Vả Mặt
Tuyến truyện tập trung vào quá trình nhân vật chính từ chỗ bị coi thường, khinh miệt trở thành kẻ mạnh mẽ, thành công và “vả mặt” những kẻ từng hãm hại, chế giễu. Đọc thể loại này thường rất hả hê, sảng khoái.
Truyện mới cập nhật
ĐÍCH NỮ CẢI MỆNH
GIỚI THIỆU:
Kiếp trước, ta và thứ muội cùng rơi xuống nước.
Thế tử Ninh Viễn Hầu – Vệ Cư An – cứu ta lên bờ, còn thứ muội thì không may chết đuối.
Phụ thân vì báo đáp ân cứu mạng của Vệ Cư An, đem ta hạ giá gả cho hắn làm thê tử.
Sau khi thành hôn năm năm, Vệ Cư An kế thừa tước vị, nhưng lại hoàn toàn đổi khác.
Hắn vu cáo cha ta thông đồng với địch quốc, hại Giang gia ta bị tru diệt toàn môn.
Còn ta, bị chính tay hắn rạch nát yết hầu.
Đến lúc sắp chết, ta mới nghe hắn nói: người hắn yêu, từ đầu đến cuối, là thứ muội của ta.
Hắn nói, ngày đó nếu không phải ta cố ý rơi xuống nước, phá hỏng kế hoạch, thì hắn đã sớm cùng thứ muội song túc song phi.
Nay thứ muội đã chết, hắn muốn cả Giang gia ta chôn cùng nàng ta.
Nhưng hắn đâu biết, ngày ấy ta bị người hãm hại rơi xuống nước, căn bản không hề hay biết kế hoạch giữa hắn và thứ muội.
Trùng sinh trở lại ngày rơi xuống nước, vừa nghe một tiếng kinh hô, ta lập tức quyết đoán—
đạp Ninh Viễn Hầu phu nhân xuống ao.
Lần này không có ta, ta thật muốn xem thử— Vệ Cư An sẽ cứu thứ muội trước, hay cứu chính mẫu thân ruột của hắn trước đây?
TUẾ TUẾ XUÂN HOAN
Cùng một mẹ sinh ra, nhưng mọi phương diện ta đều không bằng trưởng tỷ.
Tính tình chẳng được ưa thích, dung mạo cũng kém nàng ba phần, đến cả hôn sự cũng thua một bậc.
Trưởng tỷ trở thành Thái tử phi Đông cung.
Còn ta gả cho Tam hoàng tử Hạ Kỳ Hành.
May thay, Hạ Kỳ Hành hiểu ta.
Hắn khẽ cười an ủi:
“Không sao cả, xét về mọi thứ ta cũng không bằng Thái tử huynh trưởng.”
“Vân Anh, trong lòng ta, người tốt nhất chỉ có nàng.”
Thế nhưng Thái tử bất ngờ qua đời, Hạ Kỳ Hành đăng cơ xưng đế.
Trưởng tỷ vận một thân tố y, dịu dàng quỳ lạy trước mặt hắn.
Hắn nhìn nàng đến ngây người.
...
ĐẬU LỆNH NGHI
Ngày thành thất thủ, Hoắc Tranh mang theo vị quả tẩu của hắn bỏ trốn.
Trước khi đi, giọng hắn khàn khàn nói với ta:
“A tẩu và Chi Chi ở lại thì chắc chắn chỉ có chết. Nhưng nàng thì khác. Nghe nói tên nghịch tặc họ Vệ kia đối với thê tử đã mất tình sâu nghĩa nặng. Nàng lại có dung mạo giống tỷ tỷ mình, hắn ắt sẽ không giết nàng.”
“Lang quân…”
Ta nghẹn ngào đưa tay níu kéo hắn.
Hắn nhắm mắt một thoáng, rồi quay đầu ngựa, thúc ngựa đi không ngoảnh lại.
Lúc ấy ta mới thật sự bật khóc.
Làm gì có tỷ tỷ nào chứ.
Năm xưa, kẻ phụ bạc Vệ Diệu — chính là ta.
...
THẨM NGỌC TỐ
Bùi Lăng An lại nói muốn cùng ta hủy hôn.
Lần này, chỉ vì ta không chịu đem cây trâm vàng thắng được ở hội thơ tặng cho đường muội.
“Nhà họ Thẩm đã suy bại. Bất kể ta muốn cưới nữ nhi nào của Thẩm gia, Thẩm Đồng Chi cũng không dám nói nửa lời.”
Hắn chống cằm, nửa cười nửa không nhìn ta:
“Hoặc là hủy hôn, hoặc là đem trâm tặng cho Ngọc Trì. Thẩm Ngọc Tố, ngươi tự chọn đi.”
Tất cả mọi người đều chờ ta cúi đầu.
Giống như vô số lần trước kia.
Nhưng lần này, ta chỉ siết chặt cây trâm trong tay, hạ giọng nói:
“Vậy thì hủy hôn đi.”
THIÊN MỆNH VƯỢNG PHU
GIỚI THIỆU:
Trùng sinh trở về đúng ngày hai tỷ muội chúng ta bị bán đi.
Tỷ tỷ đẩy ta về phía vị tiểu tướng quân âm lãnh, khát máu kia, miệng cười nói:
“Muội muội ta xinh đẹp ngoan ngoãn, nhất định sẽ hầu hạ tướng quân chu đáo.”
Kiếp trước, tỷ tỷ si mê dung mạo tuấn tú của tướng quân, liền không tiếc đẩy ta gả cho một thư sinh hàn môn.
Về sau, thư sinh thi đỗ cao, một bước lên mây, quan bái tể phụ.
Còn tỷ tỷ, lại bị vị tiểu tướng quân u ám kia hành hạ đến chết.
Vì vậy, kiếp này nàng muốn chọn lại.
Nhưng nàng không biết rằng, ta sinh ra đã mang mệnh phú quý.
Bất luận ta gả cho ai, người đó tất sẽ thăng tiến như diều gặp gió.
Càng không biết rằng —
Ta đã chờ đợi ngày này, rất lâu rồi.
Nhờ Đạn Mạc Nhắc Nhở, Ta Đá Bay Tra Nam Để Làm Hoàng Hậu
Thanh mai trúc mã một lần nữa vì nữ chính mà vứt bỏ ta lại dưới cỗ xe ngựa.
Hoàng huynh chấn nộ, hạ chỉ ban chết cho cả hai.
Người biết rõ ta thầm yêu bọn họ, bèn đặc cách cho ta chọn một trong hai làm Phò mã để miễn tội chết.
Ta còn đang do dự chưa quyết, trước mắt bỗng hiện lên những dòng chữ lơ lửng:
【Nữ phụ chết tiệt kia nhìn Giang công tử làm gì? Hắn là Kim khoa Trạng nguyên, nàng ta chỉ là hạng công chúa rỗng tuếch, đến nửa câu chuyện chung cũng không có. Người ta cùng nữ chính ngâm thơ đối chữ, còn nàng ta chỉ biết ăn bánh đậu xanh. Cưới nàng ta chính là hủy hoại nửa đời sau, Giang công tử thà chết hôm nay còn hơn.】
【Tống tiểu Thế tử đầu sắp vùi xuống đất rồi kìa. Hắn thà rơi đầu cũng không muốn nữ chính hiểu lầm, hận không thể cầu xin nữ phụ đừng chọn mình.】
Ta đột ngột ngẩng đầu.
Quả nhiên, kẻ thì trốn tránh ánh mắt ta, kẻ thì cúi đầu chết lặng.
【Nữ phụ hãy nhìn vị hoàng huynh đang cực lực kìm nén kia kìa!】
【Bệ hạ điên rồ này đã thầm yêu nàng mười năm rồi. Hôm nay nàng chọn ai, hắn liền giết kẻ đó!】
【Chỉ cần nàng chọn thật, đêm nay chắc chắn sẽ rơi vào cảnh đồng tử mất tiêu cự cho mà xem!】
Ta kinh hãi quay đầu.
Trên vị trí cao cao tại thượng kia, khóe môi Bệ hạ đang ngậm ý cười.
Ánh mắt người sâu thẳm như mực nhìn ta chằm chằm, tựa hồ loài sói dữ đã khóa chặt yết hầu con mồi.
CHỒNG ÂM THẦM CHUYỂN TOÀN BỘ TIỀN TIẾT KIỆM CHO MẸ CHỒNG
Chồng tôi âm thầm chuyển sạch 38.000 tệ—toàn bộ số tiền tiết kiệm cuối cùng của hai vợ chồng—vào tài khoản của mẹ anh ta.
Anh ta cho rằng tôi vẫn sẽ giống như những lần trước: làm ầm lên, nổi cơn tam bành, cãi nhau long trời lở đất, rồi cuối cùng vẫn là tôi nhượng bộ, nuốt uất ức xuống mà sống tiếp.
Nhưng lần này, tôi không nói một lời.
Tôi chỉ lặng lẽ thu xếp hành lý, bình thản thông báo với anh ta rằng tôi phải đi công tác.
Anh ta rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, còn ân cần dặn tôi nhớ về sớm.
Anh ta hoàn toàn không hay biết—chuyến “công tác” này, sẽ không bao giờ có ngày quay lại.
Cuộc gọi tiếp theo anh ta thực hiện, người nghe máy sẽ là luật sư ly hôn của tôi.
Tiếng thông báo từ ngân hàng điện tử vang lên, lạnh buốt như một mũi kim thép, chọc thẳng vào đầu ngón tay tôi khi đang cạo vảy cá.
“Đinh đoong.”
Âm thanh ngắn ngủi ấy, giống như một lời tuyên án—hy vọng sống sót của con gái tôi lại bị chặt đứt thêm một lần nữa.
Tôi khựng tay.
Máu cá loãng hòa với vảy cá dính nhầy trên da, nhưng tôi không còn tâm trí để bận tâm.
Tôi lau tay, mở khóa điện thoại.
Trên màn hình, dòng chữ chuyển khoản thành công hiện lên chói mắt.
【Tài khoản tiết kiệm đuôi XXXX của quý khách lúc 18:02 đã hoàn tất giao dịch chuyển khoản 38.000,00 tệ. Người nhận: Lý Tú Lan.】
Lý Tú Lan.
Mẹ chồng tôi.
Ba mươi tám nghìn tệ—không thừa, không thiếu, chuẩn xác đến lạnh người.
Cô Dâu Báo Thù: Âm Mưu Trong Đêm Tân Hôn
Ngày mai là đám cưới của tôi và Tần Diệc Chu.
Tôi đang soi mình trong gương để thử váy cưới thì đột nhiên trước mắt hiện lên mấy dòng bình luận:
[Nữ chính mau chạy đi! Tần Diệc Chu cưới cô là để trả thù cho em gái kế của cô!]
[Trong ngăn kéo tủ đầu giường của anh ta có bệnh án và lọ thuốc ngủ của em gái cô!]
[Cảnh báo ngược tâm: Video tổng hợp ngoại tình của cô sẽ được phát trong hôn lễ!]
SAU KHI TRÙNG SINH, TA HUỶ BỎ HÔN ƯỚC THỦA NHỎ
Sau khi trọng sinh, việc đầu tiên ta làm là đi tìm Bạch Phụ.
Ta ném thẳng cho hắn một tin lớn:
“Bạch đại ca, huynh đi tìm phụ thân ta cầu hôn có được không?”
Bạch Phụ vốn thật thà ngây ra một lúc, rồi bị tin tức ấy nổ tung đến mức lộ ra tám cái răng lớn:
“Trời đất ơi! Còn có chuyện tốt như thế sao?”
Chưa kịp để ta nói rõ đầu đuôi, người luôn điềm tĩnh như hắn đã co giò chạy thẳng về nhà ta.
May mà… hắn chịu.
Ta đưa tay lau khóe mắt.
Từ nay về sau, ta không cần phải chịu những uất ức của kiếp trước nữa.
MƯỢN DAO
Công công và bà bà nhất quyết muốn gả đứa con gái mười bốn tuổi của ta, cho một tên ăn chơi đã đánh chết ba đời thê tử.
Phu quân phản đối, liền bị áp dụng gia pháp, còn bị ngự sử đàn hặc tội bất hiếu.
Đứa con trai đang theo học ở Quốc Tử Giám cũng bị lệnh gọi về nhà, đóng cửa tự kiểm điểm.
Ta quỳ chép 《Hiếu Kinh》 đến mức ngất xỉu.
Tỉnh lại liền nghe con gái vừa khóc vừa nói: “Con gả.”
Công công cười lạnh: “Biết điều sớm thế này, hà tất phải liên lụy cả nhà?”
Ta rũ mắt xuống.
Giờ đây chỉ còn có thể mượn danh “thủ tang” để kéo dài hôn kỳ.
Vậy thì… công công và bà bà, ai sẽ chết trước đây?