CHU ĐÌNH PHƯƠNG

Chương 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hắn cầm giấy nợ do chính tay ta viết, tới nhà đòi phụ thân trả tiền.

 

Nếu ông dám không trả, sẽ báo quan.

 

Người trong quan phủ vốn không muốn đắc tội thái giám.

 

Huống hồ còn là người trong cung.

 

Phụ thân ta chỉ là một thương hộ nhỏ, tuyệt đối không dám chống đối.

 

Số bạc đòi được, ta và Lâm thái giám chia đôi.

 

Quả nhiên.

 

Lâm thái giám nhanh ch.óng tìm cơ hội làm việc ấy.

 

Thuận lợi moi được năm mươi lượng bạc từ nhà ta.

 

Hắn cười nói với ta:

 

“Phụ thân ngươi mắng c.h.ử.i ngươi xối xả…”

 

“Kế mẫu ngươi thì ngồi trước cửa vừa khóc vừa náo, nói ngươi không lương tâm, ngay cả hồi môn của muội muội cũng không chịu buông tha…”

 

Nghe xong, ta chỉ cảm thấy vô cùng thống khoái.

 

Tâm trạng tốt lên, ngay cả bữa tối ta cũng ăn thêm một bát cơm.

 

Năm nay ta mới hai mươi tuổi, còn năm năm nữa mới được xuất cung.

 

Người nhà không thể dựa vào.

 

Gả chồng cũng không thể trông cậy.

 

Chi bằng trong tay thêm chút bạc vẫn thực tế hơn.

 

 

Sáng hôm sau.

 

Chủ t.ử của ta là Vân Quý nhân bỗng cho gọi ta tới.

 

Ta hỏi Thiến Tuyết:

 

“Quý nhân việc gì sao?”

 

Xưa nay ta vẫn luôn làm việc nặng ngoài sân.

 

Vân Quý nhân rất ít khi gọi ta vào nội điện.

 

Thiến Tuyết lắc đầu.

 

“Ta cũng không rõ.”

 

Sau khi ta tới nơi, Vân Quý nhân nhìn ta từ trên xuống dưới.

 

Nhìn đến mức cả người ta nổi da gà.

 

Sau đó nàng cho tất cả mọi người lui ra ngoài.

 

Rồi nắm lấy tay ta nói:

 

“Đình Phương, ngươi… thể giúp ta một việc được không?”

 

Ta giật mình, lập tức nói:

 

“Nương nương nói vậy thật khiến nô tỳ không dám nhận. Người việc gì cứ phân phó.”

 

Vân Quý nhân thở dài, nhìn quanh một lượt rồi mới cẩn thận hạ giọng:

 

“Ta biết, chiếc khăn tay mà bệ hạ nhặt được là của ngươi…”

 

Ta như bị sét đ.á.n.h ngang tai, cố nén chột dạ nói:

 

“Nương nương… người nhìn nhầm rồi…”

 

Vân Quý nhân khẽ nói:

 

“Đám cung nữ kia không biết chữ nhiều, chẳng lẽ ta cũng không biết sao?”

 

“Ta từng thấy ngươi đọc sách, cũng biết tài văn chương của ngươi không tệ.”

 

“Quan trọng nhất là trước đây ta từng nhìn thấy chiếc khăn ấy trên người ngươi, tuyệt đối không thể nhầm được.”

 

Đầu óc ta lập tức xoay chuyển thật nhanh.

 

Lúc này tuy trong lòng vô cùng sợ hãi.

 

Nhưng ta biết, nếu Vân Quý nhân muốn tố giác, nàng đã đi từ sớm rồi.

 

Nàng hẳn là điều mong cầu.

 

Quả nhiên, ngay sau đó Vân Quý nhân khẩn khoản nói:

 

“Đình Phương, ngươi cũng biết mà, từ ngày ta nhập cung tới nay còn chưa từng được gặp bệ hạ.”

 

“Trong nhà đã vô cùng bất mãn với ta rồi.”

 

“Mẫu thân ta nói, nếu ta còn không thể được sủng ái, sẽ đưa cả tiểu muội của ta vào cung.”

 

“Ngươi giúp ta đi! Chỉ cần nói chiếc khăn ấy là của ta, được không?”

 

Vân Quý nhân dung mạo xinh đẹp, xuất thân cũng không thấp.

 

Vừa nhập cung đã được phong Quý nhân.

 

Chỉ tiếc vận số không tốt.

 

Lần đầu Tiêu Huyền Quân định triệu nàng thị tẩm, Thái hậu đột nhiên ngã bệnh.

 

Chuyện ấy đành bỏ dở.

 

Lần thứ hai lại bất ngờ nhận được quân tình khẩn cấp.

 

Hai lần đều không thành, Tiêu Huyền Quân cảm thấy nàng không may mắn, từ đó cũng chẳng nhắc tới nữa.

 

Hắn không nhắc.

 

Tự nhiên cũng chẳng còn ai nhớ tới Vân Quý nhân.

 

Khánh Xuân cung dần trở thành nơi bị lãng quên.

 

Ta hiểu rõ điều nàng cầu xin, bèn nói:

 

“Nương nương yên tâm, nếu nô tỳ muốn nói ra, đã sớm nói rồi…”

 

Đôi mắt Vân Quý nhân lập tức sáng lên.

 

“Ta biết, ta biết.”

 

Nhưng ta vẫn muốn nói rõ với ngươi, ta không thể vô duyên vô cớ chiếm lợi của ngươi được.”

 

“Đình Phương, ta biết mỗi người đều chí hướng riêng, nhưng ta thật sự đã bị ép tới đường cùng rồi.”

 

“Nếu ngươi không muốn được bệ hạ sủng hạnh… thể để ta thay ngươi hay không…”

 

“Muội muội ta mới mười bốn tuổi, ta không muốn nó cũng giống ta, bị chôn vùi cả đời trong thâm cung này…”

 

Nói tới đây, giọng nàng đã nghẹn lại.

 

Tình cảm tỷ muội của họ khiến lòng ta d.a.o động.

 

Ta nhớ kiếp trước, khi ta đã là Quý phi, Vân Quý nhân vẫn luôn mờ nhạt vô danh.

 

Muội muội nàng sau đó cũng bị đưa vào cung.

 

Vẫn không được sủng ái.

 

Nếu Vân Quý nhân thể nhận được sự sủng ái của Tiêu Huyền Quân.

 

Về sau, Hà Vinh Nguyệt sẽ không dễ dàng hãm hại nàng như hãm hại ta.

 

Ít nhất phía sau nàng còn cả một gia tộc chống lưng.

 

Vì thế, ta giao toàn bộ bản thảo cùng sách vở của mình cho Vân Quý nhân.

 

Để nàng bắt chước nét chữ của ta.

 

Vân Quý nhân từng được đọc sách ở nhà.

 

Chỉ luyện vài ngày đã tiến bộ rõ rệt.

 

Nàng hứa với ta.

 

Đợi sau khi được sủng ái, tiếng nói trong cung rồi.

 

Nàng sẽ cho ta một khoản bạc phòng thân, còn giúp ta sắp xếp xuất cung sớm.

 

Chẳng bao lâu sau, Vân Quý nhân đã thừa nhận việc chiếc khăn tay ấy là của mình với Lý tổng quản.

 

Tiêu Huyền Quân mừng rỡ khôn xiết.

 

Hắn lập tức triệu Vân Quý nhân tới gặp.

 

Rồi cầm khăn tay hỏi nàng vài câu.

 

Thấy nàng tuy e thẹn nhưng đối đáp trôi chảy.

 

Ngay cả hoa văn thêu cùng nét chữ trên khăn cũng nói rõ ràng rành mạch.

 

Lúc này hắn mới hoàn toàn tin rằng mình đã tìm được người khiến bản thân ngày đêm nhung nhớ.

 

Tiêu Huyền Quân vui vẻ ôm lấy Vân Quý nhân.

 

“Trẫm cảm giác, nàng vốn dĩ là nữ nhân được định sẵn cho trẫm!”

 

“Quả nhiên đúng là như vậy!”

 

“Đây chính là duyên trời ban!”

 

Đêm ấy, Vân Quý nhân được thị tẩm.

 

Sáng hôm sau liền được phong làm Vân phi.

 

Ngay sau đó, châu báu, đồ quý giá, gấm vóc cùng đủ loại ban thưởng liên tục được đưa vào Khánh Xuân cung như nước chảy.

 

Những cảnh tượng này, ta cũng từng trải qua.

 

Nhất thời chỉ cảm thấy trăm mối ngổn ngang.

 

Vân phi vui mừng đến phát khóc, nắm lấy tay ta nói:

 

“Cuối cùng cũng thể ăn nói với người trong nhà rồi.”

 

“Nếu sau này ta sinh được một đứa bé, cũng thể làm chủ cho muội muội ta, gả nó cho một nhà t.ử tế.”

 

Sau đó, chúng ta ngồi nói chuyện rất lâu.

 

Vân phi cũng bắt đầu sắp xếp chuyện cho ta xuất cung.

 

Đang nói, nàng bỗng nhiên lên tiếng:

 

Đúng rồi, đêm qua bệ hạ nói mê một câu.”

 

“Người nói — ‘T.ử Đồng, đừng bỏ lại ta’!”

 

“Cả người bệ hạ đầy mồ hôi, gần như là hét lên, làm ta cũng bị dọa tỉnh…”

 

Trong khoảnh khắc ấy, hai tay ta run lên, sống lưng lạnh toát.

 

 

Chương trước
Chương sau