Gương Vỡ Không Lành
Gương vỡ không lành khắc họa sự chia ly, không thể hàn gắn.
Truyện mới cập nhật
NHẤT THẾ HOÀI AN
GIỚI THIỆU:
Ta và Bùi Diệu vốn chẳng yêu nhau, thành hôn chỉ vì cả hai đều không có đường phản kháng.
Phụ thân hắn vì binh lực của phụ thân ta, còn phụ thân ta lại vì quyền thế của phụ thân hắn.
Hai mươi năm gả cho Bùi Diệu, ta chưa từng trái ý hắn.
Hắn chê ta tài hoa không bằng nữ tử thế gia, ta liền học cầm kỳ thư họa.
Hắn nói ta không hiểu lễ nghi, không biết quản lý hậu cung, ta liền học cung quy.
Khi hắn ra tay với nhà mẹ đẻ ta, ta chưa từng cầu xin; khi hắn muốn nạp bạch nguyệt quang làm phi, ta cũng chưa từng phản đối.
Chỉ có một lần duy nhất ta cầu hắn — chính là chuyện hôn sự của nữ nhi chúng ta.
Nàng và con gái của bạch nguyệt quang của hắn, cùng đem lòng yêu một nam tử.
Ngày ta cầu hắn, hắn không đáp ứng.
Nhắc lại chuyện này, là vào ngày gặp thích khách.
Ta chắn trước người hắn, toàn thân nhuốm máu, ngã vào lòng hắn.
“Thần thiếp chưa từng cầu bệ hạ điều gì, nhưng A Triều và người ấy là chân tâm tương ái, bệ hạ chỉ cần để tâm ắt sẽ nhận ra.
“Thành hôn với người không yêu sẽ có kết cục thế nào, thần thiếp nghĩ… bệ hạ và thần thiếp đều rõ.”
Kỳ thực, ta còn một chuyện muốn cầu hắn.
Chỉ tiếc… thời hạn đã tận.
Ta muốn cầu hắn rằng, nếu có kiếp sau —
gặp nhau rồi, xin hãy vòng đường mà đi.
THẨM TRĂN
A tỷ vì muốn cứu người trong lòng, nên cố ý tiếp cận Thái tử.
Thế nhưng lúc công thành thoát thân, nàng ấy lại vô tình đánh rơi bản cầm phổ do ta viết.
Thái tử vì bản cầm phổ ấy mà chọn ta làm Thái tử phi.
Chúng ta cầm sắt hòa minh, phu thê ân ái.
Sau khi Thái tử đăng cơ, hậu cung bỏ trống, chỉ có mình ta là Hoàng hậu.
Cho tới khi phu quân của A tỷ lần nữa bị hạ ngục, nàng ấy cầm tín vật tới gặp tân đế, hỏi hắn còn nhớ nữ tử đánh đàn bên hồ Xuân Thủy năm ấy hay không.
Từ đó về sau, tình sâu nghĩa nặng giữa đế hậu trở thành trò cười.
Tân đế không thể làm ra chuyện quân vương đoạt thê của thần tử, vì thế hắn tìm hết người này tới người khác làm thế thân của A tỷ.
Mỗi đêm mất ngủ, hắn đều phát điên mà giày vò ta.
“Khóc cái gì!”
“Vốn dĩ ngươi đã cướp mất vị trí Hoàng hậu của nàng ấy, vậy thì chịu cho trẫm!”
Sống lại trở về ngày dự yến ngắm hoa, ta cố ý để nước trà làm bỏng tay mình, rồi quỳ xuống thỉnh tội với Hoàng hậu.
“Nương nương thứ tội, tay thần nữ bị thương rồi, e rằng không thể đàn được nữa.”
...
VÂN TIÊU HÀN TẪN
Tây Vực dâng đến một loạt cống phẩm thượng hạng.
Hoàng hậu muốn đem chiếc vòng ngọc dương chi vốn định ban cho Thái tử phi chuyển sang ban cho ta. Nhưng bị Thái tử lên tiếng ngăn lại.
“Vòng này chất ngọc dày nặng, Thính Lan tính tình trầm tĩnh, đeo vào rất hợp.”
Còn ta uất ức đến rơi nước mắt, Tạ Vân Khởi tiện tay chỉ một cây trâm đính châu ngọc, coi như ban thưởng lớn lao.
Kiếp trước, ta dựa vào Hoàng hậu cô mẫu, lý lẽ tranh biện.
Cuối cùng cũng giành lại được chiếc vòng ngọc dương chi và vị trí Thái tử phi.
Nhưng về sau.
Thái tử đăng cơ, lại đem vị trí chủ nhân Trung cung ban cho Thẩm Thính Lan.
Lý do cũng y như cũ, nàng ta thích hợp làm quốc mẫu hơn.
Rồi về sau nữa, đứa con mà ta cửu tử nhất sinh sinh ra, bị chính tay Tạ Vân Khởi bế đến cung Vị Ương.
Đương nhiên cũng với lý do, nuôi dưỡng con cái, Hoàng hậu càng thích hợp hơn.
Khi ta bị ép uống độc mà chết, còn chưa đến tuổi ba mươi.
Cả một đời ấy, đều vì giành một chiếc vòng ngọc không thích hợp mà máu chảy đầm đìa.
Mở mắt ra lần nữa, ta trở lại yến tiệc trong cung năm ấy.
Đời này, phu quân của ta, ta đã có lựa chọn khác.
Còn Đông cung và chiếc vòng ngọc kia, ta đều không tranh nữa.
...
TUẾ TUẾ XUÂN HOAN
Cùng một mẹ sinh ra, nhưng mọi phương diện ta đều không bằng trưởng tỷ.
Tính tình chẳng được ưa thích, dung mạo cũng kém nàng ba phần, đến cả hôn sự cũng thua một bậc.
Trưởng tỷ trở thành Thái tử phi Đông cung.
Còn ta gả cho Tam hoàng tử Hạ Kỳ Hành.
May thay, Hạ Kỳ Hành hiểu ta.
Hắn khẽ cười an ủi:
“Không sao cả, xét về mọi thứ ta cũng không bằng Thái tử huynh trưởng.”
“Vân Anh, trong lòng ta, người tốt nhất chỉ có nàng.”
Thế nhưng Thái tử bất ngờ qua đời, Hạ Kỳ Hành đăng cơ xưng đế.
Trưởng tỷ vận một thân tố y, dịu dàng quỳ lạy trước mặt hắn.
Hắn nhìn nàng đến ngây người.
...
Cô Dâu Báo Thù: Âm Mưu Trong Đêm Tân Hôn
Ngày mai là đám cưới của tôi và Tần Diệc Chu.
Tôi đang soi mình trong gương để thử váy cưới thì đột nhiên trước mắt hiện lên mấy dòng bình luận:
[Nữ chính mau chạy đi! Tần Diệc Chu cưới cô là để trả thù cho em gái kế của cô!]
[Trong ngăn kéo tủ đầu giường của anh ta có bệnh án và lọ thuốc ngủ của em gái cô!]
[Cảnh báo ngược tâm: Video tổng hợp ngoại tình của cô sẽ được phát trong hôn lễ!]
Sau Khi Bị Vứt Bỏ, Ta Đã Lừa Gạt Một Tên Sơn Phỉ
Sau khi bị vứt bỏ, ta đã lừa gạt được một tên sơn phỉ.
Khi hắn muốn ném ta xuống, ta đã khóc lóc giật rách tay áo hắn.
Đối diện với nước mắt của ta, hắn lẩm bẩm chửi rủa rồi quăng ta lên lưng ngựa:
"Tổ cha nó nữ nhân quả nhiên phiền phức! Sớm muộn gì lão tử cũng tống ngươi xuống núi!"
Để lấy lòng hắn, ta đã vá quần áo, may tất cho hắn, đổi cách làm nấu ra thật nhiều món ngon.
Sau này, chồng trước Từ Sơ Trạch tìm đến tận cửa, đòi hắn trả lại thê tử.
Bề ngoài, hắn giả vờ rộng lượng: "Lão tử đâu có ngăn cản nàng ấy, là nàng ấy tự mình không chịu xuống núi."
Nhưng đêm đến, hắn cởi trần, quấn da hổ chui vào phòng ta, làm ầm ĩ đến nửa đêm:
"A Nguyên, A Nguyên, lão tử đã bị nàng ăn sạch sành sanh ba lần rồi, khi nào thì nàng mới cho ta danh phận đây?"
HÀ DĨ QUY NIÊN
Ta và hệ thống đã đánh cược, chỉ cần Đoạn Lăng khiến ta thất vọng đủ chín lần là ta có thể rời đi ngay lập tức.
Kể từ lần hắn bỏ mặc ta trên núi tuyết để đưa y nữ đang sốt cao về phủ, đã bốn năm trôi qua.
Tất cả mọi người đều nói hắn đã thay đổi rồi.
"Đoạn Hầu gia đã nếm trải cảm giác suýt nữa mất đi người, sẽ không bao giờ tái phạm nữa đâu."
Đoạn Lăng bắt đầu nhớ sinh thần mỗi năm của ta, tỉ mỉ chuẩn bị quà mừng.
Hắn cũng chẳng quản ngại vất vả mà tự tay sắc thuốc cho ta, bồi bổ cho thân thể tàn tạ khi ta xuyên không đến đây, hệt như một người phu quân tốt mà ta hằng mong đợi.
Ngay lúc ta định chấp nhận thua cuộc với hệ thống, quyết định ở lại đây mãi mãi.
Đoạn Lăng bưng đến cho ta một chén thuốc. Ta ngửi thấy trong đó có mùi của thuốc p h a t h a i.
Ta thở phào nhẹ nhõm, may mà hắn không thay đổi, cũng không hề yêu ta.
MƯỜI DẶM HỒNG TRANG SẼ CÙNG TA TRỞ VỀ
Vị hôn thê yểu mệnh của Thẩm Hoài Chu đã quay trở về.
Nàng không hề biết hắn đã có gia thất, chỉ ôm lấy hắn mà khóc lóc, lệ rơi tựa hoa lê trong mưa.
Ngày thứ nhất, Thẩm Hoài Chu bảo ta phải lấy thân phận biểu muội của hắn mà xưng hô.
Ngày thứ ba, hắn trao cho ta một phong thư hòa ly.
“Nàng ấy lưu lạc chốn dân gian đã nhiều năm, chịu đủ mọi khổ sở. Nàng nhường cho nàng ấy đi. Đợi nàng ấy khá hơn, ta sẽ lại đón nàng về làm bình thê.”
Ta bình thản đón lấy tờ thư hòa ly.
“Được.”
Tính theo ngày tháng, e rằng biểu ca thật sự của ta cũng sắp tới đón ta trở về Giang Nam rồi.
...
TỐNG AN VŨ
GIỚI THIỆU:
Nửa tháng trước ngày thành thân, thanh mai trúc mã của Chu Hành Dã suýt bị người ta làm nhục.
Đêm ấy, Chu Hành Dã liền đề nghị cưới nàng làm bình thê.
“Vũ Yên bây giờ chẳng còn gì nữa, không có ta, nàng ấy sống không nổi.”
Hắn tưởng ta sẽ nhẫn nhịn.
Nào ngờ, ta lập tức xoay người đi tìm Tiêu Hạc Xuyên – kẻ nổi danh phong lưu khắp nơi.
“Thành thân chứ? Ta mang theo của hồi môn, tiệc cưới cũng sẵn sàng rồi.”
LƯU LY TIÊN ÂM
Lúc Thượng thần r ó c tiên cốt của ta, m á u đã văng đầy người hắn.
Mà ta đã sớm uống đan dược che giấu cảm giác đau đớn.
Không những không đau chút nào, thậm chí ta còn có thời gian liếc nhìn nữ chính đang háo hức chờ đợi để được thay tiên cốt của ta.
Nhìn ánh mắt đắc ý của họ, ta cười.
Tiên cốt này cần nguyên thân phải băng thanh ngọc khiết mới có tác dụng.
Phụt, không phải chứ, không phải chứ, bọn họ thật sự cho rằng ta vì nam chính mà giữ thân như ngọc ư?
Thực tế thì, đứa bé trong bụng ta đã được ba tháng