CHU ĐÌNH PHƯƠNG

Chương 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kiếp trước, Tiêu Huyền Quân vẫn luôn gọi riêng ta là “T.ử Đồng”.

 

Nhưngsao khi ấy ta cũng chỉ là Quý phi, chưa phải Hoàng hậu.

 

Mỗi lần nghe hắn gọi như vậy, ta đều ngượng ngùng không dám đáp lại.

 

Thế nhưng Tiêu Huyền Quân lại ôm ta vào lòng nói:

 

“Có gì mà phải sợ?”

 

“Nàng sinh cho trẫm Minh nhi, đó là trưởng t.ử của trẫm.”

 

“Đợi sau này Minh nhi được lập làm Thái t.ử, nàng sẽ là Hoàng hậu của trẫm!”

 

Khi ấy hắn dịu dàng triền miên biết bao.

 

Dung mạo tuấn mỹ như thần linh giáng thế.

 

Ta gần như muốn tan chảy trong sự ôn nhu cùng yêu thương ấy.

 

Chỉ tiếc rằng… về sau, sự lạnh nhạt tuyệt tình của hắn cũng cực đoan đến như thế.

 

Ta chợt nhận ra.

 

Nếu ta thể nhớ lại kiếp trước tựa như một giấc mộng Nam Kha này.

 

Vậy biết đâu… Tiêu Huyền Quân cũng thể.

 

Tim ta đập như sấm dội.

 

Chỉ thể cố ép bản thân bình tĩnh lại.

 

Biết đâu…Người hắn gọi là Hà Vinh Nguyệt, hoặc là một ai khác về sau.

 

Ta không cần phải tự dọa mình đến mức ngày đêm bất an.

 

Nhưng quả thực, ta phải mau ch.óng xuất cung…

 

Đúng lúc ấy, bên ngoài truyền tới tiếng hô:

 

“Bệ hạ giá lâm!”

 

Ta và Vân phi nhìn nhau một cái, đều không khỏi căng thẳng.

 

Ta vội vàng cúi đầu, lui vào góc.

 

Vân phi kéo ra một nụ cười, hành lễ nghênh giá.

 

“Bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”

 

Tiêu Huyền Quân dịu giọng nói:

 

“Xử lý xong việc liền muốn tới gặp nàng, nên trẫm tới đây.”

 

“Bữa trưa hôm nay cũng dùng ở chỗ nàng đi. Quay về trẫm sẽ điều cho nàng một đầu bếp tốt.”

 

Vân phi vội vàng tạ ơn.

 

Rồi quay sang nói với ta:

 

“Ngươi đi chuẩn bị đi.”

 

Ta thấp giọng đáp:

 

“Vâng.”

 

Thế nhưng vừa mới xoay người.

 

Tiêu Huyền Quân bỗng lên tiếng:

 

“Khoan đã, bóng lưng của cung nữ này sao lại quen mắt như vậy.”

 

“Quay người lại cho trẫm xem.”

 

Toàn thân ta cứng đờ, móng tay bấu c.h.ặ.t vào lòng bàn tay.

 

Nhưng lúc này, căn bản không cho phép ta từ chối.

 

Ta chỉ thể xoay người quỳ xuống, cố ý kéo giọng the thé:

 

“Bệ hạ vạn an.”

 

Tiêu Huyền Quân nghe thấy giọng nói nịnh nọt ch.ói tai ấy, bất giác nhíu mày.

 

“Ngẩng đầu…”

 

Hắn còn chưa nói hết, Vân phi đã hờn dỗi một tiếng:

 

“Bệ hạ, người tới thăm thần thiếp hay tới xem người trong cung thần thiếp vậy… hừ~”

 

Tiêu Huyền Quân đành khẽ ho một tiếng, dỗ dành:

 

“Đương nhiên là tới gặp nàng…”

 

Nói xong, hắn quát ta một câu:

 

“Thôi được rồi, lui xuống đi.”

 

Ta giả vờ như không nỡ rời đi, chần chừ một lát mới kéo giọng đáp:

 

“Vâng…”

 

Sau khi lui ra ngoài.

 

Ta không dám bước vào nữa.

 

May mà cho tới tận hôm sau, Tiêu Huyền Quân cũng không nhớ ra ta.

 

Ngày kế tiếp, Vân phi gọi ta tới, đưa cho ta một bọc đồ.

 

“Bệ hạ đa nghi lắm, cứ luôn hỏi ta bài thơ ấy được viết ra thế nào…”

 

Ta sững người.

 

Kiếp trước, Tiêu Huyền Quân chỉ hỏi ta lúc ban đầu.

 

Về sau chưa từng truy hỏi nữa.

 

chuyện gì đã thay đổi sao?

 

Vân phi nhíu c.h.ặ.t mày nói:

 

“May mà ta nhập cung một năm vẫn chưa được sủng hạnh, bài thơ kia lại vừa khéo hợp với hoàn cảnh của ta…”

 

“Giờ ta mới hiểu thế nào là ‘ở bên quân vương chẳng khác gì ở cạnh hổ dữ’.”

 

“Đình Phương, ngươi mau đi đi.”

 

“Đây là một ngàn lượng ngân phiếu cùng vài tờ lộ dẫn.”

 

“Sau khi xuất cung thì tìm một người t.ử tế mà gả, đừng bao giờ quay lại nữa…”

 

“Chiều nay sẽ một nhóm cung nữ được thả xuất cung, ngươi trà trộn vào đó rời đi, sẽ không ai chú ý đâu.”

 

Ta đã chờ ngày này từ rất lâu rồi.

 

Vì thế liền hành lễ với Vân phi.

 

Sau đó thu dọn hành lý, gần như bỏ chạy khỏi hoàng cung.

 

Khi xếp hàng bước ra khỏi cổng cung.

 

Tim ta như muốn nhảy vọt ra khỏi cổ họng.

 

Có một khoảnh khắc, ta thậm chí còn nghe thấy ảo giác.

 

Dường như người đang gọi ta.

 

“T.ử Đồng… T.ử Đồng…”

 

Âm thanh ấy giống như tiếng ác quỷ vọng lên từ địa ngục.

 

May mà tất cả chỉ là ảo giác của ta.

 

Cứ như vậy.

 

Ta không trở về nhà.

 

Mà một đường đi thẳng xuống phương Nam.

 

sao trong cái nhà ấy cũng chưa từng chỗ cho ta.

 

Nếu ta quay về, phụ thân sẽ cướp hết ngân phiếu của ta, tùy tiện gả ta cho người khác.

 

Sau đó lại giống như trước kia.

 

Liên tục tới hút m.á.u ta.

 

Vắt cạn hết mọi giá trị cuối cùng của ta.

 

Vì thế, ta tránh xa nơi phồn hoa náo nhiệt như Tô Hàng.

 

Cuối cùng chọn tới Hồ Châu dịu dàng ẩm ướt.

 

Ở nơi này, ta một cố nhân.

 

Đó là Trần ma ma từng làm việc trong ngự d.ư.ợ.c phòng.

 

Trước khi xuất cung, lão nhân gia quan hệ rất tốt với ta.

 

Bà từng để lại cho ta một địa chỉ.

 

Nói rằng nếu cơ hội, hãy tới Giang Nam thăm bà.

 

 

Sau nhiều lần dò hỏi ở Hồ Châu.

 

Cuối cùng ta cũng tìm được nhà của Trần ma ma.

 

Vừa thấy ta tới nương nhờ, nan tre trong tay bà rơi xuống đất.

 

Trên gương mặt đầy vẻ kinh ngạc lẫn vui mừng.

 

Hóa ra hai năm trước.

 

Con trai và con dâu của Trần ma ma đều qua đời trong một t.a.i n.ạ.n ngoài ý muốn.

 

Hiện giờ bà chỉ sống nương tựa cùng đứa cháu nhỏ tên Bản Nhi.

 

Cuộc sống vô cùng hiu quạnh.

 

Nay ta tới, cũng coi như thêm người bầu bạn.

 

Lão nhân gia rất thấu tình đạt lý, biết ta nhất định nỗi khổ khó nói nên lời mới vượt ngàn dặm tới đây.

 

vậy bà cũng không hỏi nhiều.

 

Khi hàng xóm dò hỏi, bà chỉ nói ta là cháu gái họ xa.

 

Vì quê nhà gặp nạn nên mới tới nương nhờ.

 

Từ đó, ta xem như ổn định cuộc sống.

 

Trong tay ta vẫn còn một khoản bạc, đủ để ba người chúng ta sống những ngày không lo ăn mặc.

 

Thật ra những năm này, điều ta mong chưa từng là đại phú đại quý.

 

Chỉ cần cuộc sống bình yên ấm áp như vậy là đủ rồi.

 

Sống cùng nhau một thời gian, thấy ta thường xuyên lấy bạc trợ giúp trong nhà, Trần ma ma liền bảo ta cất tiền cho kỹ.

 

“Tiền tài không thể để lộ ra ngoài.”

 

“Trong nhà giờ không nam nhân chống đỡ, con lại còn trẻ trung xinh đẹp như thế. Nếu kẻ đỏ mắt muốn sinh chuyện, chúng ta nhất định sẽ chẳng được yên ổn.”

 

Ta nghiêm túc gật đầu.

 

Vẫn là ma ma Trần từng trải hơn ta, hiểu rõ đạo lý đối nhân xử thế.

 

 

Chương trước
Chương sau