Con Đường Của Thẩm Tư Thần

Chương 3

5

Kể từ ngày ấy, tôi càng ra sức học hơn.

Tiếng Anh nền tảng kém, tôi liền tranh thủ lúc chạy bộ, lúc ăn cơm, cầm mẩu giấy để học thuộc.

Địa lý yếu, thì mỗi giờ ra chơi tôi lại làm nửa bộ đề.

Đến học kỳ hai lớp 11, thành tích đã giữ vững trong tốp 50 toàn khối.

Với thứ hạng này, thi vào một trường 211 là có hy vọng.

Dì út không hiểu 985 hay 211 là gì, chỉ biết thời nay mà học được đại học, tương lai sẽ sáng sủa. Trong làng mấy ai được học, lên thành phố mới thấy có những nhà coi việc học con cái là chuyện lớn.

Chứ đâu phải như ở làng, sinh ra rồi quẳng cho người khác nuôi, cho miếng cơm khỏi chết đói đã là hết trách nhiệm.

Dì cũng dần chấp nhận sự thật: cha mẹ chẳng mấy khi yêu thương dì. So ra, tình dì dành cho tôi mới là yêu thương thực sự.

Ông bà nội thì chẳng đoái hoài, tâm sức đều dồn cho con trai và cháu trai quý.

Sau này, họ lại trơ mặt mò đến vài lần, đều bị tờ giấy “đoạn tuyệt quan hệ” ngăn lại. Tôi biết dì đã ký thêm tên vào đó, ít ra cũng là tấm bùa để dọa họ.

Lớp 12 là năm then chốt.

Lương dì tăng lên ba trăm ba mươi lăm, nhưng mỗi tháng dì vẫn cắn răng bớt ra một trăm cho tôi học thêm, còn lại thì ngày nào cũng cá thịt bồi bổ, chỉ mong tôi toàn tâm học hành, không vướng phiền.

Tính tôi cũng dần trầm hơn. So với cái tuổi thơ nóng nảy, giờ tôi biết nghĩ rộng ra.

Tôi nhớ lời dì nói: đợi con học nhiều rồi sẽ hiểu, có chuyện không thể lấy cảm xúc đơn giản mà quyết.

Năm sáu tuổi, mẹ vứt bỏ tôi, tôi thẳng thừng hận bà. Đó là cảm xúc của một đứa trẻ.

Giờ ngẫm lại, nỗi hận ấy còn chẳng bằng những đau khổ mẹ gây ra khi bịa chuyện, gieo tiếng xấu khiến tôi bị cô lập suốt tiểu học.

Trong cái bối cảnh đó, hành vi của bà không thể tách khỏi môi trường mà phán bừa.

Bà chịu đựng mười mấy năm bị chèn ép, chỉ đến khi sinh được con trai mới ngẩng mặt.

Những người trong làng, cuộc đời gói gọn trong căn nhà đất, mảnh sân, mấy sào ruộng. Muốn nhảy ra khỏi cái vòng tục lệ ấy là chuyện cực khó.

Tôi và dì út có thể thoát được, đó là ngoại lệ, là may mắn, cũng là xu thế tất yếu về sau.

Tôi thấy ngày càng nhiều phụ nữ rời làng lên thành phố làm việc.

Trong lớp, những nữ sinh giỏi đều đứng đầu bảng. Sau này, họ sẽ thành lãnh đạo cơ quan, giám đốc công ty, cũng là những người mẹ của thế hệ mới.

Từ bụng họ sẽ sinh ra những tư tưởng mới, một thời đại mới sẽ mở ra cùng họ.

Khi đất đai không còn là tài sản duy nhất, khi phụ nữ dần gặm nhấm thị trường và quyền lên tiếng, một trật tự mới đã thành hình.

6

Ba ngày thi đại học trôi qua như nước, môn nối môn, nhịp độ dồn dập. Tôi phải căng mình, vận hết công sức ba năm.

Ra khỏi phòng thi, dì út hiếm hoi mặc áo dài, tóc búi cao.

Bao năm lao lực hằn trên mặt, nhưng dì mới ba mươi sáu, vẫn còn xuân sắc. Một lần chải chuốt như vậy, giữa đám đông, tôi nhận ra dì ngay.

Tôi lao tới, ôm chặt dì:

“Tiểu Thần, cuối cùng cũng tốt nghiệp rồi!” Dì thở dài, coi mấy năm phấn đấu như gió bay qua.

Mắt tôi hoe ướt, chẳng rõ vì tiếc thời gian trôi hay vì cuối cùng đã vượt qua.

Đề thi không quá bất ngờ, tôi phát huy được như thường.

Quả nhiên, tới ngày công bố, tôi đạt 585 điểm, đỗ vào một trường 211 ở Bắc Kinh.

Khi ấy ai cũng mơ tới Bắc Kinh, mảnh đất vàng ngập tràn khả năng.

Dì út cùng tôi ra Bắc Kinh, lại quay về nghề bán quần áo. Tôi làm hậu thuẫn cho dì, cùng đi theo đường buôn hàng ngoại.

Đời đại học mới bắt đầu.

Nhưng tôi biết, tương lai của tôi và dì út rồi cũng sẽ rạng rỡ lấp lánh.

(TOÀN VĂN HOÀN)

 

Chương trước
Chương sau