Gả Lại Một Lần Cho Đáng

Chương 4

“Lấy thê đổi thiếp, xưa nay chưa từng nghe. Cảnh Hồng, phụ thân ngươi không ở nhà, ngươi cũng không thể tùy tiện làm càn như vậy!”

“Ngươi làm mất hết thanh danh Cố gia thế này, rốt cuộc có phải là hậu duệ Cố gia hay không?”

“Chỉ là một ả thiếp thất mà thôi, ngươi muốn thì cứ nạp, cần gì khiến tiên tổ mang nhục?”

Cố Cảnh Hồng vốn từ nhỏ được người trong nhà nâng niu chiều chuộng, nay bị mọi người chỉ trích, sắc mặt khó coi tới cực điểm.

Hắn tức giận trừng ta:

“Mụ đàn bà chanh chua, ngươi nói bậy! Đã không chịu cứu Vũ Nhi, vậy ta sẽ hưu ngươi!”

Ta thực sự muốn bật cười:

“Hưu ta? Dám hỏi Cố tiểu tướng quân dựa vào điều gì mà hưu ta? Trong bảy điều ‘thất xuất’, ta phạm vào điều nào?”

Quả nhiên, Cố Cảnh Hồng chẳng có lý do gì để hưu ta.

Hắn ấp úng một hồi, cuối cùng như nghĩ ra điều gì, liền đắc ý nói:

“Ngươi chưa từng sinh con cho Cố gia.”

Nếu đã vậy, ta cũng chẳng cần nể tình gì nữa.

“Hưu thê cũng phải bảy năm không con, trước không nói ta mới gả vào Cố gia được ba năm.

Lại nữa, vì sao ta không có con, Cố tiểu tướng quân chẳng phải rõ nhất hay sao?

Ngươi bất lực, thì liên quan gì đến ta?”

Lời này vừa dứt, cả sảnh đường chấn động.

Đúng vậy, mấy năm nay hắn chưa từng bước chân vào phòng ta, mà ta cũng chẳng buồn lấy lòng, nên không có con đương nhiên chẳng phải lỗi ở ta.

Chỉ là ta nói rất uyển chuyển, người không biết còn tưởng hắn… không được.

Chư vị lão nhân tóc bạc mặt đều ửng đỏ, chẳng ai dám mở miệng, chỉ ho khan vài tiếng.

Cố Cảnh Hồng cũng chẳng biết cãi thế nào, lắp bắp mãi không ra một câu.

“Vậy nên hưu thê e là không được, còn hưu phu thì có thể cân nhắc.”

Ta nhìn hắn với vẻ khinh bỉ, còn hắn đỏ bừng mặt, chỉ thẳng vào ta mà mắng:

“Ngươi đừng hòng! Hưu phu? Mơ cũng đừng mơ! Không đời nào!”

“Thì ra ngươi cũng biết mất mặt. Thế thì mỗi bên nhường một bước, hòa ly đi.”

Không ngờ tới nước này rồi, Cố Cảnh Hồng vẫn chỉ nghĩ tới bạch nguyệt quang của mình.

“Hòa ly? Thế còn Vũ Nhi thì sao?”

“Không hòa ly cũng được, cứ tới nha môn hỏi xem, ba năm không con, lại còn lấy thê đổi thiếp, có đủ để ta hưu phu hay không.”

Chưa cần nói việc lấy thê đổi thiếp nghiêm trọng tới mức nào, chỉ riêng chuyện hắn bất lực, cũng đủ khiến con cháu Cố gia sau này mang tiếng cả đời.

Lập tức, những vị lão nhân vốn im lặng cũng lên tiếng khuyên giải:

“Ngươi đã không thích Ngọc Như thì hòa ly đi, cũng chẳng mất mát gì.”

“Hòa ly là tốt cho cả ngươi và Bạch gia, hà tất phải làm căng.”

“Dù sao Bạch gia cũng là ân nhân của Cố gia, mấy ngày nay những gì ngươi làm thực khiến người ta lạnh lòng. Không bằng để Ngọc Như đi đi.”

Nếu không tới nước này, họ cũng chẳng thốt ra lời ấy – nhưng liên quan tới thể diện Cố gia, họ buộc phải nói.

Cố Cảnh Hồng không ngờ mọi người đều đứng về phía ta, thân hình lảo đảo mấy bước, miệng còn lẩm bẩm:

“Thế còn Vũ Nhi… Vũ Nhi phải làm sao?”

Ta nhìn hắn, chẳng rõ nên gọi là si tình hay ngu xuẩn.

Ta khẽ thở ra:

“Chỉ cần ngươi hòa ly, dù có đổi lấy bằng vàng bạc ngàn vạn, ta cũng sẽ khiến Vương phủ thả người.”

Nghe vậy, mắt hắn sáng lên:

“Thật chứ?”

“Chỉ cần được hòa ly, dù Bạch gia ta có khuynh gia bại sản, ta cũng cam lòng.”

Không hiểu vì sao, lời này lại khiến lòng hắn thoáng nhói, liền hỏi đầy khó tin:

“Ngươi… ghét ta đến vậy sao?”

Ta nhạt giọng:

“Câu này, lẽ ra là ta nên hỏi tướng quân mới phải.”

Hắn gật đầu:

“Được, ta đồng ý hòa ly.”

Trước mặt các vị tộc trưởng và lão nhân, ta thuận lợi lấy được hòa ly thư.

Ngay sau đó, ta mang theo hành lý đã chuẩn bị sẵn, lập tức rời khỏi Cố gia.

Vừa đặt chân qua cổng, Cố Cảnh Hồng liền đuổi theo:

“Chờ đã, ngươi…”

“Cố tướng quân còn việc gì?”

“Chuyện của Vũ Nhi…”

“Cố tướng quân yên tâm, lát nữa Vương phủ sẽ tự có người tới, khi ấy tự khắc rõ kết cục.”

Hắn không nói gì thêm, ta cũng chẳng thèm để ý, chỉ bước lên xe ngựa, mang theo sính lễ dài mấy dặm, uy nghi rời khỏi Cố gia.

8

Trên xe ngựa, Mặc Hà vừa thay ta xử lý vết thương trên mặt, vừa nhịn không được mà hỏi:

“Tiểu… tiểu thư, vì sao ngay từ đầu không lấy vạn lượng hoàng kim đổi lấy hòa ly thư?”

Ta ngắm cảnh sắc ngoài cửa sổ, tâm tình đặc biệt khoan khoái:

“Bởi có những kẻ cần không phải là vàng bạc thực sự. Cái ta nói là vạn lượng, chẳng qua chỉ là cái cớ. Thứ ta tặng Vương phủ, chính là ba vị hoa khôi tuyệt sắc.”

Nói đến đây, khóe môi ta cong lên càng sâu, vô tình kéo đến vết thương trên mặt.

Tiếng cười xen lẫn đau đớn vang lên trên chiếc xe ngựa đang lăn bánh.

Ta để đoàn xe chở của hồi môn đi trước, còn mình dẫn Mặc Hà cùng vài hộ vệ ở lại ngoài thành mấy hôm.

Một là để xử lý chuyện cửa hiệu trong thành, hai là để xem náo nhiệt.

Ngày ta rời Cố phủ, Vương phủ liền trống giong cờ mở tới tận cửa cảm tạ.

Nói là Lệ Vương đa tạ Cố tiểu tướng quân đã tặng ba vị danh kỹ.

Tuy hơi tiếc khi phải để Lý Hàm Vũ rời đi, nhưng nể mặt Cố lão tướng quân, vẫn cắn răng nhường người, để đôi tình nhân được trọn nghĩa.

Không chỉ thế, còn phái mấy gia đinh nô bộc sang, nói là bạn chơi trong phủ của Lý Hàm Vũ.

Sợ nàng ta rời Vương phủ không quen việc được hầu hạ, nên đặc biệt đưa theo cùng.

Vậy là tất cả đều biết, Cố Cảnh Hồng cưới về ả đàn bà đã bị Lệ Vương chơi chán.

Cũng biết luôn Lý Hàm Vũ lòng tham vô độ, một đêm ba lang quân chẳng là gì.

Nhưng Cố Cảnh Hồng chỉ có thể nuốt hận vào bụng – đây là người Vương phủ ban, đánh không được, mắng không xong, lại còn phải cung phụng như khách quý.

Xem đủ trò vui, ta mới tính khởi hành về Bạch gia.

Xe vừa ra tới ngoại ô, bỗng dừng lại.

Ta vẫn nhắm mắt dưỡng thần, chỉ nói một câu:

“Mặc Hà, khách tới rồi, mời lên đi.”

Người kia bước vào, ngồi đối diện ta:

“Ngươi biết bản vương sẽ đến?”

Ta chậm rãi mở mắt, mỉm cười:

“Chậm thêm chút nữa là phải đuổi tới tận Bạch gia rồi.”

“Dù có đuổi tới chân trời góc biển, bản vương cũng cam.”

Vẻ nửa cười nửa nghiêm của hắn, giờ lại mang chút thành thật khác thường.

Ta ngồi thẳng lưng, cười nhạt:

“Vương gia lại nói đùa rồi.”

Nhưng hắn vẫn chống cằm, ánh mắt mang ý cười mà nhìn chằm chằm ta.

Ta hơi mất tự nhiên, lập tức đổi đề tài:

“Mấy ngày qua, ta đã tìm được vài nhân tài – Tằng Duy, kẻ trượt khoa cử năm kia, và Trần Dục Dân, Phó sử trong Đô sát viện.

Cả hai đều vô thế vô tài, có hoài bão nhưng không chỗ dụng thân.”

Nghe vậy, Lệ Vương mới trở nên nghiêm túc:

“Trần Dục Dân, bản vương có nghe qua, từng âm thầm để ý. Nhưng Tằng Duy… ngươi chắc chắn hắn dùng được?”

Ta gật đầu, khẳng định năng lực của Tằng Duy:

“Vì sao hắn trượt khoa cử, chắc Vương gia cũng rõ.

Năm đó hắn chán nản cực độ, không muốn tiếp tục thi cử, liền du ngoạn khắp chư quốc.

Pháp lệnh thuế khóa của nước Di Phù hồi trước chính là do hắn đề ra.”

Càng nghe, ánh mắt Lệ Vương càng sáng, không nhịn được hỏi:

“Ngươi làm sao biết?”

Xe ngựa chậm rãi lăn bánh, gió nhẹ khẽ lùa.

Ta nghiêng đầu, hơi tinh nghịch đáp:

“Vương gia đoán xem, hắn lấy gì mà chu du khắp nơi?”

“Chẳng lẽ là ngươi?”

Không sai, là ta tài trợ, chính xác hơn là Bạch gia của ta.

Từ nhỏ, ta đã theo phụ thân, nhìn ông thương nghị buôn bán, kết giao hợp tác.

Lâu dần, ta cũng tự đúc kết đạo lý làm thương của riêng mình – buôn là vì người mà đến, cũng vì người mà biến hóa.

Từ khi biết suy nghĩ, ta đã dùng tiền tiêu vặt của mình giúp đỡ những kẻ có chí nhưng vì miếng cơm manh áo mà không thể thi thố tài năng.

Bởi ta hiểu, tiền có thể mua lòng người.

Nhưng nếu dùng của cải để cứu kẻ đang chôn chân trong bùn lầy, không thể tung cánh, thì sự hồi báo sẽ lớn hơn nhiều lần so với kết giao bằng lợi lộc.

Những năm qua, đã có người thành bậc quyền quý, cũng có người thành trụ cột văn đàn.

Thứ người khác bỏ tiền ra cũng chẳng cầu được, thì bàn tay ta từng đưa ra cứu giúp lại có thể dễ dàng thu về – đó mới là khác biệt.

Có lẽ cảm nhận được sự khác thường ấy, ánh mắt Lệ Vương càng thêm ý tán thưởng:

“Chỉ có vậy thôi sao?”

Quả là không biết thế nào là đủ.

“Đương nhiên là không chỉ vậy. Lập quốc dựng nghiệp, ắt không thể thiếu võ tướng. Kẻ có thể thay thế võ hầu thế gia của Cố gia, ta cũng đã tìm cho Vương gia rồi.”

Hắn không ngờ ta lại có bản lĩnh đến thế, ánh mắt càng thêm nồng đậm ý tán thưởng.Ta vẫn thản nhiên tiếp lời:

“Tại Tây đại doanh, có một nhân tài có thể lĩnh binh tác chiến.

Chỉ tiếc xuất thân thấp kém, bấy lâu bị Trung lĩnh quân Vương Vĩnh Chí đè ép trong doanh, chỉ làm mưu sĩ phía sau.

Mấy năm gần đây Tây đại doanh có biến động gì, Vương gia hẳn rõ hơn ta.”

Chưa đợi hắn mở miệng, ta đã nói tiếp:

“Còn có một người, sang năm sẽ nhập ngũ, tuổi đã ngoài ba mươi, tên là Từ Đại Vệ. Người này, Vương gia cần sớm giữ ý, kịp thời lôi kéo.”

Đối với người hoàng gia, nhất là kẻ ôm khát vọng quyền lực, những lời ta vừa nói chẳng khác nào tự đặt mình vào chỗ nguy.

Không ngoài dự liệu, Lệ Vương quả nhiên như vậy.

Hắn dán mắt nhìn ta, tựa như muốn nhìn thấu tận đáy lòng, trong mắt ẩn tia địch ý, giọng cũng lạnh hẳn đi:

“Bạch gia các ngươi vươn tay cũng dài đấy. Chuyện trong quân doanh mà cũng nắm rõ thế này.”

Dẫu vậy, ta vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, chậm rãi nói:

“Không phải ta đưa tay vào quân doanh, mà là người nhà bên ngoài doanh vẫn phải ăn mặc, chi dụng.

Phải biết rằng, tiền không chỉ là những đồng bạc đơn thuần. Giá trị mà nó truyền đi, lớn hơn nhiều so với thứ mà nó mua được.”

Trong chiếc xe ngựa nhỏ, chỉ còn nghe tiếng hô hấp của hai người.

Qua hồi lâu, Lệ Vương mới khôi phục dáng vẻ cũ, trong mắt lại tràn ngập ý ngưỡng mộ:

“Cố gia không có phúc giữ được ngươi, bản vương lại nhặt được món hời.”

“Vậy Vương gia phải bảo vệ ta thật tốt. Bởi có ta ở đây, phúc của Vương gia còn ở phía sau.”

Lời này, ta không phải nói để lấy lòng hắn – ta thật sự có năng lực ấy.

Trong ánh sáng tràn đầy tự tin, lúc này ta đẹp đến rực rỡ.

“Được. Bản vương sẽ chờ xem, ngươi có thể mang tới cho ta bao nhiêu phúc.”

9

Khi ta trở về Bạch gia, phụ thân chỉ nhìn ta, không nói nhiều:

“Về là tốt. Con muốn làm gì thì cứ làm, sẽ chẳng ai còn có thể ngăn cản Ngọc Như của ta nữa.”

Khi phụ thân quay người đi, ta thoáng thấy nơi khóe mắt ông còn vương dấu lệ.

Có lẽ là thương ta, cũng có thể là hổ thẹn với ta.

Nhưng ta biết ông yêu ta – thế là đủ.

Từ ngày ta rời Cố gia, những tai mắt để lại ở kinh thành vẫn thường xuyên truyền tin cho ta.

Ngoài biến động trong hoàng thất, còn có chuyện náo nhiệt của Cố gia.

Lý Hàm Vũ đạt được ước nguyện, ở lại Cố gia, nghĩ mọi cách để trở thành thê tử của Cố Cảnh Hồng, làm chủ mẫu Cố gia.

Nhưng Cố gia đâu phải chỗ dễ quản, huống hồ nàng vốn chỉ là thiếp thất, căn bản không biết xử lý việc nhà.

Phủ Cố tướng quân tuy lớn, nhưng không ai đủ sức quán xuyến.

Lão phu nhân tuổi đã cao, Cố tướng quân quanh năm chinh chiến bên ngoài, còn Cố Cảnh Hồng thì lớn lên trong quân doanh, đối với chuyện trong phủ càng là mù tịt.

Chương trước
Chương sau