Vả Mặt
Tuyến truyện tập trung vào quá trình nhân vật chính từ chỗ bị coi thường, khinh miệt trở thành kẻ mạnh mẽ, thành công và “vả mặt” những kẻ từng hãm hại, chế giễu. Đọc thể loại này thường rất hả hê, sảng khoái.
Truyện mới cập nhật
Nhờ Đạn Mạc Nhắc Nhở, Ta Đá Bay Tra Nam Để Làm Hoàng Hậu
Thanh mai trúc mã một lần nữa vì nữ chính mà vứt bỏ ta lại dưới cỗ xe ngựa.
Hoàng huynh chấn nộ, hạ chỉ ban chết cho cả hai.
Người biết rõ ta thầm yêu bọn họ, bèn đặc cách cho ta chọn một trong hai làm Phò mã để miễn tội chết.
Ta còn đang do dự chưa quyết, trước mắt bỗng hiện lên những dòng chữ lơ lửng:
【Nữ phụ chết tiệt kia nhìn Giang công tử làm gì? Hắn là Kim khoa Trạng nguyên, nàng ta chỉ là hạng công chúa rỗng tuếch, đến nửa câu chuyện chung cũng không có. Người ta cùng nữ chính ngâm thơ đối chữ, còn nàng ta chỉ biết ăn bánh đậu xanh. Cưới nàng ta chính là hủy hoại nửa đời sau, Giang công tử thà chết hôm nay còn hơn.】
【Tống tiểu Thế tử đầu sắp vùi xuống đất rồi kìa. Hắn thà rơi đầu cũng không muốn nữ chính hiểu lầm, hận không thể cầu xin nữ phụ đừng chọn mình.】
Ta đột ngột ngẩng đầu.
Quả nhiên, kẻ thì trốn tránh ánh mắt ta, kẻ thì cúi đầu chết lặng.
【Nữ phụ hãy nhìn vị hoàng huynh đang cực lực kìm nén kia kìa!】
【Bệ hạ điên rồ này đã thầm yêu nàng mười năm rồi. Hôm nay nàng chọn ai, hắn liền giết kẻ đó!】
【Chỉ cần nàng chọn thật, đêm nay chắc chắn sẽ rơi vào cảnh đồng tử mất tiêu cự cho mà xem!】
Ta kinh hãi quay đầu.
Trên vị trí cao cao tại thượng kia, khóe môi Bệ hạ đang ngậm ý cười.
Ánh mắt người sâu thẳm như mực nhìn ta chằm chằm, tựa hồ loài sói dữ đã khóa chặt yết hầu con mồi.
CHỒNG ÂM THẦM CHUYỂN TOÀN BỘ TIỀN TIẾT KIỆM CHO MẸ CHỒNG
Chồng tôi âm thầm chuyển sạch 38.000 tệ—toàn bộ số tiền tiết kiệm cuối cùng của hai vợ chồng—vào tài khoản của mẹ anh ta.
Anh ta cho rằng tôi vẫn sẽ giống như những lần trước: làm ầm lên, nổi cơn tam bành, cãi nhau long trời lở đất, rồi cuối cùng vẫn là tôi nhượng bộ, nuốt uất ức xuống mà sống tiếp.
Nhưng lần này, tôi không nói một lời.
Tôi chỉ lặng lẽ thu xếp hành lý, bình thản thông báo với anh ta rằng tôi phải đi công tác.
Anh ta rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, còn ân cần dặn tôi nhớ về sớm.
Anh ta hoàn toàn không hay biết—chuyến “công tác” này, sẽ không bao giờ có ngày quay lại.
Cuộc gọi tiếp theo anh ta thực hiện, người nghe máy sẽ là luật sư ly hôn của tôi.
Tiếng thông báo từ ngân hàng điện tử vang lên, lạnh buốt như một mũi kim thép, chọc thẳng vào đầu ngón tay tôi khi đang cạo vảy cá.
“Đinh đoong.”
Âm thanh ngắn ngủi ấy, giống như một lời tuyên án—hy vọng sống sót của con gái tôi lại bị chặt đứt thêm một lần nữa.
Tôi khựng tay.
Máu cá loãng hòa với vảy cá dính nhầy trên da, nhưng tôi không còn tâm trí để bận tâm.
Tôi lau tay, mở khóa điện thoại.
Trên màn hình, dòng chữ chuyển khoản thành công hiện lên chói mắt.
【Tài khoản tiết kiệm đuôi XXXX của quý khách lúc 18:02 đã hoàn tất giao dịch chuyển khoản 38.000,00 tệ. Người nhận: Lý Tú Lan.】
Lý Tú Lan.
Mẹ chồng tôi.
Ba mươi tám nghìn tệ—không thừa, không thiếu, chuẩn xác đến lạnh người.
Cô Dâu Báo Thù: Âm Mưu Trong Đêm Tân Hôn
Ngày mai là đám cưới của tôi và Tần Diệc Chu.
Tôi đang soi mình trong gương để thử váy cưới thì đột nhiên trước mắt hiện lên mấy dòng bình luận:
[Nữ chính mau chạy đi! Tần Diệc Chu cưới cô là để trả thù cho em gái kế của cô!]
[Trong ngăn kéo tủ đầu giường của anh ta có bệnh án và lọ thuốc ngủ của em gái cô!]
[Cảnh báo ngược tâm: Video tổng hợp ngoại tình của cô sẽ được phát trong hôn lễ!]
SAU KHI TRÙNG SINH, TA HUỶ BỎ HÔN ƯỚC THỦA NHỎ
Sau khi trọng sinh, việc đầu tiên ta làm là đi tìm Bạch Phụ.
Ta ném thẳng cho hắn một tin lớn:
“Bạch đại ca, huynh đi tìm phụ thân ta cầu hôn có được không?”
Bạch Phụ vốn thật thà ngây ra một lúc, rồi bị tin tức ấy nổ tung đến mức lộ ra tám cái răng lớn:
“Trời đất ơi! Còn có chuyện tốt như thế sao?”
Chưa kịp để ta nói rõ đầu đuôi, người luôn điềm tĩnh như hắn đã co giò chạy thẳng về nhà ta.
May mà… hắn chịu.
Ta đưa tay lau khóe mắt.
Từ nay về sau, ta không cần phải chịu những uất ức của kiếp trước nữa.
MƯỢN DAO
Công công và bà bà nhất quyết muốn gả đứa con gái mười bốn tuổi của ta, cho một tên ăn chơi đã đánh chết ba đời thê tử.
Phu quân phản đối, liền bị áp dụng gia pháp, còn bị ngự sử đàn hặc tội bất hiếu.
Đứa con trai đang theo học ở Quốc Tử Giám cũng bị lệnh gọi về nhà, đóng cửa tự kiểm điểm.
Ta quỳ chép 《Hiếu Kinh》 đến mức ngất xỉu.
Tỉnh lại liền nghe con gái vừa khóc vừa nói: “Con gả.”
Công công cười lạnh: “Biết điều sớm thế này, hà tất phải liên lụy cả nhà?”
Ta rũ mắt xuống.
Giờ đây chỉ còn có thể mượn danh “thủ tang” để kéo dài hôn kỳ.
Vậy thì… công công và bà bà, ai sẽ chết trước đây?
Thải Thải
Lên kinh tìm vị hôn phu, trước khi chính thức bước chân đến cửa, ta đã dò hỏi kỹ càng về nhân phẩm của hắn.
Nghe nói hắn có một thanh mai trúc mã từ thuở nhỏ, cùng một cô nương tương tư đã lâu.
Chuyện tình giữa ba người truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ, lúc ấy ta liền biết, hôn sự này không thể tiếp tục nữa.
Vì vậy, ta dùng hôn thư đổi lấy một lời hứa từ Hầu phu nhân:
Ta nguyện ý chủ động từ hôn, chỉ mong Hầu phủ thương tình ta là cô nương mồ côi, sống nơi kinh thành chẳng dễ dàng, có thể nuôi dưỡng ta như con gái trong phủ vài năm. Đợi đến khi ta mười sáu tuổi, tự khắc sẽ rời đi.
Hầu phu nhân đã gật đầu đáp ứng.
Từ đó, ăn ở của ta đều trong Hầu phủ, học cùng khuê nữ nhà họ, đọc sách, luyện chữ, học lễ nghi, đối nhân xử thế.
Thế nhưng thế tử Hầu phủ, Tạ Như Quyết, lại chẳng tin lòng ta.
Khi ta đọc sách, hắn nói dẫu ta học đến mấy, hắn cũng không thích hạng đầu óc gỗ mục như ta.
Khi ta học cưỡi ngựa bắn cung, hắn cười giễu ta rằng thà học múa còn hơn, sau này mới có thể lấy lòng phu quân.
Khi ta học tính toán sổ sách, hắn lại trêu chọc với người khác, nói rằng tài sản Hầu phủ sau này tuyệt đối không để lọt vào tay ta.
Thế nhưng, khi có người đến cầu thân, hắn lại đuổi thẳng ra ngoài, nói rằng sinh tử của ta đều là chuyện của nhà họ Tạ.
Song cuối cùng, ta vẫn rời khỏi Hầu phủ.
Còn hắn, chỉ có thể sắc mặt xám xịt mà trơ mắt nhìn, ngay cả ngăn cản cũng không thể.
Bởi lần này, người đến đón ta chính là mang theo thánh chỉ.
Bố ruột coi tôi là đồ thừa, bố dượng lại cưng tôi như công chúa
Thầy bói nói tôi bát tự vượng, mệnh mang tài vận.
Bố ruột tôi không tin, còn tỏ vẻ khinh thường: “Có ích gì chứ, chỉ là con gái thôi!”
Thế là ông ta ly hôn với mẹ tôi, lao thẳng vào vòng tay tiểu tam.
Sau này, bố dượng tôi làm ăn ngày càng phát đạt, đi xe sang, ở biệt thự, thậm chí còn có cả máy bay riêng.
Còn bố ruột tôi thì sa sút thảm hại, nghèo túng, lại sinh thêm ba đứa “con gái”.
Trong đó có hai đứa thậm chí còn không phải con ruột của ông ta.
Người xung quanh chỉ trỏ, bàn tán: “Ông ta đúng là đồ ngốc. Không cần con gái ruột mang mệnh kim đản, lại đi nuôi con cho người khác hơn chục năm. Báo ứng cả thôi!”
P/S: Nếu các tình yêu thấy hay, hãy ghé qua page của mình để đọc thêm các bộ truyện hấp dẫn khác và ủng hộ mình nhé. Cảm ơn mọi người rất nhiều, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.
SAU KHI PHU QUÂN CHO TA UỐNG BẤT TỬ DƯỢC
GIỚI THIỆU:
Phu quân tìm được Bất Tử Dược, liền lựa chọn đem cho ta uống.
Ta vì báo ân, lang bạt trong trường hà thời gian, tìm kiếm từng kiếp chuyển thế của hắn.
Kiếp thứ nhất, hắn là thư sinh nghèo khổ. Ta đưa bạc cho hắn lên kinh ứng thí, thay hắn chăm sóc mẫu thân bệnh nặng.
Thế nhưng khi hắn công thành danh toại, lại cưới nữ nhi tể tướng, để ta uổng công chờ đợi suốt mười năm.
Kiếp thứ hai, hắn là bách phu trưởng trong quân. Khi địch quân xâm lấn, ta liều mình bảo toàn tính mạng cho hắn, thay hắn giết địch.
Vậy mà hắn lại dùng chiến công chồng chất cầu hôn công chúa, giam ta trong mật lao tối tăm không thấy ánh trời, ngày ngày tra tấn.
……
Ta phiêu bạt giữa nhân thế, lòng hoang mang vô định, song không dám quên ân tình năm xưa hắn ban thuốc, vẫn tiếp tục tìm kiếm chuyển thế của hắn trong hồng trần.
Mãi cho đến khi ta gặp được phương trượng quốc tự.
Ông nói với ta:
“Bất Tử Dược vốn sinh ra thành đôi.
Một viên khiến thân xác bất tử, vĩnh tồn nơi thế gian.
Một viên khiến linh hồn bất diệt, mang theo ký ức của từng kiếp mà luân hồi chuyển sinh.”
CHẤP DIÊN
GIỚI THIỆU:
Đêm tân hôn, ta cùng “phu quân” loan phụng điên đảo, quấn quýt suốt canh thâu.
Đến khi trời sáng mới hay, phu quân chân chính của ta lại say rượu nằm gục ở gian ngoài, chưa từng bước vào phòng.
Còn kẻ cùng ta giằng co cả đêm, trước rạng đông vội vã rời đi,
lại là một nam nhân xa lạ.
Phu quân tỉnh rượu, chỉ hời hợt buông một câu:
“Ắt là hạ nhân làm nhầm.”
Rồi từ đó, hắn không bao giờ bước chân vào phòng ta nữa.
Nhà chồng ngoài mặt đối đãi khoan hậu,
nhưng không một ai đứng ra đòi lại công đạo cho ta.
Suốt mười lăm năm sau, hắn viễn chinh trấn giữ biên quan,
một mình ta chống đỡ cả hầu phủ, hao tận tâm lực, u uất sinh bệnh.
Khi thân thể tàn tạ, bệnh cốt rời rã,
ta vô tình nghe được cuộc mật đàm của công bà.
Lúc ấy mới biết,
hắn sớm đã ở ngoài quan ải khác lập gia thất, con cái đề huề.
Mà kẻ hủy hoại thanh danh ta năm xưa,
chính là đệ đệ ruột của người nữ nhân được hắn nuôi làm ngoại thất, sủng ái như thê.
Đêm đó,
hắn đứng ngay ngoài cửa, mặc nhiên để mặc mọi chuyện xảy ra.
Chỉ vì nữ nhân kia nói một câu:
“Hủy hoại nàng ta, chàng mới có thể thật sự tự do.”
Ta uất hận đến cực điểm,
âm thầm bán sạch sản nghiệp nhà chồng, thuê tử sĩ, vượt ngàn dặm,
máu nhuộm sạch tòa trạch viện nơi quan ngoại.
Ngày hung tin truyền về,
ta ngửa mặt cười lớn, ho khạc ra ngụm máu cuối cùng,
rồi châm lửa thiêu rụi cả tòa hầu phủ.
Mở mắt lần nữa,
ta trở về đúng đêm đại hôn năm ấy.
Hồng chúc cao treo,
tiếng hỷ nhạc còn chưa dứt.
Ngoài cửa,
tiếng bước chân mang theo nụ cười khinh bạc đang từ xa tiến lại gần.
“Nương tử, ta đến đây…”
Ta khẽ cong môi,
lặng lẽ với tay cầm lấy chiếc kéo đặt trên bàn trang điểm.
SỐNG LẠI MỘT ĐỜI TÔI QUYẾT TÂM KHÔNG ĐỂ KẺ XẤU LỪA BÁN NHÀ
Giang Duệ lớn lên trong một căn nhà cũ nằm ở khu trung tâm thành phố.
Ngôi nhà ấy không lớn, tường ngoài đã bong sơn, cầu thang gỗ mỗi lần bước lên đều phát ra tiếng kẽo kẹt quen thuộc. Nhưng với Giang Duệ, đó là nơi duy nhất trên đời từng được gọi là nhà.
Ngôi nhà đứng tên bà ngoại, cũng là tài sản duy nhất còn sót lại của gia đình cô.
Tầng dưới mở một tiệm may nhỏ. Máy may cũ chạy từ sáng đến tối, nuôi sống cả nhà suốt mấy chục năm. Tầng trên là nơi bà cháu cùng mẹ cô sinh hoạt, mỗi một mét vuông trong căn nhà này đều thấm đẫm mồ hôi, thời gian và ký ức.
Giang Duệ đã gắn bó với căn nhà ấm áp này, học bài dưới ánh đèn vàng, ngủ bên tiếng máy may đều đều, và lớn lên trong sự che chở lặng lẽ của bà ngoại.
Năm mười tám tuổi, cô thi đỗ vào một trường đại học top đầu toàn quốc.
Ngày nhận được giấy báo trúng tuyển, bà ngoại cười rất lâu, nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu hơn cả ngày thường. Bà nói, chờ Giang Duệ nhập học xong, sẽ làm nốt thủ tục sang tên căn nhà cho cô.
Nhưng bà không kịp.
Chỉ ba ngày sau, bà ngoại đột ngột qua đời vì tai biến.
Trước khi mất, bà nắm tay Giang Duệ, giọng yếu ớt nhưng kiên định:
“Nhà này, sau khi mẹ mất sẽ để lại cho Tiểu Duệ.”
Đó là di chúc miệng duy nhất.
Không công chứng hay giấy tờ. Chỉ có lời nói, và sự tin tưởng tuyệt đối.
Giang Duệ tin rằng, chỉ cần đợi thêm chút thời gian, mọi thứ sẽ được giải quyết ổn thỏa.
Cô không biết rằng, chính khoảng trống pháp lý ngắn ngủi ấy đã mở ra cánh cửa bi kịch.
Chưa đầy một tuần sau tang lễ, cậu ruột cô - Giang Thành xuất hiện.
Hắn mang theo một tập giấy dày.
Trong đó có giấy xác nhận “chăm sóc người già” suốt nhiều năm.
Hai nhân chứng lạ mặt, khẳng định bà ngoại từng nói muốn giao lại căn nhà cho Giang Thành quản lý.
Và một bản di chúc viết tay mờ nhòe, chữ ký run rẩy, nội dung mập mờ.
Giang Thành nói nhỏ nhẹ:
“Tiểu Duệ à, cậu chỉ quản lý tạm thôi. Đợi cháu học hành ổn định xong, cậu sẽ sang tên lại căn nhà cho cháu.”
Kiếp trước, Giang Duệ tin người.
Cô vừa mất bà, vừa chuẩn bị nhập học, đầu óc trống rỗng. Cô ký vào tờ giấy “đồng ý cho cậu quản lý tài sản trong thời gian học tập”, nghĩ rằng đó chỉ là thủ tục hình thức.
Nhưng chữ ký ấy đã hủy cả cuộc đời cô.
Chỉ hai tháng sau, căn nhà bị bán rẻ cho một công ty bất động sản.
Tiệm may bị tháo dỡ.
Mẹ cô vì tranh chấp, chạy vạy khiếu nại khắp nơi, cuối cùng đột quỵ ngay trước cổng ủy ban.
Giang Duệ chưa kịp tốt nghiệp thì đã mất nhà, mất mẹ, và chỗ dựa duy nhất.
Cô bỏ học giữa chừng, làm công nhân thời vụ tại công trường, và chết trong một tai nạn lao động.
Trước khi chết, cô mới biết được sự thật cuối cùng.
Người bạn trai từng nắm tay cô, nói sẽ chờ cô tốt nghiệp - Lục Minh Trạch
chính là luật sư tư vấn pháp lý cho bên mua căn nhà ấy.
Hắn đã đứng ở phía đối diện, ngay từ đầu.
Máu thấm ướt nền xi măng, ý thức Giang Duệ mờ dần, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ duy nhất:
Nếu được làm lại…