Cung Đấu
Bối cảnh hoàng cung, nơi hậu phi, mỹ nhân tranh sủng, đấu đá bằng mưu kế. Nội dung thường kịch tính, đầy âm mưu thủ đoạn, nhưng cũng khắc họa sâu sắc tình yêu và khát vọng quyền lực.
Truyện mới cập nhật
NHẤT THẾ HOÀI AN
GIỚI THIỆU:
Ta và Bùi Diệu vốn chẳng yêu nhau, thành hôn chỉ vì cả hai đều không có đường phản kháng.
Phụ thân hắn vì binh lực của phụ thân ta, còn phụ thân ta lại vì quyền thế của phụ thân hắn.
Hai mươi năm gả cho Bùi Diệu, ta chưa từng trái ý hắn.
Hắn chê ta tài hoa không bằng nữ tử thế gia, ta liền học cầm kỳ thư họa.
Hắn nói ta không hiểu lễ nghi, không biết quản lý hậu cung, ta liền học cung quy.
Khi hắn ra tay với nhà mẹ đẻ ta, ta chưa từng cầu xin; khi hắn muốn nạp bạch nguyệt quang làm phi, ta cũng chưa từng phản đối.
Chỉ có một lần duy nhất ta cầu hắn — chính là chuyện hôn sự của nữ nhi chúng ta.
Nàng và con gái của bạch nguyệt quang của hắn, cùng đem lòng yêu một nam tử.
Ngày ta cầu hắn, hắn không đáp ứng.
Nhắc lại chuyện này, là vào ngày gặp thích khách.
Ta chắn trước người hắn, toàn thân nhuốm máu, ngã vào lòng hắn.
“Thần thiếp chưa từng cầu bệ hạ điều gì, nhưng A Triều và người ấy là chân tâm tương ái, bệ hạ chỉ cần để tâm ắt sẽ nhận ra.
“Thành hôn với người không yêu sẽ có kết cục thế nào, thần thiếp nghĩ… bệ hạ và thần thiếp đều rõ.”
Kỳ thực, ta còn một chuyện muốn cầu hắn.
Chỉ tiếc… thời hạn đã tận.
Ta muốn cầu hắn rằng, nếu có kiếp sau —
gặp nhau rồi, xin hãy vòng đường mà đi.
THẨM TRĂN
A tỷ vì muốn cứu người trong lòng, nên cố ý tiếp cận Thái tử.
Thế nhưng lúc công thành thoát thân, nàng ấy lại vô tình đánh rơi bản cầm phổ do ta viết.
Thái tử vì bản cầm phổ ấy mà chọn ta làm Thái tử phi.
Chúng ta cầm sắt hòa minh, phu thê ân ái.
Sau khi Thái tử đăng cơ, hậu cung bỏ trống, chỉ có mình ta là Hoàng hậu.
Cho tới khi phu quân của A tỷ lần nữa bị hạ ngục, nàng ấy cầm tín vật tới gặp tân đế, hỏi hắn còn nhớ nữ tử đánh đàn bên hồ Xuân Thủy năm ấy hay không.
Từ đó về sau, tình sâu nghĩa nặng giữa đế hậu trở thành trò cười.
Tân đế không thể làm ra chuyện quân vương đoạt thê của thần tử, vì thế hắn tìm hết người này tới người khác làm thế thân của A tỷ.
Mỗi đêm mất ngủ, hắn đều phát điên mà giày vò ta.
“Khóc cái gì!”
“Vốn dĩ ngươi đã cướp mất vị trí Hoàng hậu của nàng ấy, vậy thì chịu cho trẫm!”
Sống lại trở về ngày dự yến ngắm hoa, ta cố ý để nước trà làm bỏng tay mình, rồi quỳ xuống thỉnh tội với Hoàng hậu.
“Nương nương thứ tội, tay thần nữ bị thương rồi, e rằng không thể đàn được nữa.”
...
CẨM TRƯỜNG XUÂN
Ngày thứ hai sau khi Bùi Sâm lập thứ muội của ta làm hoàng hậu.
Ta liền buông bỏ đoạn tình cảm với hắn, nhận lời cầu thân của tân khoa trạng nguyên rồi an tâm chuẩn bị xuất giá.
Đêm trước ngày thành hôn, có một chiếc kiệu nhỏ đưa ta vào cung.
Nhưng đến lúc tỉnh lại, ta đã nằm trong tẩm điện của Bùi Sâm.
Trên long sàng, ta không một mảnh vải che thân, còn thứ muội nay đã là hoàng hậu thì xông vào, mạnh tay kéo ta xuống giường, tát ta liên tiếp nhiều cái, còn mắng ta là đồ hạ tiện.
Bùi Sâm thì từ trên cao lạnh lùng nhìn xuống, không nói một lời.
Ta muốn giải thích rằng không phải ta cố ý quyến rũ hắn, nhưng chẳng ai chịu nghe.
Ta còn muốn tự vẫn để chứng minh trong sạch nhưng lại bị cứu về.
Vì để làm cho thứ muội hả giận.
Bùi Sâm còn tuyên bố với bên ngoài rằng ta mắc bệnh nặng mà chết.
Nhưng thật ra hắn giữ ta lại trong cung làm nô làm tỳ, để ta chịu đủ loại nhục nhã và giày vò.
Mãi đến đêm ta vì khó sinh băng huyết thì trong mắt Bùi Sâm mới thoáng hiện vẻ thương hại:
“Nếu có kiếp sau, trẫm sẽ cho nàng một danh phận.”
Mở mắt lần nữa, ta quay về năm Cảnh Bình thứ hai mươi.
Trong yến tiệc mùa xuân, Bùi Sâm cầu xin hoàng hậu làm chủ.
Chọn cho hắn một vị trắc phi.
…
CHU ĐÌNH PHƯƠNG
Ta vô ý làm mất chiếc khăn tay, lại bị Hoàng đế nhặt được.
Hắn nhìn thấy bài thơ trên khăn, chỉ cảm thấy câu từ thanh lệ, ý thơ bi thương động lòng người, nhất thời nhớ nhung không dứt. Vì thế liền cho người truy tìm khắp hậu cung chủ nhân của chiếc khăn ấy.
Kiếp trước, ta chủ động đứng ra nhận.
Từ đó được sủng ái hết mực, một bước lên mây.
Thế nhưng ba năm sau, trong cung yến, nữ nhi của Hà Đại tướng quân là Hà Vinh Nguyệt bất ngờ tố cáo ta mạo danh nàng, còn trộm thơ của nàng.
Nàng ta đưa ra vô số nhân chứng vật chứng.
Ngay cả viện trưởng của thư viện danh tiếng nhất kinh thành cũng đứng ra làm chứng cho nàng, nói rằng bài thơ ấy là tác phẩm ngẫu hứng của Hà Vinh Nguyệt khi mới mười tuổi.
Ta có trăm cái miệng cũng không thể biện bạch, bị Hoàng đế hoàn toàn ghét bỏ.
Ngày ta tắt thở trong lãnh cung, trong cung đang cử hành đại điển sắc phong Hoàng hậu cho Hà Vinh Nguyệt.
Lần này, khi cung nữ cùng phòng kích động nói với ta:
“Đình Phương, người mà bệ hạ đang tìm chẳng phải là ngươi sao? Trong đám chúng ta, ngoài ngươi ra còn ai biết ngâm thơ viết chữ nữa chứ!”
Ta cụp mắt xuống, khẽ lắc đầu.
“Ta chỉ là một cung nữ, nào biết làm thơ.”
...
TUẾ TUẾ XUÂN HOAN
Cùng một mẹ sinh ra, nhưng mọi phương diện ta đều không bằng trưởng tỷ.
Tính tình chẳng được ưa thích, dung mạo cũng kém nàng ba phần, đến cả hôn sự cũng thua một bậc.
Trưởng tỷ trở thành Thái tử phi Đông cung.
Còn ta gả cho Tam hoàng tử Hạ Kỳ Hành.
May thay, Hạ Kỳ Hành hiểu ta.
Hắn khẽ cười an ủi:
“Không sao cả, xét về mọi thứ ta cũng không bằng Thái tử huynh trưởng.”
“Vân Anh, trong lòng ta, người tốt nhất chỉ có nàng.”
Thế nhưng Thái tử bất ngờ qua đời, Hạ Kỳ Hành đăng cơ xưng đế.
Trưởng tỷ vận một thân tố y, dịu dàng quỳ lạy trước mặt hắn.
Hắn nhìn nàng đến ngây người.
...
CẢ PHỦ 108 NGƯỜI ĐỀU TRỌNG SINH RỒI
Hoa khôi Thẩm Oánh đến phủ Công chúa vào ngày hôm đó, cả phủ chìm trong một sự im lặng đến đáng sợ.
Từ Phụ mẫu, ca ca cho đến tì nữ, gia nhân. Mỗi một người đều đang nghiến răng ken két, chôn giấu hận thù, ánh mắt nhìn nàng ta chẳng khác nào sói nhìn thấy con mồi.
Đại ca của ta bước tới, mặt nở nụ cười nhưng trong đôi mắt lại ẩn chứa hàn quang lạnh lẽo:
"Thẩm Oánh cô nương chịu hạ cố đến phủ Công chúa, thật là tốt quá!"
Đúng vậy, tốt quá rồi!
Một trăm linh tám mạng người của phủ Công chúa thảm chết ở kiếp trước. Cuối cùng, cũng đợi được ngươi rồi!
HOÀI NGỌC
Ta là nữ nhi của võ tướng.
Sau khi trở thành Thái tử phi, ta luôn ghi nhớ một điều: nữ nhi võ tướng không thể sinh con.
Vì thế, mỗi lần đều lén uống thang tránh thai.
Kỳ lạ thay, Thái tử dường như mắc bệnh quái lạ, mời không ít danh y vào Đông Cung chẩn trị.
Cho đến một ngày, Thái tử phát hiện bí mật của ta, nghiến răng nghiến lợi nói:
“Bảo sao thuốc bổ uống mãi mà chẳng có tác dụng.”
“Hóa ra từng bát thuốc bổ ta đổ vào người, còn nàng thì lén uống thang tránh thai?”
“Tô Hoài Ngọc, trong đầu nàng rốt cuộc chứa những gì?”
Ơ?
Chứa toàn là Thái tử điện hạ đó thôi.
Thiên Mệnh Ác Nữ
Phản quân đã áp sát thành, xe ngựa lại không chạy nổi nữa.
Phụ thân liếc nhìn đầy khoang xe toàn là vàng bạc châu báu, rốt cuộc vẫn không nỡ bỏ.
Người nhét cho ta một thanh đoản đao, bảo ta xuống xe, tự mình chạy trốn.
"Sống c.h.ế.t chỉ là chuyện nhỏ, mất danh tiết mới là chuyện lớn, con chớ làm nhục gia phong.”
Vì giữ danh tiết, ta lẽ ra nên tự vẫn.
Nhưng trên đời này, làm gì có chuyện gì là lẽ ra nên hay không nên.
Ta chỉ biết một điều.
Bất luận kẻ nào cũng không thể cản đường sống của ta.
XOAY CHUYỂN CÀN KHÔN
Chu Định Uyên là một kẻ xuất thân giang hồ, bỗng nhiên chấp nhận triều đình chiêu an, mà điều kiện hắn đưa ra chính là ban ta cho hắn.
Khi mọi người đều khuyên ta nhận mệnh, hắn lại chạy đến Yên Châu cứu một nữ tử, đó chính là chân ái kiếp trước của hắn.
Giây phút ấy, ta đã xác định, ta cùng hắn vốn là đế hậu tiền sinh, lâm triều nhiếp chính, c.h.ế.t đi rồi lại song song trọng sinh.
Hắn dắt mỹ nhân vào kinh, hoàn toàn không hề che giấu mà nói thẳng:
“Vì để Thừa Quân có thể thuận lợi giáng thế, ta đành miễn cưỡng cưới ngươi thêm một lần. Có thể trở thành công cụ sinh ra người thừa kế ưu tú nhất, đó chính là vận may của ngươi.”
Ta trước mặt hắn đã diễn suốt hơn hai mươi năm vai hiền thê thuận mệnh, cuối cùng lại chính tay tiễn hắn quy tiên, đoạt lấy hoàng vị của hắn.
Thế nhưng hắn hoàn toàn không biết sự thật, trọng sinh quay về, lại lần nữa cầu hôn ta.
Ta cũng không ngại diễn thêm một màn.
Để hắn hiểu rõ rằng ta chưa bao giờ là kẻ nhu nhược tầm thường, ta từng nắm trong tay đại quyền, chỉ điểm giang sơn.
MỸ NHÂN TÂM KẾ: TRẢM LONG
GIỚI THIỆU:
Đêm trưởng tỷ khó sinh, Thái tử lại đang cùng nữ xuyên không ngắm sao trên mái nhà.
Trưởng tỷ là chính thê của Thái tử, cũng là thanh mai trúc mã của hắn. Thế nhưng kể từ khi Thái tử mang về một nữ tử xuyên không, hắn liền lạnh nhạt với trưởng tỷ, bỏ mặc không ngó ngàng đến nữa.
Sau khi trưởng tỷ qua đời, để lại một hài nhi đáng thương.
Một tháng sau, ta được gả vào Đông cung, trở thành trắc phi.
Nữ xuyên không tới cửa khiêu khích:
“Điện hạ hứa với ta đời này kiếp này chỉ có một đôi. Dù ngươi có gả vào Đông cung, cũng không giành được tình yêu của điện hạ. Ta khác các ngươi – những nữ tử cổ đại ngu muội.”
Ta khẽ cười, mím môi không đáp.
E rằng nàng không biết, nữ nhi thế gia từ nhỏ đã tinh thông tâm kế.
Trưởng tỷ thất bại, bởi nàng có tình.
Còn ta thì không giống vậy—
Ta đến là để trảm long!