Cổ Đại
Truyện lấy bối cảnh xã hội phong kiến phương Đông xưa cũ. Nội dung thường xoay quanh cuộc sống cung đình, chiến tranh loạn lạc, giang hồ, quan trường, hay những mối tình đầy trắc trở của vương gia, tiểu thư, hoàng đế, mỹ nhân. Người đọc sẽ được đắm chìm trong không khí cổ kính, trang nghiêm, nhưng cũng không thiếu bi thương và sóng gió.
Truyện mới cập nhật
TA MƯỢN GƯƠNG MẶT CỦA BẠCH NGUYỆT QUANG ĐỂ TRẢ THÙ
Tại yến tiệc trong cung, đích tỷ bỗng nhiên hung hăng đẩy ta vào đài hiến nghệ, muốn ta thất thố trước điện, bêu xấu trước mặt bách quan.
Đèn đuốc vừa sáng rực, khăn che mặt trên mặt ta lại vô tình tuột xuống.
Cả điện lập tức xôn xao.
Trấn Bắc Vương Tiêu Khiên là kẻ quyền khuynh triều dã đã bóp nát chén rượu trong tay.
Vị trạng nguyên lang đang được thánh thượng ân sủng cũng không giấu nổi vẻ thất thần.
Xa hơn nữa, thiếu niên tướng quân vốn ngồi trên cây uống rượu một mình, đã phi thân lao tới, đáy mắt cuộn trào sóng ngầm.
Giữa những tiếng bàn tán dồn dập, ta biết rõ ta có bảy phần giống với bạch nguyệt quang đã sớm qua đời của mấy vị đại nhân kia.
Ta chỉ cúi thấp đầu, móng tay ghim sâu vào lòng bàn tay, khóe môi khẽ cong lên một đường rất nhẹ.
Đợi lâu như vậy… cuối cùng, cũng đến lúc có cơ hội rời khỏi Hầu phủ rồi.
…
Nhờ Đạn Mạc Nhắc Nhở, Ta Đá Bay Tra Nam Để Làm Hoàng Hậu
Thanh mai trúc mã một lần nữa vì nữ chính mà vứt bỏ ta lại dưới cỗ xe ngựa.
Hoàng huynh chấn nộ, hạ chỉ ban chết cho cả hai.
Người biết rõ ta thầm yêu bọn họ, bèn đặc cách cho ta chọn một trong hai làm Phò mã để miễn tội chết.
Ta còn đang do dự chưa quyết, trước mắt bỗng hiện lên những dòng chữ lơ lửng:
【Nữ phụ chết tiệt kia nhìn Giang công tử làm gì? Hắn là Kim khoa Trạng nguyên, nàng ta chỉ là hạng công chúa rỗng tuếch, đến nửa câu chuyện chung cũng không có. Người ta cùng nữ chính ngâm thơ đối chữ, còn nàng ta chỉ biết ăn bánh đậu xanh. Cưới nàng ta chính là hủy hoại nửa đời sau, Giang công tử thà chết hôm nay còn hơn.】
【Tống tiểu Thế tử đầu sắp vùi xuống đất rồi kìa. Hắn thà rơi đầu cũng không muốn nữ chính hiểu lầm, hận không thể cầu xin nữ phụ đừng chọn mình.】
Ta đột ngột ngẩng đầu.
Quả nhiên, kẻ thì trốn tránh ánh mắt ta, kẻ thì cúi đầu chết lặng.
【Nữ phụ hãy nhìn vị hoàng huynh đang cực lực kìm nén kia kìa!】
【Bệ hạ điên rồ này đã thầm yêu nàng mười năm rồi. Hôm nay nàng chọn ai, hắn liền giết kẻ đó!】
【Chỉ cần nàng chọn thật, đêm nay chắc chắn sẽ rơi vào cảnh đồng tử mất tiêu cự cho mà xem!】
Ta kinh hãi quay đầu.
Trên vị trí cao cao tại thượng kia, khóe môi Bệ hạ đang ngậm ý cười.
Ánh mắt người sâu thẳm như mực nhìn ta chằm chằm, tựa hồ loài sói dữ đã khóa chặt yết hầu con mồi.
SAU KHI TRÙNG SINH, TA HUỶ BỎ HÔN ƯỚC THỦA NHỎ
Sau khi trọng sinh, việc đầu tiên ta làm là đi tìm Bạch Phụ.
Ta ném thẳng cho hắn một tin lớn:
“Bạch đại ca, huynh đi tìm phụ thân ta cầu hôn có được không?”
Bạch Phụ vốn thật thà ngây ra một lúc, rồi bị tin tức ấy nổ tung đến mức lộ ra tám cái răng lớn:
“Trời đất ơi! Còn có chuyện tốt như thế sao?”
Chưa kịp để ta nói rõ đầu đuôi, người luôn điềm tĩnh như hắn đã co giò chạy thẳng về nhà ta.
May mà… hắn chịu.
Ta đưa tay lau khóe mắt.
Từ nay về sau, ta không cần phải chịu những uất ức của kiếp trước nữa.
CẢ PHỦ 108 NGƯỜI ĐỀU TRỌNG SINH RỒI
Hoa khôi Thẩm Oánh đến phủ Công chúa vào ngày hôm đó, cả phủ chìm trong một sự im lặng đến đáng sợ.
Từ Phụ mẫu, ca ca cho đến tì nữ, gia nhân. Mỗi một người đều đang nghiến răng ken két, chôn giấu hận thù, ánh mắt nhìn nàng ta chẳng khác nào sói nhìn thấy con mồi.
Đại ca của ta bước tới, mặt nở nụ cười nhưng trong đôi mắt lại ẩn chứa hàn quang lạnh lẽo:
"Thẩm Oánh cô nương chịu hạ cố đến phủ Công chúa, thật là tốt quá!"
Đúng vậy, tốt quá rồi!
Một trăm linh tám mạng người của phủ Công chúa thảm chết ở kiếp trước. Cuối cùng, cũng đợi được ngươi rồi!
MƯỢN DAO
Công công và bà bà nhất quyết muốn gả đứa con gái mười bốn tuổi của ta, cho một tên ăn chơi đã đánh chết ba đời thê tử.
Phu quân phản đối, liền bị áp dụng gia pháp, còn bị ngự sử đàn hặc tội bất hiếu.
Đứa con trai đang theo học ở Quốc Tử Giám cũng bị lệnh gọi về nhà, đóng cửa tự kiểm điểm.
Ta quỳ chép 《Hiếu Kinh》 đến mức ngất xỉu.
Tỉnh lại liền nghe con gái vừa khóc vừa nói: “Con gả.”
Công công cười lạnh: “Biết điều sớm thế này, hà tất phải liên lụy cả nhà?”
Ta rũ mắt xuống.
Giờ đây chỉ còn có thể mượn danh “thủ tang” để kéo dài hôn kỳ.
Vậy thì… công công và bà bà, ai sẽ chết trước đây?
TA CÓ KHẢ NĂNG ĐỌC SUY NGHĨ CỦA HOÀNG THƯỢNG
Ta vô tình nghe được tiếng lòng của hoàng thượng.
Khi những người khác tâng bốc nhau, hắn: 【 Ngu xuẩn! Bị cắm cho cặp sừng dài tám mét rồi còn xưng huynh gọi đệ với hắn! 】
Khi phê tấu chương, hắn: 【 Phục rồi, đô đốc có thực sự ổn không vậy? Ngày nào cũng hỏi trẫm có ăn xoài không, trẫm không ăn xoài, trẫm dị ứng với xoài! 】
Trên long sàng, hắn: 【 Hôm nay trẫm cố ý mặc áo trong có thêu bé rồng, chờ chút nữa cởi ra nhất định hoàng hậu sẽ thích! Hí hí ~】
Ta:...đừng xà lơ nữa!
Thải Thải
Lên kinh tìm vị hôn phu, trước khi chính thức bước chân đến cửa, ta đã dò hỏi kỹ càng về nhân phẩm của hắn.
Nghe nói hắn có một thanh mai trúc mã từ thuở nhỏ, cùng một cô nương tương tư đã lâu.
Chuyện tình giữa ba người truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ, lúc ấy ta liền biết, hôn sự này không thể tiếp tục nữa.
Vì vậy, ta dùng hôn thư đổi lấy một lời hứa từ Hầu phu nhân:
Ta nguyện ý chủ động từ hôn, chỉ mong Hầu phủ thương tình ta là cô nương mồ côi, sống nơi kinh thành chẳng dễ dàng, có thể nuôi dưỡng ta như con gái trong phủ vài năm. Đợi đến khi ta mười sáu tuổi, tự khắc sẽ rời đi.
Hầu phu nhân đã gật đầu đáp ứng.
Từ đó, ăn ở của ta đều trong Hầu phủ, học cùng khuê nữ nhà họ, đọc sách, luyện chữ, học lễ nghi, đối nhân xử thế.
Thế nhưng thế tử Hầu phủ, Tạ Như Quyết, lại chẳng tin lòng ta.
Khi ta đọc sách, hắn nói dẫu ta học đến mấy, hắn cũng không thích hạng đầu óc gỗ mục như ta.
Khi ta học cưỡi ngựa bắn cung, hắn cười giễu ta rằng thà học múa còn hơn, sau này mới có thể lấy lòng phu quân.
Khi ta học tính toán sổ sách, hắn lại trêu chọc với người khác, nói rằng tài sản Hầu phủ sau này tuyệt đối không để lọt vào tay ta.
Thế nhưng, khi có người đến cầu thân, hắn lại đuổi thẳng ra ngoài, nói rằng sinh tử của ta đều là chuyện của nhà họ Tạ.
Song cuối cùng, ta vẫn rời khỏi Hầu phủ.
Còn hắn, chỉ có thể sắc mặt xám xịt mà trơ mắt nhìn, ngay cả ngăn cản cũng không thể.
Bởi lần này, người đến đón ta chính là mang theo thánh chỉ.
Phu Quân Của Ta Là Nam Chính Trong Thoại Bản Nam Tần
Ai ai cũng nói ta gả được người phu quân tốt, ta nhìn nhìn người đàn ông thật thà chất phác bên cạnh này, vừa ăn sáu bát cơm vào bữa tối, giờ đang ngáy o o, tay còn vươn qua đòi ôm một cái.
Lại nghĩ đến biểu muội trà xanh, thanh mai trúc mã bạch liên hoa trong sách, còn cả một đám các thể loại mỹ nhân gặp nạn đang chờ chàng ta giúp đỡ, cuối cùng tất cả chung sống hòa thuận vui vẻ, là ta lại thấy lửa giận bùng lên.
Ai mà ngờ được người chồng vạm vỡ thật thà này của ta lại là nam chính trong truyện nam tần cơ chứ.
Còn ta chính là người vợ kết tóc tào khang đoản mệnh vì bạo bệnh ngay từ chương đầu tiên của sách.
Rõ ràng ta đang khỏe mạnh thế này, đây không phải là đang trù ẻo ta sao.
Ôm cái gì mà ôm, lăn xuống đất mà ngủ đi....
SAU KHI PHU QUÂN CHO TA UỐNG BẤT TỬ DƯỢC
GIỚI THIỆU:
Phu quân tìm được Bất Tử Dược, liền lựa chọn đem cho ta uống.
Ta vì báo ân, lang bạt trong trường hà thời gian, tìm kiếm từng kiếp chuyển thế của hắn.
Kiếp thứ nhất, hắn là thư sinh nghèo khổ. Ta đưa bạc cho hắn lên kinh ứng thí, thay hắn chăm sóc mẫu thân bệnh nặng.
Thế nhưng khi hắn công thành danh toại, lại cưới nữ nhi tể tướng, để ta uổng công chờ đợi suốt mười năm.
Kiếp thứ hai, hắn là bách phu trưởng trong quân. Khi địch quân xâm lấn, ta liều mình bảo toàn tính mạng cho hắn, thay hắn giết địch.
Vậy mà hắn lại dùng chiến công chồng chất cầu hôn công chúa, giam ta trong mật lao tối tăm không thấy ánh trời, ngày ngày tra tấn.
……
Ta phiêu bạt giữa nhân thế, lòng hoang mang vô định, song không dám quên ân tình năm xưa hắn ban thuốc, vẫn tiếp tục tìm kiếm chuyển thế của hắn trong hồng trần.
Mãi cho đến khi ta gặp được phương trượng quốc tự.
Ông nói với ta:
“Bất Tử Dược vốn sinh ra thành đôi.
Một viên khiến thân xác bất tử, vĩnh tồn nơi thế gian.
Một viên khiến linh hồn bất diệt, mang theo ký ức của từng kiếp mà luân hồi chuyển sinh.”
Thanh Từ Bất Khứ
Thanh Từ Bất Khứ
Ngày ta khải hoàn trở về, ca kỹ năm xưa ta từng cứu giúp lại dùng thân chặn giữa đường. Nàng ta cầm miếng ngọc bội của ta, khóc lóc th/ảm thiết rằng:
“Tướng quân! Nô gia biết thân phận thấp hèn, vốn chẳng xứng làm thê tử của Tướng quân, nhưng người đã hứa hẹn trọn đời, nay lại khiến nô gia mang thai, sao có thể phủi tay không nhận cho đành!”
Lời ấy thốt ra, cả kinh thành đều chấn động.
Đại tướng quân nổi giận lôi đình tại chỗ, mắng ta coi thường quân kỷ, làm hại nữ tử nhà lành.
Ông ta hạ lệnh b/ắt gi/am ta vào ng/ục, tước đi quyền vào cung nhận thưởng. Nhưng đêm ấy, Hoàng đế lại lặng lẽ cải trang tiến vào phòng gi/am của ta.
“Con gái yêu của trẫm ơi, sao đi quân doanh một chuyến, con lại có bản lĩnh khiến nữ tử mang thai thế này?”