Chương 349
----
Bảo mẫu nhìn Nguyễn Minh Phù thật sâu, giữ chặt Tạ Ngâm.
“Vợ Duyên Chiêu, Tiểu Ngâm chỉ nóng nảy một chút, không có ác ý gì. Nó cũng là muốn tốt cho con, chỉ là lời nói hơi khó nghe. Vợ Duyên Chiêu, Tiểu Ngâm còn nhỏ, đừng so đo với nó.”
Cố Ý Lâm cười rộ lên.
Càng lúc càng cười to, cuối cùng là ôm bụng cười ha hả.
“Trẻ con, ha ha, trẻ con”
Sắc mặt bảo mẫu có chút khó coi, trong mắt hiện lên một tia âm hiểm.
“Vị này là…”
Nguyễn Minh Phù không để ý đến bà ta.
Hồ Uyển Ninh lại càng không để ý tới bà ta.
Khuôn mặt của bảo mẫu có hơi xấu hổ, thiếu chút nữa không giữ được vẻ hiền lành trên mặt.
Tạ Ngâm muốn chửi lại bị bà ta hung hăng liếc một cái.
"Tức cười c.h.ế.t tôi rồi... Ha ha ha."
Cố Ý Lâm cười đến nước mắt cũng chảy ra: "Dì này, mắt dì không bị gì chứ. Bạn tôi trông còn trẻ tuổi hơn nhiều so với con gái dì đó, sao dì có thể không biết xấu hổ mà nói con gái còn nhỏ tuổi trước mặt cậu ấy vậy?"
Cố Ý Lâm chân thành nhìn bà ta.
Bảo mẫu không còn giữ được thể diện nữa, hung hăng trừng mắt nhìn cô ấy.
"Con cứ để cô ấy nói chuyện với mẹ chồng con như thế này à?"
Nguyễn Minh Phù thật sự mệt mỏi với hai mẹ con này.
"Con gái bà nói chuyện như thế nào, cô ấy sẽ nói chuyện như thế đó.”
Cô nhìn về phía bảo mẫu: "Còn về bà, tôi làm sao biết được bà là thật hay giả? Lỡ như có người giả vờ là người nhà tôi lừa tôi thì phải làm sao?”
Hai mắt Hồ Uyển Ninh sáng ngời.
“Bác gái Tạ… Ôi... Đã lâu không gặp, tôi cũng không biết bây giờ bác ấy trông như thế nào.”
“Cô… mấy người!”
Tạ Ngâm trợn mắt há hốc mồm: "Nguyễn Minh Phù, trước mặt chị tôi đã gọi chồng chị là anh trai.”
“Cô nói anh ấy là anh trai cô, anh ấy chính là anh trai cô sao?"
Nguyễn Minh Phù như cười như không nhìn cô ta.
"Tôi không nghe thấy anh ấy trả lời, càng không nghe anh ấy nói còn có một em gái.”
Cố Ý Lâm cũng phụ họa theo.
“Tôi gặp hai mẹ con này trên đường, cô ta nói là mẹ và em gái của Tạ Duyên Chiêu, tôi cũng không nghĩ nhiều liền dẫn tới.”
“Sẽ không phải là gián điệp kẻ thù chứ...”
Mắt thấy mấy người này dăm ba câu liền chụp cho bà ta một cái mũ gián điệp của địch, bảo mẫu tức giận đến toàn thân phát run.
Nhưng vì thể diện của quý phu nhân, bà ta vẫn đè nén lửa giận trong lòng.
“Vợ Duyên Chiêu, mẹ đúng là mẹ của chồng con. Con làm như vậy, đối với con không có lợi.”
Hồ Uyển Ninh biết nội tình trợn trắng mắt.
Nguyễn Minh Phù nháy mắt với Cố Ý Lâm, cô ấy lập tức hiểu ý bỏ chạy.
“Cô muốn đi đâu!”
Tạ Ngâm muốn ngăn, nhưng cậu chạy quá nhanh, căn bản không ngăn được.
"Để cô ấy đi."
Bảo mẫu cũng bị thái độ của Nguyễn Minh Phù làm cho tức giận: "Để tôi xem, chờ Duyên Chiêu trở về nó có thừa nhận tôi là mẹ không!"
“Thân phận của bà còn chưa được chứng thực, bớt ra vẻ lại.”
Nguyễn Minh Phù mở to đôi mắt hoa đào xinh đẹp, liếc xéo bà ta.
Trong lòng cũng đã tính toán kỹ, chờ người đàn ông thối trở về nên tìm anh tính sổ như thế nào. Mẹ nó, hai người này tùy tiện tới cửa, khiến cô không chống đỡ nổi.
Ít nhiều cô cũng phải cho người đàn ông thối đẹp mắt một chút!
Bảo mẫu tức giận đến mức n.g.ự.c phập phồng, nhưng vẫn duy trì thể diện của phu nhân.
Còn Tạ Ngâm lại không quan tâm nhiều như vậy.
Cô ta nhìn thấy Nguyễn Minh Phù còn đẹp hơn lần gặp trước, trong mắt cô ta hiện lên sự ghen tị.
Hai mắt Tạ Ngâm lóe lên, đột nhiên Nguyễn Minh Phù cất bước tiến về phía cô ta.
Chát......
Tiếng tát trong trẻo làm mọi người ở đây sợ ngây ra.
Bảo mẫu vội vàng xem tình hình Tạ Ngâm, còn không quên trách cứ cô:
"Vợ Duyên Chiêu, làm sao con có thể đánh em gái mình!"
“Tiểu Ngâm, con không sao chứ?”
Bảo mẫu gỡ tay Tạ Ngâm trên mặt ra, liền thấy phía trên in một dấu bàn tay đỏ rõ nét.
"Mẹ, chị ta đánh con..."
Tạ Ngâm lớn như vậy, bảo mẫu cùng Tạ tư lệnh đều không động đến một ngón tay của cô ta, nhưng hôm nay cô ta lại bị người khác đánh.
Bị đánh!