Chương 5
Vậy nên, người ngoài chỉ thấy phủ tướng quân phồn hoa, nào biết bên trong đã mọt ruỗng từng phần.
Nay lão phu nhân đã mất, Cố gia thật sự chẳng còn ai có thể làm chủ.
Quả nhiên, chẳng bao lâu, cửa hiệu và trang viên ngoài thành của Cố gia lần lượt thua lỗ.
Hai kẻ ấy chẳng hiểu gì, chỉ biết rót tiền vào để duy trì.
Chỗ nào không thể vá nổi thì dứt khoát bán tống bán tháo.
Tin này truyền đến biên ải, Cố lão tướng quân tức đến hộc máu, lập tức hạ quân lệnh cho Cố Cảnh Hồng hưu thê.
Nhưng Cố Cảnh Hồng đã bị mỹ sắc mê mẩn, thà chọc giận cha tới chết cũng không chịu bỏ người đẹp.
Lão tướng quân phẫn nộ, thẳng thừng tuyên bố – hoặc là hưu thê, hoặc đoạn tuyệt phụ tử.
Cố Cảnh Hồng vốn tự phụ có bản lĩnh, tưởng rằng mình có thể tự nuôi thân, bèn dứt khoát mang theo Lý Hàm Vũ ra khỏi Cố phủ, tự lập môn hộ.
Cố lão tướng quân bận quân vụ, không thể phân thân, đành mặc hắn muốn làm gì thì làm.
Nhưng cả hai đều lớn lên trong nhung lụa, ăn sẵn mặc sẵn, nào biết xoay xở sinh nhai.
Cố Cảnh Hồng tuy là tiểu tướng quân, nhưng ở triều đình chỉ giữ chức quan chẳng lớn chẳng nhỏ, bổng lộc lại ít ỏi.
Nếu chịu cần kiệm thì còn tạm sống được, nhưng đáng tiếc cả hai đều tiêu xài hoang phí, chẳng biết tiết chế.
Cuối cùng chỉ còn dựa vào thân phận con trai của Cố tướng quân để tìm chút viện trợ.
Chỉ là hắn không biết – Lý Hàm Vũ đã hỏng thân từ khi còn ở Vương phủ, cả đời này cũng không thể có con.
Dĩ nhiên, những chuyện kín đáo ấy đều là do người trong Vương phủ kia nói cho ta biết.
Hắn còn thường sai người phi ngựa ngày đêm, đem những chuyện mới nhất gửi tới tay ta.
Từ khi trở về Bạch gia, ta bắt đầu tiếp quản sản nghiệp nhà họ Bạch.
Những việc vốn từ nhỏ đã quen thuộc, nay tiếp nhận chỉ càng thêm thuần thục.
Ta hiểu rõ, muốn Bạch gia trường tồn, thì không thể chỉ bó buộc ở một nơi.
May thay, năm xưa ta tài trợ Tằng Duy du ngoạn chư quốc, cũng xem như đã thay ta dò xét trước.
Nhờ thế, ta mới biết cách nhanh chóng chen chân vào thương hội các nước, để Bạch gia an ổn vững thế.Tuy bận rộn chuyện buôn bán của nhà, ta vẫn không quên gửi cho Lệ Vương tiền tài cùng nhân tài.
Bốn năm sau, khi đặt chân trở lại cố quốc, ta mới thấy mọi sự đã đổi thay quá nhiều.
Ngay cả Mặc Hà cũng không kìm nổi kinh ngạc:
“Trời ơi, tiểu thư… đây… đây mà chỉ là một cửa thành biên giới thôi sao?”
Cùng ta xuôi ngược bao năm, chưa từng thấy cửa thành nào của quốc gia nào lại phồn hoa đến vậy.
Phố chợ náo nhiệt, sạp hàng san sát, người đến kẻ đi tấp nập, tiếng nói tiếng cười rộn rã – bảo là thành thị trong nội địa cũng không ngoa.
Vừa bước qua cửa thành, lập tức có người tiến lên đón. Cúi người thi lễ:
“Cô nương hẳn là Bạch gia chủ?”
Nhìn trang phục, ta liền biết họ là người trong cung. Ta gật đầu:
“Đúng vậy, các vị có chuyện chi?”
“Vài ngày trước, nhận được tin báo, chúng thuộc hạ vẫn luôn chờ ở cửa thành. Trong cung mời ngài lập tức vào yết kiến.”
Nghĩ lại, bao năm qua tuy thư tín không dứt nhưng chưa một lần gặp mặt – nay cũng là lúc nên gặp.
“Vậy phiền các vị dẫn đường.”
Tới trước cửa cung đã là nửa tháng sau.
Ta lấy làm lạ khi người khiêng kiệu mãi không bảo ta xuống.
Hơn nữa đây lại là chính môn, lẽ ra ta chỉ nên đi cửa nhỏ bên hông mới phải.
“Các vị… có phải nhầm đường rồi không?”
Chưa dứt lời, thái giám dẫn đầu đã đáp:
“Bạch gia chủ cứ an tâm ngồi. Đây là thánh ý của Hoàng thượng, là ân điển to lớn.
Từ khi Người đăng cơ tới nay, ngài là vị khách đầu tiên ngoài Hoàng thượng được hưởng vinh dự này đó.”
Vinh dự này… quả thực ngồi mà ê ẩm cả người, khiến ta khó chịu suốt quãng đường.
Khó khăn lắm mới tới được đại điện, bên trong lại trống không.
Không thấy ai, ta muốn xoa xoa lưng, nhưng lại e có người bất ngờ xuất hiện.
Đang phân vân, một thanh âm quen thuộc vang lên – so với trước đã chín chắn hơn, bớt đi nét bỡn cợt, thêm vài phần trầm ổn:
“Bốn năm rồi… thật dài.”
Không hiểu sao, nghe thấy tiếng ấy, lòng ta lập tức bình tĩnh lại.
Đối diện ánh mắt của hắn, khóe môi ta khẽ nhếch, nở một nụ cười vui vẻ:
“Phải… dài thật.”
Bốn năm qua, nhờ nhân tài và thế lực ta dốc sức đưa đến, hắn nhanh chóng đứng vững, và vào dịp cuối năm thứ ba, đã thuận lợi đăng cơ xưng đế.
Còn Cố Cảnh Hồng chọn sai phe, cuối cùng cùng Lý Hàm Vũ bỏ mạng.
Ta không hề cầu xin cho hắn.
Năm xưa, Cố gia không cần phải để con mình cưới nữ nhi thương nhân, nhưng Cố tướng quân là bậc nhân nghĩa, lão phu nhân cũng biết ân báo đáp, chẳng hề chê ta xuất thân thương hộ.
Ba năm nhẫn nhịn, ta xem như là để báo ơn Cố gia đã cứu phụ thân.
Nay ân tình đã hết, hắn sống hay chết đều chẳng can hệ gì.
May là Cố lão tướng quân sớm đoạn tuyệt phụ tử, nên không bị liên lụy.
Ông hiểu rõ hành vi của con mình là tự chuốc lấy, nên cũng không cầu xin, mà tự xin phong đi trấn thủ biên cương.
Khi ta còn chìm trong dòng hồi ức, Lệ Vương năm xưa – nay là Hoàng đế – đã bước nhanh đến, kéo ta ngồi xuống.
Hắn khoác long bào màu vàng rực, ngồi ngay đối diện, không rời mắt khỏi ta.
Một lúc lâu mới mở miệng:
“Ngươi thay đổi rồi.”
Ta ngạc nhiên:
“Thay đổi thế nào?”
“Càng ngày càng đẹp.”
Ngữ khí lại giống hệt phong thái Lệ Vương trước kia. Ta bật cười khẽ:
“Ngài thì chẳng đổi chút nào.”
Bỗng nhớ ra việc chính, ta lập tức nghiêm mặt, hỏi hắn:
“Kim thượng nay đã là cửu ngũ chí tôn, tìm đến… dân nữ có việc chi không?”
Nghe lời ấy, Hoàng thượng rõ ràng khựng lại, ngồi thẳng người, khẽ ho mấy tiếng:
“Trẫm có thể thuận lợi đăng cơ, ngươi và Bạch gia công lao vô lượng. Ngôi vị hoàng thương, ngoài Bạch gia ra, không ai xứng đáng hơn.”
“Chỉ vậy thôi ư?”
Không trách ta lấy làm lạ, việc này chỉ cần hạ một đạo thánh chỉ là xong.
Dù có muốn thương nghị vật phẩm và thuế khóa với hoàng thương, cũng chẳng phải chuyện Hoàng đế đích thân ra mặt.
“Chẳng phải đây là quốc sự hàng đầu sao? Huống hồ, chúng ta cũng đã lâu không gặp.”
Nói đoạn, hắn lại mang vẻ ấm ức mà nhìn ta. Ta đành dịu giọng:
“Từ nay thần nữ sẽ không du hành khắp chư quốc nữa, muốn gặp, bệ hạ chỉ cần ban một đạo thánh chỉ là được.”
Kết quả, hắn vẫn chẳng vừa lòng:
“Trẫm muốn ngày ngày được gặp ngươi, chẳng được sao?”
Câu ấy vừa ra khỏi miệng, lập tức khiến không khí trở nên kỳ dị. Ta chỉ còn biết cười gượng:
“Hoàng thượng nói đùa rồi, thần nữ bất quá chỉ là hoàng thương, ngày ngày vào cung, e không tiện.”
“Vậy thì đừng làm hoàng thương nữa, làm hoàng hậu đi.”
Hắn nhìn ta chằm chặp, như muốn từ nét mặt ta tìm ra điều hắn mong thấy.
Dù trong lòng chấn động, ta vẫn giả bộ ung dung, bông đùa đáp:
“Chẳng lẽ bệ hạ định lấy một phụ nhân đã bị hưu làm mẫu nghi thiên hạ?”
“Ngươi biết trẫm có cách…”
“Đổi tên đổi họ mà nhập cung, phải không?
Coi như mọi chuyện năm xưa đều tan thành mây khói.
Bệ hạ nên rõ, những năm qua ta khổ tâm nỗ lực, chẳng phải để làm hoàng hậu, lại càng chẳng phải để cầu quyền cao chức trọng.”
Ta thẳng thắn nói rõ, vì quá hiểu tâm ý của hắn.
“Bệ hạ biết rõ, thứ ta muốn không phải vậy. Ta muốn cho thiên hạ đều hay, Bạch Ngọc Như ta chẳng kém gì nam nhân.
Là nữ nhi, ta có thể quán xuyến gia sự, chưởng quản trăm việc lớn nhỏ. Là thương nhân, ta có thể trở thành hoàng thương của một quốc gia.
Điều ta mong, là để mọi người đều hiểu: nữ nhi không hề thua kém nam nhi!”
Mà hắn, lại quá hiểu ta.
Hắn không nói gì, chỉ nhìn ta thật lâu, rồi mỉm cười:
“Ngươi đó… lúc nào cũng nói trúng chỗ yếu.”
Không biết có phải ảo giác của ta hay không, mà trong nụ cười ấy, dường như ẩn chứa đôi phần bất đắc dĩ, thậm chí là cô quạnh.
Ta cũng mỉm cười đáp lại.
Mãi đến lúc cáo từ rời cung, hắn vẫn đứng ở cửa điện:
“Bạch… Ngọc Như, chốn cung đình này giá lạnh lắm. Ngươi có thể đôi khi tới bầu bạn với trẫm, dù chỉ một chốc, được không?”
Ngoảnh đầu nhìn lại, dưới ánh tà dương, long bào kia rực rỡ đến chói mắt.
Song dù chói mắt, ta lại thấy trên người hắn phủ một tầng cô tịch mỏng manh.
“Bốn năm rồi, ước định giữa ta và bệ hạ vẫn như thuở ban đầu. Người bảo hộ Bạch gia, ta liền mãi ở bên Người.”
Ngoại truyện.
Bạch Ngọc Như ta, lấy thân nữ nhi mà vững vàng ngồi ở ngôi vị hoàng thương, tạo nên một truyền kỳ lẫy lừng.
Từ đó, chẳng ít nữ tử noi theo, bước vào quan trường, thương trường, binh trường, lưu danh sử sách, thành tựu không ít giai thoại.
Ta cả đời không gả, mà hắn cũng chưa từng lập hậu.
Nếu… ta nói là nếu…
Nếu có thể sống lại một đời, ta muốn trong yến tiệc hỏi hắn:
“Hay là… ta hưu phu, gả cho bệ hạ. Còn tiểu thiếp kia, ban cho hắn đi, kẻo ngày ngày hắn cứ nhắc, khiến ta phiền lòng.”
Không biết, khi ấy hắn có sảng khoái nâng chén, đáp lại một tiếng:
“Được.”
HẾT