Vận.
Nàng ta giam ta trong hậu viện sâu thẳm, khiến mười năm thanh xuân của ta trôi qua trong uổng phí, cuối cùng c.h.ế.t không yên lành.
May thay, ta trọng sinh về ngày gả cho Tiêu Giản.
Thiên Tai Mạt Thế : Tích Trữ Hàng Chục Tỷ, Cả Nhà Cùng Làm Ác Nhân
Nguồn Convert: Converter Editor
Beta: Tuyền Lê
Năm 2123, bất chấp sự phản đối của toàn thế giới, nước J đã xả nước thải hạt nhân ra biển lớn, châm ngòi cho sự trả thù của Mẹ Thiên nhiên.
Ban đầu, ai cũng ngỡ đó chỉ là một trận bão thông thường, nhưng nào ngờ, nó lại chính là khởi đầu cho chuỗi 15 năm thiên tai tận thế.
Lũ lụt, nắng nóng khắc nghiệt, nạn côn trùng, mưa đá, rét đậm, động đất, mưa axit...
Chúc Hạ, người đã trọng sinh trở về, chỉ nhếch mép: "Mấy cái này đã là gì? Tận cùng của thảm họa còn có cả Mặt Trăng đâm sầm vào Trái Đất kia kìa!"
Có không gian trong tay, cô phải tích trữ bằng sạch những món ăn mà kiếp trước thèm đến cháy lòng mà chẳng được nếm.
Có y thuật trong tay, cô nhất định phải cứu sống ân nhân của đời trước.
Thực lực siêu cường, lòng dạ sắt đá, quyết không làm thánh mẫu!
Kiếp này, một tát lật nhào đám hàng xóm hiểm ác, một đấm đánh gục ả thiên kim giả mạo, một đạp đá bay tất cả những kẻ muốn giết cô cướp vật tư!
Nhưng Chúc Hạ cũng đâu phải lúc nào cũng bá đạo siêu ngầu như thế.
Bởi vì, bắt cô đối mặt với tình yêu cuồng nhiệt của năm người đàn ông kia, thà để cô bị Mặt Trăng tông chết còn sướng hơn.