Chữa Lành
Nội dung nhẹ nhàng, cảm động, truyền tải sự ấm áp, hi vọng và niềm tin vào cuộc sống. Thường có những nhân vật từng bị tổn thương, dần tìm được sự đồng cảm và yêu thương, mang lại cảm giác chữa lành cho độc giả.
Truyện mới cập nhật
Y TÂM LỘNG QUYỀN
Cả đời này ta luôn dịu dàng hiền thục.
Cùng Bùi Diễn Chi tương kính như tân, đối đãi với di nương cũng khoan hòa ôn hậu.
Ai ai cũng khen ta là khuôn mẫu của nữ tử.
Thế nhưng đúng vào ngày mừng thọ năm mươi tuổi, ta lại hạ độc giết sạch cả phủ.
Bùi Diễn Chi, Liễu di nương, còn cả đích tử đích nữ đứng dưới danh nghĩa của ta — tất cả đều chết sạch không còn một ai.
Bùi Diễn Chi khóc đến chảy máu mắt:
“Ngươi là đồ độc phụ!"
Ta bật cười.
Luận về lòng dạ độc ác, ta còn chẳng bằng một phần vạn của hắn.
Năm đó, hắn bày kế hủy hoại thanh danh của ta, ép ta gả vào Bùi gia, cả đời làm trâu làm ngựa cho hắn.
Sao hắn không nghĩ tới sẽ có một ngày, ta khiến hắn đoạn tử tuyệt tôn chứ?
Lần nữa mở mắt ra, ta đã quay về đúng ngày Bùi Diễn Chi giăng bẫy hãm hại ta.
...
TRĂNG THƯA SOI BÓNG LIỄU
Năm thứ hai ta sống nhờ ở Hầu phủ, có người hạ độc Giang Chi Hành, lại bị ta uống nhầm.
Ta trúng độc, trở thành một người câm.
Hầu gia vì áy náy, liền định hôn sự giữa ta và Giang Chi Hành.
Thế nhưng theo năm tháng lớn dần, Giang Chi Hành ngày càng oán hận việc ta khiến hắn mất mặt.
“Ai lại muốn cưới một người câm chứ! Nàng ta thích đợi thì cứ để nàng ta đợi!”
Ta cứ thế bị kéo dài đến thành gái lỡ thì.
Trong yến tiệc mùa xuân, Giang Chi Hành giành được vị trí đứng đầu.
Hắn quỳ xuống cầu Hoàng hậu ban hôn, xin cưới đích nữ phủ Thượng thư làm thê, để ta làm thiếp.
Ta sợ đến mức vội quỳ xuống.
“Việc hôn sự giữa thần nữ và Giang thế tử chỉ là lời nói đùa của trưởng bối năm xưa, không có hôn thư, không thể tính là thật được!”
...
DIỆP THANH TUỆ
GIỚI THIỆU:
Sáng hôm ấy, ta nhận được một phong hưu thư.
Giấy đỏ mực đen.
Trên tờ hỷ chỉ đỏ thẫm, nét mực còn đẫm chưa khô. Hắn viết:
“Diệp Thanh Tuệ, không con, phạm điều thứ nhất trong thất xuất.”
Mười năm phu thê, hắn lại gán cho ta cái tội — không thể sinh con.
TÌNH BẠC
TRUYỆN CỦA HÀNH CHI - HAPPY ENDING Ạ!
GIỚI THIỆU:
Năm mười sáu tuổi, ta dựa vào thân phận con gái Thái phó mà ép Quách Gia cưới mình.
Khi ấy, hắn đã có một vị hôn thê tâm đầu ý hợp.
Hắn đối với ta tình bạc.
Bốn năm phu thê, lạnh nhạt vô tình.
Ta yêu hắn, nên sửa đi tính kiêu căng ngang ngược trước kia, nơi nơi lấy lòng, nhẫn nhịn.
Cho đến một ngày, Thái tử bị phế, cha ta vào ngục.
Ta quỳ dưới chân Quách Gia cầu xin hắn cứu cha ta một mạng, ánh mắt hắn rực sáng lạnh lẽo.
“Bốn năm trước, khi cha ngươi dùng quyền thế ép ta cưới ngươi, có từng nghĩ sẽ có ngày hôm nay không?”
Đến lúc ấy ta mới biết…
Thì ra hắn oán hận ta sâu đến vậy.
“Ta đã biết sai, cam nguyện bị hưu bỏ, chỉ cầu chàng niệm tình phu thê bốn năm… cứu cha ta một mạng.”
TRẦN VÃN KIỀU
Ta trọng sinh vào đúng ngày cùng đường muội xuất giá.
Lần này, ta không còn sửa lại chuyện lên nhầm hoa kiệu, mà thuận theo sai lầm ấy.
Kiếp trước, Thái tử một lòng hướng về đường muội, hận ta chiếm lấy vị trí Thái tử phi. Khi ta mang thai sáu tháng, hắn hãm hại để ta bị sơn phỉ bắt đi, một xác hai mạng.
Kiếp này, ta để cho hai người bọn họ được toại nguyện.
Thái tử đâu phải hoàng tử duy nhất.
Cũng chưa chắc có thể thắng đến cuối cùng.
Ta là quân sư ẩn sau lưng phụ thân và huynh trưởng. Ta có thể khiến bọn họ một bước lên mây, cũng có thể nâng đỡ một vị tân trữ quân.
Ta gả cho ai, kẻ đó mới là người chiến thắng.
Đêm đại hôn, tân phu quân lạnh lùng nói:
“Đừng lại gần ta.”
Về sau, ta co rúm trong chiếc áo choàng lớn của hắn, run rẩy nói:
“Chàng… đừng tới gần ta!”
...
TRÌ NAM TUYẾT TẪN
Trúc mã cùng ta bàn chuyện hôn nhân, từng vì một phút nông nổi mà sửa đi bát tự trên tờ canh thiếp của ta.
Vì thế, đại sư phê mệnh:
“Nữ tử này là Thiên Sát Cô Tinh, khắc chồng khắc con, không nên xuất giá.”
Ta mất hôn sự, cũng mất cả danh tiếng.
Hắn tự biết hổ thẹn, không mặt mũi nào gặp ta, liền rời kinh đi về phương Bắc. Ba năm sau mới hồi kinh, thừa nhận sai lầm năm ấy.
“Xin lỗi.”
“Năm đó ta chỉ muốn thay tỷ tỷ nàng trút giận, nào ngờ lại đẩy nàng đến bước này.”
“Ta vẫn nguyện cưới nàng.”
Hắn không hề hay biết.
Hoàng hậu có một hoàng tử nuôi ngoài cung, mệnh cách hung ác, lại vừa vặn tương hợp với ta.
Ta đã sớm xuất giá rồi.
TRIÊU NHAN
GIỚI THIỆU:
Ta làm hoàng hậu suốt ba mươi năm.
Lúc sinh thời, Thái tử hiếu thuận, Hoàng thượng kính trọng.
Dẫu hậu cung ba nghìn phi tần, cũng không ai vượt qua ta.
Chỉ là không ngờ, sau khi chết đi, quỷ sai đến ghi danh tạo sổ, lại nói ta là cô hồn vô danh.
“Không đúng! Ta là hoàng hậu Đại Lương triều, có danh có tính, sao lại thành cô hồn dã quỷ?”
Quỷ sai lật sổ, nói:
“Trong hoàng lăng, người nằm kia là hoàng hậu Đại Lương tên Hứa Phất Y, còn ngươi nói mình tên Lan Triêu Nhan.”
Sai rồi, Hứa Phất Y là dưỡng tỷ của ta, đã sớm xuất gia làm ni.
Hắn cho ta xem cảnh ngày ta hạ táng.
Hoàng thượng vứt thi thể ta sang một bên, lại đưa Hứa Phất Y vào trong.
Thái tử nói:
“Phụ hoàng, nếu có kiếp sau, nhi thần thà nhận Hứa di làm mẫu hậu, chứ không muốn một người mẫu hậu béo như lợn.”
Ta tức đến mức tại chỗ ngất lịm.
Mở mắt ra lần nữa, ta đã trùng sinh vào ngày sinh thần mười tuổi của con trai, khi Hoàng thượng vừa sai người đến nhận thân.
Nó nhìn mâm cơm ta đích thân nấu, vừa định bĩu môi.
Ta liền nói:
“Ăn xong bữa này thì mau đi tìm phụ thân ngươi đi, ta cũng không đủ ăn nữa, thật sự nuôi không nổi ngươi.”
SÁT THỦ CŨNG KHÔNG LẠNH LÙNG ĐẾN THẾ!
Mất trí nhớ suốt ba năm, cuối cùng ta cũng khôi phục lại ký ức.
Nghe hàng xóm láng giềng khen ngợi phu quân của ta dịu dàng, ôn hòa, ta không khỏi đỏ mặt, tim đập nhanh.
Ta đã thành thân rồi sao?
Thành thân với ai?
Ta đẩy cửa bước vào nhà, chỉ thấy trong viện có một nam nhân tuấn mỹ đứng đó. Vừa nhìn thấy ta, hắn liền nở nụ cười rạng rỡ.
“Nương tử, nàng về rồi!”
Ta cứng đờ tại chỗ, sau lưng chợt dâng lên một luồng hàn ý lạnh buốt.
Ta nhớ rõ, ba năm trước, ta bị người ám sát, rơi xuống vực sâu.
Mà kẻ đang đứng trước mắt ta đây… chính là sát thủ năm ấy đã ra tay giết ta!
...
ĐẬU LỆNH NGHI
Ngày thành thất thủ, Hoắc Tranh mang theo vị quả tẩu của hắn bỏ trốn.
Trước khi đi, giọng hắn khàn khàn nói với ta:
“A tẩu và Chi Chi ở lại thì chắc chắn chỉ có chết. Nhưng nàng thì khác. Nghe nói tên nghịch tặc họ Vệ kia đối với thê tử đã mất tình sâu nghĩa nặng. Nàng lại có dung mạo giống tỷ tỷ mình, hắn ắt sẽ không giết nàng.”
“Lang quân…”
Ta nghẹn ngào đưa tay níu kéo hắn.
Hắn nhắm mắt một thoáng, rồi quay đầu ngựa, thúc ngựa đi không ngoảnh lại.
Lúc ấy ta mới thật sự bật khóc.
Làm gì có tỷ tỷ nào chứ.
Năm xưa, kẻ phụ bạc Vệ Diệu — chính là ta.
...
XUÂN NHẬT THIÊU TÂM
TRUYỆN CỦA HÀNH CHI - SIÊU HAY, HAPPY ENDING - YÊN TÂM NHẢY HỐ!!!!
GIỚI THIỆU:
Tiểu Quận Vương Hứa Lam Thanh bị định cho một mối hôn sự mà hắn không vừa ý. Sự chán ghét của hắn ầm ĩ đến mức long trời lở đất.
Còn sự yêu thích của Tống Hồi lại lặng lẽ không tiếng động — từ cái nhìn đầu tiên năm mười sáu tuổi, cho đến cuộc sinh ly tử biệt năm mười tám.
Ai ai cũng nói Hứa Lam Thanh bạc tình bạc nghĩa. Tống Hồi chết rồi, ắt hẳn hắn sẽ cưới một tiểu thư cao môn quý nữ khác.
Thế nhưng năm năm trôi qua, Hứa Lam Thanh không đính hôn, cũng chẳng cưới vợ.
Trong túi tiền của hắn luôn cất một bức thư, trên đó chỉ vỏn vẹn mấy chữ:
“Yêu và chia ly vốn không hề trái ngược. Ngươi được tự do rồi.”