Chữa Lành
Nội dung nhẹ nhàng, cảm động, truyền tải sự ấm áp, hi vọng và niềm tin vào cuộc sống. Thường có những nhân vật từng bị tổn thương, dần tìm được sự đồng cảm và yêu thương, mang lại cảm giác chữa lành cho độc giả.
Truyện mới cập nhật
Cô Dâu Báo Thù: Âm Mưu Trong Đêm Tân Hôn
Ngày mai là đám cưới của tôi và Tần Diệc Chu.
Tôi đang soi mình trong gương để thử váy cưới thì đột nhiên trước mắt hiện lên mấy dòng bình luận:
[Nữ chính mau chạy đi! Tần Diệc Chu cưới cô là để trả thù cho em gái kế của cô!]
[Trong ngăn kéo tủ đầu giường của anh ta có bệnh án và lọ thuốc ngủ của em gái cô!]
[Cảnh báo ngược tâm: Video tổng hợp ngoại tình của cô sẽ được phát trong hôn lễ!]
CẢ PHỦ 108 NGƯỜI ĐỀU TRỌNG SINH RỒI
Hoa khôi Thẩm Oánh đến phủ Công chúa vào ngày hôm đó, cả phủ chìm trong một sự im lặng đến đáng sợ.
Từ Phụ mẫu, ca ca cho đến tì nữ, gia nhân. Mỗi một người đều đang nghiến răng ken két, chôn giấu hận thù, ánh mắt nhìn nàng ta chẳng khác nào sói nhìn thấy con mồi.
Đại ca của ta bước tới, mặt nở nụ cười nhưng trong đôi mắt lại ẩn chứa hàn quang lạnh lẽo:
"Thẩm Oánh cô nương chịu hạ cố đến phủ Công chúa, thật là tốt quá!"
Đúng vậy, tốt quá rồi!
Một trăm linh tám mạng người của phủ Công chúa thảm chết ở kiếp trước. Cuối cùng, cũng đợi được ngươi rồi!
Thải Thải
Lên kinh tìm vị hôn phu, trước khi chính thức bước chân đến cửa, ta đã dò hỏi kỹ càng về nhân phẩm của hắn.
Nghe nói hắn có một thanh mai trúc mã từ thuở nhỏ, cùng một cô nương tương tư đã lâu.
Chuyện tình giữa ba người truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ, lúc ấy ta liền biết, hôn sự này không thể tiếp tục nữa.
Vì vậy, ta dùng hôn thư đổi lấy một lời hứa từ Hầu phu nhân:
Ta nguyện ý chủ động từ hôn, chỉ mong Hầu phủ thương tình ta là cô nương mồ côi, sống nơi kinh thành chẳng dễ dàng, có thể nuôi dưỡng ta như con gái trong phủ vài năm. Đợi đến khi ta mười sáu tuổi, tự khắc sẽ rời đi.
Hầu phu nhân đã gật đầu đáp ứng.
Từ đó, ăn ở của ta đều trong Hầu phủ, học cùng khuê nữ nhà họ, đọc sách, luyện chữ, học lễ nghi, đối nhân xử thế.
Thế nhưng thế tử Hầu phủ, Tạ Như Quyết, lại chẳng tin lòng ta.
Khi ta đọc sách, hắn nói dẫu ta học đến mấy, hắn cũng không thích hạng đầu óc gỗ mục như ta.
Khi ta học cưỡi ngựa bắn cung, hắn cười giễu ta rằng thà học múa còn hơn, sau này mới có thể lấy lòng phu quân.
Khi ta học tính toán sổ sách, hắn lại trêu chọc với người khác, nói rằng tài sản Hầu phủ sau này tuyệt đối không để lọt vào tay ta.
Thế nhưng, khi có người đến cầu thân, hắn lại đuổi thẳng ra ngoài, nói rằng sinh tử của ta đều là chuyện của nhà họ Tạ.
Song cuối cùng, ta vẫn rời khỏi Hầu phủ.
Còn hắn, chỉ có thể sắc mặt xám xịt mà trơ mắt nhìn, ngay cả ngăn cản cũng không thể.
Bởi lần này, người đến đón ta chính là mang theo thánh chỉ.
HOÀI NGỌC
Ta là nữ nhi của võ tướng.
Sau khi trở thành Thái tử phi, ta luôn ghi nhớ một điều: nữ nhi võ tướng không thể sinh con.
Vì thế, mỗi lần đều lén uống thang tránh thai.
Kỳ lạ thay, Thái tử dường như mắc bệnh quái lạ, mời không ít danh y vào Đông Cung chẩn trị.
Cho đến một ngày, Thái tử phát hiện bí mật của ta, nghiến răng nghiến lợi nói:
“Bảo sao thuốc bổ uống mãi mà chẳng có tác dụng.”
“Hóa ra từng bát thuốc bổ ta đổ vào người, còn nàng thì lén uống thang tránh thai?”
“Tô Hoài Ngọc, trong đầu nàng rốt cuộc chứa những gì?”
Ơ?
Chứa toàn là Thái tử điện hạ đó thôi.
Lấy Cả Giang Sơn Này, Kính Phu Nhân
Cha ta là đại thổ phỉ nổi danh nhất trên núi Thương Ngô.
Ta không lấy đó làm nhục, trái lại còn lấy làm niềm kiêu hãnh.
Dẫu sao trong thời loạn thế này, có thể thoải mái ăn thịt lớn, uống rượu bát to, lại chưa từng bị quan binh tiêu diệt, cũng chỉ có một mình cha ta là Diêm Thiết Sơn mới làm được như thế.
Năm ta bảy tuổi, đến sinh thần của ta, cha đã uống đến say khướt.
Người nhét cả cái đùi gà nướng còn đang chảy mỡ vào miệng ta, hỏi:
"Tiểu Man, năm nay con muốn gì nào? Muốn thỏi vàng của nhà họ Lý, hay là tượng Quan Âm bằng ngọc của nhà họ Triệu? Đêm nay cha đi cướp về cho con!"
Ta gặm đùi gà, miệng đầy dầu mỡ, chớp chớp mắt nhìn người:
"Cha, con muốn có mẹ."
Dì Nhỏ Trên Mây
Năm tôi mười tuổi, mẹ tăng tiền tiêu vặt của tôi lên hai trăm nghìn tệ mỗi tháng.
Thế nhưng tôi vốn không ham vật chất, cũng chẳng thiếu thứ gì.
Vì vậy — tôi “nuôi online” một nữ sinh nghèo ở vùng núi.
Từ ăn mặc, học hành, đi lại… việc gì cũng lo.
Sau này, anh họ dẫn một cô gái đến nhà, nói cô ấy mới là con gái ruột của cha mẹ tôi.
Không ngờ, “tiểu thư thật” ấy mắt sáng rực, reo lên với tôi:
“Dì ơi, con tới gặp dì ngoài đời rồi nè!”
PHÙ MÃN
Năm Thừa Nguyên thứ mười sáu, hạn hán khắp quê nhà.
Dân trong làng lo kế sinh nhai, bắt đầu đem con gái bán ra ngoài.
Những bé gái bị bọn buôn người dắt đi, hoặc bị chặt gân chân, hoặc bị đánh chết giữa đường.
Cha mẹ luôn nói ta là sinh mệnh của họ, nên chẳng nỡ bán đi.
Chỉ vì câu nói ấy, ta ra sức giặt giũ nấu nướng, chẻ củi nhóm lửa, chăm sóc đệ đệ…
Mãi đến ngày Tết năm ấy, nương phá lệ may cho ta một bộ y phục đỏ, bế ta đặt lên xe bò.
Lúc ấy ta mới hay:
Tấm lòng của họ, còn độc ác hơn cả lũ buôn người dưới gầm trời này!
Cậu Ở Đó, Thanh Xuân Của Tớ
Một cô gái từng đánh mất niềm tin sau chấn thương.
Một chàng trai mang trong mình vết thương không ai biết.
Họ gặp nhau bên hồ bơi cũ – nơi nước và ánh sáng hòa vào nhau, lấp lánh như thanh xuân.
Giữa mưa và nắng, họ học cách yêu, cách tha thứ… và cùng nhau nở hoa lần nữa. 🌸
THIÊN THU TUẾ
Sau lễ cập kê, ta chờ Tằng Minh đến cưới ta.
Chờ suốt ba năm.
Cuối cùng, chờ được tin hắn quỳ ba ngày liền để cầu xin vì một nữ tử cải nam trang đi thi.
Ta chủ động giải trừ hôn ước.
Sau đó, phủ Quận vương tổ chức yến thưởng hoa, chọn vợ cho Tiểu Quận vương.
Các tiểu thư quyền quý chế giễu ta mặt dày đến dự, cười nhạo ta mười tám tuổi vẫn còn đợi gả.
Giữa lúc khó xử, bỗng vang lên một giọng nói trầm thấp: “Ai mười tám rồi?”
Ta ngẩng đầu, nhìn thấy Tiểu Quận vương tuấn nhã như ngọc, phong tư như lan.
Trước mắt ta chợt hiện lên hàng chữ: “Buồn cười quá, cuối cùng cũng bắt được một người đã trưởng thành.”
Tiểu Quận vương nhìn ta, khẽ nói:
“Thế tử phi của ta, chính là nàng.”
Cược Rằng Chị Yêu Em
Tôi thích người anh, còn em gái tôi thích cậu em.
Vào ngày sinh nhật, hai chúng tôi đã lên kế hoạch hạ gục nam thần của riêng mình.
Nào ngờ lại vào nhầm phòng...
Ngày hôm sau, cậu em trai t//ủi th//ân nói:
"Chị dâu, vậy em tính là gì đây?"
Tôi ném cho cậu ta một vạn tệ:
"Coi như cậu xui xẻo."