Trả Thù
Trả thù tập trung vào việc nhân vật chính khiến kẻ ác phải trả giá.
Truyện mới cập nhật
NGÀY ĐI ĐĂNG KÝ KẾT HÔN, TÔI PHÁT HIỆN CHỒNG SẮP CƯỚI CÓ CON GÁI BA TUỔI
Tôi và bạn trai đi đăng ký kết hôn, lúc điền đơn thì anh ấy đi vệ sinh, điện thoại của anh ấy sáng lên, hiện ra một tin nhắn: “Anh, hôm nay đừng quên nói với cô ấy rằng anh còn có một cô con gái ba tuổi.”
“Xin lỗi bảo bối, anh đi vệ sinh một lát, quay lại ngay.”
Tống Trạch dịu dàng xoa đầu cô.
Anh mặc bộ vest đặt may cao cấp được là phẳng phiu, không có lấy một nếp nhăn, đáy mắt là ý cười không giấu nổi.
Đường Niệm ngẩng đầu, đáp lại bằng một nụ cười rất nhạt nhưng tràn đầy tin tưởng: “Mau đi đi.”
Tống Trạch tiện tay đặt chiếc điện thoại dự phòng màu đen lên ghế dài.
Anh có hai chiếc điện thoại, chiếc dự phòng này bình thường chỉ dùng để nhận cuộc gọi chuyển phát nhanh và giao đồ ăn, thậm chí còn không đặt mật khẩu.
Đường Niệm chưa từng kiểm tra anh, cô tin rằng giữa những người yêu nhau nên có ranh giới tuyệt đối.
Điện thoại khẽ rung lên.
Màn hình vốn đã tắt sáng lên, một tin nhắn WeChat hiện ngay giữa màn hình khóa.
Không có ghi chú, chỉ có một ảnh đại diện mặc định màu xám trắng.
Nội dung chỉ có một dòng ngắn ngủi.
“Anh, hôm nay đừng quên nói với cô ấy rằng anh còn có một cô con gái ba tuổi.”
SỞ MỘC DAO
Thứ muội cứu được một nam nhân bị trọng thương, còn nói dối rằng nàng ta là đích nữ của phủ Tướng quân.
Nửa năm sau, một đạo thánh chỉ được ban xuống, Hoàng đế tứ hôn ta cho Tam Hoàng tử.
Thế nhưng vào đêm đại hôn, sau khi Tam Hoàng tử vén khăn hỷ lên, hắn lại lộ vẻ tức giận, xoay người bỏ đi.
Đêm đó, thứ muội cũng rời khỏi phủ Tướng quân, nhảy vực tự vẫn.
Kể từ ngày ấy, Tam Hoàng tử dốc lòng trị quốc. Vài năm sau hắn đăng cơ xưng đế, việc đầu tiên hắn làm chính là diệt trừ phủ Tướng quân, lưu đày toàn tộc ta, còn ném ta vào hang thú dữ.
“Người trẫm muốn cưới, trước nay chưa từng là ngươi! Chính ngươi đã hại chết người trong lòng của trẫm!”
Hồn phách ta mãi không tan, tận mắt nhìn thấy thứ muội quay trở về.
Nàng ta căn bản chưa từng nhảy vực.
Nàng ta là bạch nguyệt quang của tân đế, được sắc phong làm Hoàng hậu, hưởng hết vinh hoa phú quý cả đời.
Thì ra…
Tất cả đều là kế hoạch của thứ muội.
Nàng ta mượn tay Tam Hoàng tử, trả thù cả phủ Tướng quân.
Mở mắt ra lần nữa, ta đã quay về ngày được ban hôn.
Y TÂM LỘNG QUYỀN
Cả đời này ta luôn dịu dàng hiền thục.
Cùng Bùi Diễn Chi tương kính như tân, đối đãi với di nương cũng khoan hòa ôn hậu.
Ai ai cũng khen ta là khuôn mẫu của nữ tử.
Thế nhưng đúng vào ngày mừng thọ năm mươi tuổi, ta lại hạ độc giết sạch cả phủ.
Bùi Diễn Chi, Liễu di nương, còn cả đích tử đích nữ đứng dưới danh nghĩa của ta — tất cả đều chết sạch không còn một ai.
Bùi Diễn Chi khóc đến chảy máu mắt:
“Ngươi là đồ độc phụ!"
Ta bật cười.
Luận về lòng dạ độc ác, ta còn chẳng bằng một phần vạn của hắn.
Năm đó, hắn bày kế hủy hoại thanh danh của ta, ép ta gả vào Bùi gia, cả đời làm trâu làm ngựa cho hắn.
Sao hắn không nghĩ tới sẽ có một ngày, ta khiến hắn đoạn tử tuyệt tôn chứ?
Lần nữa mở mắt ra, ta đã quay về đúng ngày Bùi Diễn Chi giăng bẫy hãm hại ta.
...
NHẤT THẾ HOÀI AN
GIỚI THIỆU:
Ta và Bùi Diệu vốn chẳng yêu nhau, thành hôn chỉ vì cả hai đều không có đường phản kháng.
Phụ thân hắn vì binh lực của phụ thân ta, còn phụ thân ta lại vì quyền thế của phụ thân hắn.
Hai mươi năm gả cho Bùi Diệu, ta chưa từng trái ý hắn.
Hắn chê ta tài hoa không bằng nữ tử thế gia, ta liền học cầm kỳ thư họa.
Hắn nói ta không hiểu lễ nghi, không biết quản lý hậu cung, ta liền học cung quy.
Khi hắn ra tay với nhà mẹ đẻ ta, ta chưa từng cầu xin; khi hắn muốn nạp bạch nguyệt quang làm phi, ta cũng chưa từng phản đối.
Chỉ có một lần duy nhất ta cầu hắn — chính là chuyện hôn sự của nữ nhi chúng ta.
Nàng và con gái của bạch nguyệt quang của hắn, cùng đem lòng yêu một nam tử.
Ngày ta cầu hắn, hắn không đáp ứng.
Nhắc lại chuyện này, là vào ngày gặp thích khách.
Ta chắn trước người hắn, toàn thân nhuốm máu, ngã vào lòng hắn.
“Thần thiếp chưa từng cầu bệ hạ điều gì, nhưng A Triều và người ấy là chân tâm tương ái, bệ hạ chỉ cần để tâm ắt sẽ nhận ra.
“Thành hôn với người không yêu sẽ có kết cục thế nào, thần thiếp nghĩ… bệ hạ và thần thiếp đều rõ.”
Kỳ thực, ta còn một chuyện muốn cầu hắn.
Chỉ tiếc… thời hạn đã tận.
Ta muốn cầu hắn rằng, nếu có kiếp sau —
gặp nhau rồi, xin hãy vòng đường mà đi.
THAI TRUNG TỬ
THAI TRUNG TỬ: ĐỨA CON TRONG BỤNG
GIỚI THIỆU:
Ngày tin phu quân tử trận truyền về Hầu phủ, bà mẫu sai người mang tới một bát thuốc phá thai.
Bà nói, nhà họ Tiêu không thể giữ lại một đứa trẻ không cha.
Ngay khi tay ta vừa chạm vào bát thuốc, đứa bé trong bụng bỗng đạp ta một cái.
“Nương, đừng uống.”
“Con đã chết một lần rồi.”
“Kiếp trước, bọn họ mổ bụng người, đem con giao cho Bạch Thanh Hành.”
“Lần này, phụ thân con chưa chết.”
“Hôm nay hắn đang bái đường thành thân ở Giang Nam, tối mai sẽ dẫn tân phu nhân trở về kinh.”
Ta ngẩng đầu lên, đúng lúc thấy ma ma đang chăm chăm nhìn bụng ta.
“Phu nhân, thuốc nguội rồi.”
Ta bưng bát thuốc lên, đưa tới trước mặt bà ta.
“Hay là để mẫu thân thay ta nếm thử trước đi.”
PHI TRÌ NGƯ
Sau khi Lục Thâm nhận nhầm người rồi từ hôn với ta, danh tiếng của ta hoàn toàn bị hủy hoại.
Bên ngoài đều nói ta vô đức, mạo nhận ân tình của muội muội.
Phụ mẫu cũng thấy ta mất mặt, trách mắng ta bị ma quỷ mê hoặc tâm trí.
Cuối cùng, Lục Thâm như ý nguyện cưới muội muội làm thê.
Còn ta, thay muội ấy gả cho con cháu hàn môn từng có hôn ước với nàng.
Sau khi thành thân, Tạ Hàn đối xử với ta cực kỳ tốt.
Hắn bày mưu tính kế, từng bước thăng tiến trong triều.
Vì quyền thế của hắn, không còn ai dám chế giễu ta nữa.
Thậm chí sau này gặp lại muội muội, hắn cũng luôn đứng ra bảo vệ ta.
Nhưng đến lúc Tạ Hàn bệnh nặng hấp hối, hắn lại tránh né tay ta.
Hắn siết chặt túi gấm của mình, từ đầu đến cuối đều không nhìn ta lấy một lần.
Hắn nói:
“Nếu có kiếp sau, đừng gặp lại nữa.”
Mãi đến khi nhập liệm, ta mới biết bên trong túi gấm ấy lại là hôn thư của hắn và muội muội.
Trọng sinh trở về ngày muội muội cứu Lục Thâm, ta cố ý ra ngoài sớm để tìm người trước.
Không ngờ Tạ Hàn cũng chủ động tìm tới tận cửa.
...
THANH MAI CŨNG CÓ LÚC NGỌT NGÀO
Thái tử cãi nhau với người trong lòng.
Trong tiệc ngắm hoa, hắn cố ý đem đóa mẫu đơn vốn định tặng nàng ta đưa cho ta.
Đó là lần đầu tiên ta vào cung.
Sau khi nhận lấy ta mới biết, tặng hoa chính là lễ chọn phi.
Ta trở thành Thái tử phi.
Thế nhưng năm năm sống trong Đông cung thực sự chẳng dễ chịu chút nào.
Mỗi ngày Tạ Diễn đều hối hận.
Cho đến ngày ta bệnh chết sau một đời bị chôn vùi thanh xuân, đáy mắt hắn lại tràn đầy vẻ may mắn.
“May mà….may mà nàng đã chết rồi.”
“Trùng hợp thay, phu quân của nàng ấy cũng vừa qua đời.”
Sống lại một kiếp.
Ta cũng không muốn làm Thái tử phi nữa.
Vì thế, khi Thái tử lần nữa đưa hoa tới trước mặt ta.
Ta nhìn về phía sau hắn.
“Đa tạ Thái tử điện hạ ưu ái.”
“Nhưng thần nữ cho rằng, cành mẫu đơn trong tay Hoài Vương điện hạ còn đẹp hơn.”
...
THẨM TRĂN
A tỷ vì muốn cứu người trong lòng, nên cố ý tiếp cận Thái tử.
Thế nhưng lúc công thành thoát thân, nàng ấy lại vô tình đánh rơi bản cầm phổ do ta viết.
Thái tử vì bản cầm phổ ấy mà chọn ta làm Thái tử phi.
Chúng ta cầm sắt hòa minh, phu thê ân ái.
Sau khi Thái tử đăng cơ, hậu cung bỏ trống, chỉ có mình ta là Hoàng hậu.
Cho tới khi phu quân của A tỷ lần nữa bị hạ ngục, nàng ấy cầm tín vật tới gặp tân đế, hỏi hắn còn nhớ nữ tử đánh đàn bên hồ Xuân Thủy năm ấy hay không.
Từ đó về sau, tình sâu nghĩa nặng giữa đế hậu trở thành trò cười.
Tân đế không thể làm ra chuyện quân vương đoạt thê của thần tử, vì thế hắn tìm hết người này tới người khác làm thế thân của A tỷ.
Mỗi đêm mất ngủ, hắn đều phát điên mà giày vò ta.
“Khóc cái gì!”
“Vốn dĩ ngươi đã cướp mất vị trí Hoàng hậu của nàng ấy, vậy thì chịu cho trẫm!”
Sống lại trở về ngày dự yến ngắm hoa, ta cố ý để nước trà làm bỏng tay mình, rồi quỳ xuống thỉnh tội với Hoàng hậu.
“Nương nương thứ tội, tay thần nữ bị thương rồi, e rằng không thể đàn được nữa.”
...
CẨM TRƯỜNG XUÂN
Ngày thứ hai sau khi Bùi Sâm lập thứ muội của ta làm hoàng hậu.
Ta liền buông bỏ đoạn tình cảm với hắn, nhận lời cầu thân của tân khoa trạng nguyên rồi an tâm chuẩn bị xuất giá.
Đêm trước ngày thành hôn, có một chiếc kiệu nhỏ đưa ta vào cung.
Nhưng đến lúc tỉnh lại, ta đã nằm trong tẩm điện của Bùi Sâm.
Trên long sàng, ta không một mảnh vải che thân, còn thứ muội nay đã là hoàng hậu thì xông vào, mạnh tay kéo ta xuống giường, tát ta liên tiếp nhiều cái, còn mắng ta là đồ hạ tiện.
Bùi Sâm thì từ trên cao lạnh lùng nhìn xuống, không nói một lời.
Ta muốn giải thích rằng không phải ta cố ý quyến rũ hắn, nhưng chẳng ai chịu nghe.
Ta còn muốn tự vẫn để chứng minh trong sạch nhưng lại bị cứu về.
Vì để làm cho thứ muội hả giận.
Bùi Sâm còn tuyên bố với bên ngoài rằng ta mắc bệnh nặng mà chết.
Nhưng thật ra hắn giữ ta lại trong cung làm nô làm tỳ, để ta chịu đủ loại nhục nhã và giày vò.
Mãi đến đêm ta vì khó sinh băng huyết thì trong mắt Bùi Sâm mới thoáng hiện vẻ thương hại:
“Nếu có kiếp sau, trẫm sẽ cho nàng một danh phận.”
Mở mắt lần nữa, ta quay về năm Cảnh Bình thứ hai mươi.
Trong yến tiệc mùa xuân, Bùi Sâm cầu xin hoàng hậu làm chủ.
Chọn cho hắn một vị trắc phi.
…
CHU ĐÌNH PHƯƠNG
Ta vô ý làm mất chiếc khăn tay, lại bị Hoàng đế nhặt được.
Hắn nhìn thấy bài thơ trên khăn, chỉ cảm thấy câu từ thanh lệ, ý thơ bi thương động lòng người, nhất thời nhớ nhung không dứt. Vì thế liền cho người truy tìm khắp hậu cung chủ nhân của chiếc khăn ấy.
Kiếp trước, ta chủ động đứng ra nhận.
Từ đó được sủng ái hết mực, một bước lên mây.
Thế nhưng ba năm sau, trong cung yến, nữ nhi của Hà Đại tướng quân là Hà Vinh Nguyệt bất ngờ tố cáo ta mạo danh nàng, còn trộm thơ của nàng.
Nàng ta đưa ra vô số nhân chứng vật chứng.
Ngay cả viện trưởng của thư viện danh tiếng nhất kinh thành cũng đứng ra làm chứng cho nàng, nói rằng bài thơ ấy là tác phẩm ngẫu hứng của Hà Vinh Nguyệt khi mới mười tuổi.
Ta có trăm cái miệng cũng không thể biện bạch, bị Hoàng đế hoàn toàn ghét bỏ.
Ngày ta tắt thở trong lãnh cung, trong cung đang cử hành đại điển sắc phong Hoàng hậu cho Hà Vinh Nguyệt.
Lần này, khi cung nữ cùng phòng kích động nói với ta:
“Đình Phương, người mà bệ hạ đang tìm chẳng phải là ngươi sao? Trong đám chúng ta, ngoài ngươi ra còn ai biết ngâm thơ viết chữ nữa chứ!”
Ta cụp mắt xuống, khẽ lắc đầu.
“Ta chỉ là một cung nữ, nào biết làm thơ.”
...