Đô Thị
Đô thị phản ánh cuộc sống hiện đại nơi thành phố với nhiều mối quan hệ.
Truyện mới cập nhật
CHỊ DÂU MUỐN TÔI RA KHỎI NHÀ, TÔI CẮT LUÔN KHOẢN TRẢ GÓP HÀNG THÁNG
Ngày thứ ba sau đám cưới của anh trai, chị dâu Trương Lệ mỉm cười rạng rỡ nói với tôi:
“Tiểu Tuyết, em định bao giờ dọn ra ngoài vậy? Chị muốn dùng căn phòng này làm phòng em bé.”
Anh tôi ngồi cạnh gật đầu, mẹ tôi thì vừa gọt táo vừa nói:
“Lương con cao mà, ra ngoài thuê nhà sẽ tiện hơn.”
Tôi nhận lấy quả táo, cũng mỉm cười.
“Được thôi.”
Tối hôm đó, tôi lập tức dừng việc thanh toán khoản vay mua căn nhà này – suốt ba năm qua, mỗi tháng 23.000 tệ.
Đã không còn cần tôi trong ngôi nhà này, thì căn nhà này – ai thích giữ thì giữ.
TÔI TRIỆU HỒI BẢN THÂN TỪ THẾ GIỚI SONG SONG Ở THỜI MẠT THẾ
Ngày tận thế ập đến, một số người thức tỉnh Dị năng. Có Dị năng Ngũ Hành: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Cũng có Dị năng Tự Nhiên: Gió, Mưa, Sấm sét, Điện, Băng.
Còn Dị năng của tôi, lại là triệu hồi bản thân ở Thế giới song song.
Tôi: "..."
Dị năng này thì có ích gì chứ? Cho dù bản thân song song của tôi là Hoàng đế nắm quyền, là ngôi sao giải trí hàng đầu, hay là Tổng tài bá đạo đi nữa, đến cái Thế giới tận thế mà mạng người rẻ như cỏ rác này, chẳng phải cũng là cục thịt tươi để dâng lên sao?
Cô bạn thân lại vô cùng phấn khích: "Đừng bi quan thế chứ, lỡ đâu bản thân song song của cậu là một Đại lão tu tiên thì sao?! Lúc đó chúng ta sẽ thắng đậm luôn!"
Thế nhưng…
Lần đầu tiên, tôi triệu hồi ra một cây táo.
Tôi: "?"
Mọi người: "?"
Lần thứ hai, tôi triệu hồi ra một con vượn. Con vượn nắm lấy tóc tôi, liếc ngang ngó dọc, nhảy nhót liên hồi, hưng phấn kêu hừ hừ.
Tôi: "..."
Mọi người: "..."
Lần thứ ba, cuối cùng tôi cũng triệu hồi ra người!
Một cô gái mặc váy trắng xuất hiện, cô ấy trông y hệt tôi, mắt đẫm lệ nhìn chúng tôi, cười thê lương: "Các người là ai, lại là Lệ Như Trân phái các người đến hành hạ tôi sao?"
Tôi: "???"
Mọi người: "..."
CHỒNG MẤT, MẸ ĐUỔI TÔI RA KHỎI NHÀ, GIỜ LẠI MUỐN TÔI VỀ CHĂM SÓC
—
Khi tôi đang vội vã chạy đôn chạy đáo trong bệnh viện vì mẹ chồng bị ngã, bà ta bỗng lạnh lùng lên tiếng:
“Cô đúng là giỏi giả vờ.”
Tôi còn đang ngẩn người chưa hiểu bà nói gì, thì bà lại tiếp:
“Lúc nãy bác sĩ hỏi cô có phải con gái tôi không, tôi còn chưa kịp nói không phải thì cô đã ngắt lời rồi.”
“Cô định tranh giành tài sản với con gái tôi đúng không?”
“Đừng tưởng gọi tôi một tiếng mẹ là tôi sẽ cho cô tiền.”
“Con trai tôi chết rồi, tiền của tôi đều để lại cho con gái.”
Tôi khẽ gật đầu.
Đúng vậy.
Con trai bà đã chết rồi.
Vậy tôi còn lý do gì để phải tiếp tục quan tâm đến người mẹ chồng cũ này?
Tôi lập tức để bà ngồi xuống chiếc ghế cạnh nhà vệ sinh bốc mùi nhất bệnh viện, rồi quay người bỏ đi.
NPC Trở Thành Nữ Chính. HE Với Nhân Vật Phản Diện
Tôi và ánh trăng sáng của Bùi Diễn cùng bị bắt cóc, bọn bắt cóc nói với Bùi Diễn: "Trong hai người chỉ có thể chọn một người sống, chọn đi."
Bùi Diễn không hề do dự, chọn ánh trăng sáng. Mà tôi lại bị trói lại, bị đâm cho đến chết, còn bị quay phim gửi cho Bùi Diễn.
Sau khi Bùi Diễn xem hết không hề cảm thấy áy náy, còn nói tôi đáng đời.
Ánh trăng sáng quay lại bên cạnh Bùi Diễn khóc hu hu, còn đưa tay bị bầm của mình cho anh ta xem, nói suýt chút nữa mình không gặp được anh ta rồi, khiến cho Bùi Diễn vô cùng đau lòng, dỗ dành mấy ngày.
Sau khi bọn bắt cóc quay phim xong, tôi lau máu giả bằng tương trên người, vỗ vai bọn bắt cóc: "Vất vả rồi anh em."
Sau đó, tôi đưa một tấm thẻ qua, anh ta nhận thẻ, lại đưa điếu thuốc cho tôi, nói: "Không vất vả, cô vất vả quá rồi."
Tôi chậm rãi phun khói thuốc: "Đúng vậy, năm nay làm nữ chính truyện ngược không dễ dàng gì."
TUỔI THƠ TỔN THƯƠNG VÌ MẸ RUỘT, TÔI ĐƯỢC MẸ CHỒNG CỨU RỖI
Tôi và chồng là người cùng làng. Hồi nhỏ, mẹ tôi thiên vị ghê gớm. Có gì ngon hay đồ chơi hay ho, đều dành cho chị gái tôi.
Cùng một quả táo, chị tôi lúc nào cũng cắn một miếng trước rồi mới đưa cho tôi.
Mẹ tôi thường bảo tôi:
“Nó là con bé ăn phân đấy, đừng để ý đến nó.”
Lớn hơn chút, tôi mới bắt đầu suy nghĩ:
“Tại sao người ăn phân lại không phải là tôi?”
Mãi đến lúc mẹ chồng bưng ra đĩa bí đao hầm cà tím, tôi mới thật sự nhận ra: IQ của tôi đã bị xúc phạm nghiêm trọng.
Tôi không biết nấu ăn, lại còn kén ăn.
Mẹ chồng nấu cả nồi to, tôi chỉ ăn đúng một bát nhỏ.
Trong miệng mấy bà cô hàng xóm trong khu, tôi chính là kiểu con dâu nhà người ta “được cưng chiều nên sinh hư, lười biếng ham ăn lại còn kén cá chọn canh”.
Món tủ của mẹ chồng là bí đao hầm cà tím, còn chồng tôi thì phụ việc bằng cách nấu mì trụng nước lạnh. Cả nhà ăn uống vui vẻ lắm.
Nhà tôi ăn uống đơn điệu đến mức hàng xóm có thể đoán chính xác hôm nay bữa cơm nhà tôi có gì.
Dựa vào đồ ăn nhà tôi, bạn có thể cảm nhận rõ sự luân chuyển của bốn mùa.
Tất nhiên, duy chỉ có buổi sáng là không bao giờ thay đổi: luôn là mì. Không hề bị ảnh hưởng bởi mùa nào hết.
Còn các món ăn của mẹ chồng thì mỗi mùa chỉ đổi một món, và chưa tới mùa thì đừng hòng có món đó.
Ví dụ như: mùa đông tôi thèm ăn đậu tằm, thì phải đợi đến… hè năm sau.
Xuân thì có trứng chiên với rau dền và ngò thơm, hè thì có cà tím hầm với đậu que và khoai tây, thu ăn súp lơ, đông thì hầm cải thảo.
Ưu điểm lớn nhất: rẻ mà chắc bụng.
Hôm nay là sinh nhật tôi. Khi mẹ chồng lại bưng ra đĩa “bí đao hầm cà tím vô địch”, đầu óc tôi lại trôi về những ký ức xa xăm...
Kết Cục Của Nữ Phụ Độc Ác
Sau khi kết thúc có hậu của nữ chính, tôi, kẻ phản diện đ ộc á c đã làm đủ mọi điều xấu xa, cũng đã đến lúc phải rút lui.
Đám cưới của nữ chính và nam chính long trọng chưa từng thấy, nghe nói tốn kém cả trăm triệu.
Hôm đó, pháo hoa rực sáng trên bầu trời thành phố Đàn suốt hai tiếng đồng hồ, màn hình khổng lồ trên tòa nhà đắt đỏ nhất trung tâm thành phố chiếu trực tiếp toàn bộ hôn lễ.
Tôi lê bước thân thể mệt nhoài sau giờ làm về lại căn phòng trọ, mang về cho chú chó nhỏ của mình một túi xương còn sót lại từ gánh hàng rong.
Hai tháng sau, có một ngày Trần Tiến gõ cửa nhà tôi.
Ánh mắt khinh bỉ của cậu ta nhìn tôi cứ như đang nhìn một con kiến hôi.
Cậu ta hỏi tôi: "Khương Đề, cô có hối hận không?"
Cậu ta là nam phụ bi kịch, yêu nữ chính nhưng không được đáp lại. Để nữ chính và nam chính có thể đến với nhau, cậu ta đã khiến tôi mất đi tất cả.
Cậu ta hỏi tôi có hối hận không.
Tôi mỉm cười nhẹ nhõm: "Hối hận chứ.”
"Hối hận vì ngày đó đã cứu một kẻ lang thang bị người ta đ ánh đ ập như chó dại là cậu, đáng lẽ ra tôi nên đứng nhìn cậu ch ếc mới phải."
GIẢ LÀM BÀ BẦU CÒN MUỐN GIÀNH GHẾ, TÔI PHÁT ĐIÊN TẠI CHỖ
Ghế giường dưới tàu hỏa của tôi bị một người phụ nữ lạ chiếm mất.
“Tôi có thai, chỗ này là của tôi. Cô leo lên trên đi.”
Vừa nói, cô ta vừa lục túi của tôi, lôi ra gói bánh cay (lạp điều) nhét vào miệng.
Nhai hai cái, “phì!” một tiếng, nhổ hết vào mặt tôi.
“Cái quái gì đây? Cay đến con trai tôi rồi! Ba vạn! Thiếu một xu cũng đừng mong về nhà.”
Tôi bật cười.
“Dựa vào đâu? Dựa vào việc cô hạ tiện à?”
Cô ta gào lên, tát thẳng vào mặt tôi.
“Mày dám chọc bà bầu? Đồ không có giáo dục! Tao thay mẹ mày dạy dỗ mày!
Nhìn cái gì? Không phục à? Thì đánh lại tao xem!”
Tôi vốn rất ngoan.
Thế nên, tôi đấm thẳng vào bụng cô ta.
Vượt phó bản kiếm tiền phần 38: Mười chàng Hứa Tiên
Ta là Bạch Nương Tử, ta có mười người chồng Hứa Tiên.
Pháp Hải đến cũng chẳng kịp thu phục ta.
Mười người chồng Hứa Tiên này đủ để ông ta bận tối mắt tối mũi rồi!
He he.
Cũng đủ để ta bận tối mắt tối mũi…
LÀ THIÊN KIM THẤT LẠC, TÔI TRỞ VỀ QUẬY ĐỤC NƯỚC NHÀ TÀI PHIỆT
Là đứa con gái quê, từ nhỏ tôi ghen tị nhất với mấy cô tiểu thư nhà tài phiệt.
Chỉ cần vài quả cam rụng xuống đất làm bẩn đôi giày cao gót của cô ta, một cú điện thoại thôi — cả vườn cam của làng lập tức bị nhổ sạch.
Ấy vậy mà, một ngày đẹp trời, ông trùm tài phiệt tận tay đến tìm tôi.
Hóa ra… tôi mới là tiểu thư thật.
Tối đó, tôi gói ghém mấy bộ quần áo, dắt theo con chó vàng Vượng Tài, vui vẻ chào từng bác, từng cô trong làng.
Cả làng rưng rưng tiễn:
“Con à, lên thành phố sống cho tốt, đừng về đây chịu khổ nữa.”
Tôi lắc đầu lia lịa.
Khổ cái nỗi gì!
Một quả đồi ở quê còn rộng hơn cái sân nhà tài phiệt, chưa đủ cho tôi với Vượng Tài chạy vài vòng cho đã.
Tôi lên đó chỉ để đòi tiền bồi thường thôi.
Còn nếu họ không chịu trả… thì đừng trách tôi lật bàn!
ĐUỔI TÔI RA KHỎI NHÀ, BỐ ĐƯA CON HOANG VỀ LÀM RẠNG TỔ TÔNG
Tôi trượt đại học, ba đuổi tôi ra khỏi nhà, rồi đưa đứa con riêng về sống chung.
Ông đi đâu cũng khoe:
“Con trai tôi thông minh hơn con gái nhiều!”
Tám năm sau, tôi tốt nghiệp thạc sĩ ngành y, được nhận vào một bệnh viện tuyến đầu trong thành phố.
Còn con trai ông – đứa được ông cưng như vàng ấy – cũng "vinh dự tổ tông", đậu vào một trường 985.
Kết quả là, cả nhà họ đi ăn mừng thì bị tai nạn xe, được đưa thẳng đến bệnh viện… chỗ tôi đang làm việc.