Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Chị Dâu Và Gia Đình Tôi
Chị Dâu Và Gia Đình Tôi
Trong tang lễ của anh, chị dâu phát hiện mình đã mang thai hơn hai tháng.
Ba mẹ ra sức khuyên chị giữ lại đứa bé, hứa hẹn đủ điều.
Riêng tiền sinh hoạt hàng tháng đã hứa cho chị là hai chục triệu, khiến chị lung lay.
Nhưng chị không biết, ba mẹ tôi mỗi tháng cộng lại tiền hưu cũng chỉ có hai triệu, hoàn toàn không thể thực hiện nổi những lời hứa đó.
Tôi không nỡ nhìn chị bị lừa nên nói thật tình hình trong nhà, mong chị suy nghĩ kỹ rồi hãy quyết định.
Hôm sau, chị đến bệnh viện bỏ thai.
Về sau mẹ tôi bị ngã phải nhập viện, chúng tôi tình cờ gặp lại chị ở đó, mới biết chồng mới của chị có máu bạo lực, chị sống cực khổ trăm bề.
Chị nhìn tôi mặc toàn đồ hiệu thì nổi lòng ganh tị, lén nói với ba mẹ tôi rằng năm đó chính tôi ép chị bỏ thai, còn bảo đó là con trai.
Ba mẹ tôi tin là thật, từ đó oán hận tôi, cho rằng chính tôi khiến nhà họ tuyệt tự tuyệt tôn.
Khi tôi phát bệnh hen suyễn, ba mẹ lấy điện thoại và thuốc của tôi đi, khiến tôi ch.t ngay trong phòng.
Họ nói tôi phải đền mạng cho đứa cháu trai của họ.
Khi mở mắt ra, tôi đã quay về ngày anh tôi được đưa đi chôn.
AI LÀ KẺ HÃM HẠI CHỒNG TÔI?
Lúc 11 giờ sáng, khi chồng tôi đang dần ngạt thở trong bồn tắm, tôi lại đang tụ tập dưới khu cầu trượt cùng mấy bà mẹ khác trong khu chung cư.
Khu cầu trượt đó nằm ngay dưới cửa sổ nhà tắm nhà tôi, khoảng cách chỉ chừng năm sáu mét.
Theo thói quen, đúng 11 giờ tôi sẽ quay về nhà, hoàn toàn kịp để cứu anh ấy.
Nhưng đúng hôm đó, mẹ bé Huyên Huyên mới mua một chiếc váy, nhiệt tình rủ chúng tôi về nhà chị ấy ngắm thử.
Đến 11 giờ 10 phút, tôi mới cùng con gái về đến nhà thì chồng tôi đã tắt thở từ lúc nào.
Tại đám tang, tôi đau đớn tột cùng, mấy lần ngất lịm.
Ai nấy đều thương xót, thở dài.
Mẹ chồng tôi, bà Lý Ngọc Anh – hiệu trưởng trường tiểu học, lặn lội từ vùng Tây Bắc xa xôi về. Trước bao ánh mắt, bà bước đến chỗ tôi, nét mặt cứng rắn, từng chữ như dao cắt:
“Chính cô là kẻ đã giết con trai tôi!”
...
Sau Khi Bị Bạo Hành Tôi Sống Lại
Sau Khi Bị Bạo Hành Tôi Sống Lại
Tôi ch.t rồi, bị chồng tôi đ/á/n/h ch.t ngay tại chỗ.
Sống lại một kiếp, tôi đến căn biệt thự sang trọng mà kiếp trước hắn và con giáp thứ mười ba mua chung.
Ngồi trên ghế sofa da thật, tôi nhìn xuống hắn đang quỳ rạp dưới chân mình.
“Lại đây, liếm sạch giày cho tôi.”
Tất Cả Các Người, Cút Hết Đi!
Tất Cả Các Người, Cút Hết Đi!
Con gái của người giúp việc trông rất đáng yêu.
Bạn trai tôi muốn chia tay vì cô ta.
Anh trai tôi chửi ầm lên vì cô ta.
Ngay cả bố tôi, cũng thất vọng nói với tôi: “Con ngoại trừ giàu có hơn con bé thì mọi thứ đều không bằng con bé, tại sao con gái ta lại là con chứ không phải con bé chứ?”
Tôi cười lạnh một tiếng.
Đuổi họ ra khỏi nhà và cắt giảm chi phí sinh hoạt.
Các người thanh cao như vậy, hẳn là rất thích sống cuộc sống nghèo khó nhỉ?
Hòn Đảo Cô Độc
Hòn Đảo Cô Độc
Sau khi Chu Tầm Khiêm khôi phục trí nhớ và trở thành thái tử gia của giới Bắc Kinh, ai cũng chắc chắn rằng anh sẽ ly hôn với tôi.
Giờ đây, chỉ một chiếc khuy tay áo trên người anh đã có giá hàng trăm triệu.
Còn tôi, dắt theo con gái, lại bị bạn bè anh gọi là “con nhỏ gội đầu từ quê lên”.
Chúng tôi nhìn thế nào cũng không xứng đôi.
Thế nhưng anh chỉ lạnh nhạt nói: “Ở lại bên cạnh tôi.”
Tôi tưởng rằng, cuộc hôn nhân này vẫn còn hiệu lực, tôi vẫn là vợ chính danh của anh.
Cho đến khi tin tức anh đính hôn lan khắp giới thượng lưu.
Còn tôi, anh chỉ thản nhiên nói: “An An vẫn ở đây, cô ấy sẽ không đi đâu cả.”
Tôi chỉ siết chặt vạt áo, rồi đến gặp mẹ anh: “Con muốn rời đi.”
Sau đó, tôi một mình về miền Nam.
Không mang theo con, cũng không mang theo anh.
Vận May Bất Ngờ
Vào lúc sắp tốt nghiệp, tôi đi xin việc. Đúng lúc chương trình tạp kỹ tuyển người thường, tôi mù mờ lập tức đăng ký.
Trên chương trình, các khách mời nhắc đến bạn chơi chung hồi nhỏ.
Tôi nói: “Lúc nhỏ tôi thường chỉ thích chơi với con trai.”
Cư dân mạng: 【Xuất hiện rồi, “trà xanh”!】
Thế nhưng câu sau của tôi là: “Hồi nhỏ tôi thích đi đốt phân bò, mấy đứa con gái không ai chịu đi đốt phân với tôi, chê tôi dơ, sau này nghĩ lại đúng là hơi ghê thiệt, tôi bị cô lập cũng phải.”
Cư dân mạng: 【Không phải, chị à, cái này thì…】
Buông Xuống
Cầu trượt ở ngay dưới cửa sổ nhà vệ sinh nhà tôi, khoảng cách theo đường thẳng chỉ độ 5-6 mét.
Nếu tôi về nhà lúc 11 giờ theo thói quen thường ngày thì đã kịp cứu anh ấy rồi.
Vậy mà đúng hôm ấy, mẹ bé Huyên Huyên mới mua váy mới, nhiệt tình mới mấy bà mẹ bỉm sữa chúng tôi qua nhà cô ấy ngắm.
11 giờ 10 phút, lúc tôi và con gái về đến nhà thì chồng tôi đã tắt thở.
Trong tang lễ, tôi đau đớn như chết đi sống lại, ngất xỉu mấy lần.
Mọi người đều thở than thương xót cho tôi.
Mẹ chồng tôi tên là Lý Ngọc Anh, bà ấy vốn là hiệu trưởng trường tiểu học, lặn lội từ Tây Bắc xa xôi đến đây, dưới ánh nhìn chăm chú của bao người, bà ấy đi thẳng đến trước mặt tôi.
Vẻ mặt kiên định, bà gằn từng chữ một:
“Cô chính là hung thủ giết hại con trai tôi!”
Mẹ Thiên Vị Em Trai
Mẹ Thiên Vị Em Trai
Mẹ gọi cho tôi trong tiếng khóc nức nở: “Cái nhà này, mày còn lo nữa không?”
“Thằng em mày mê con hồ ly tinh kia, sống ch.t đòi huỷ hôn.”
“Ba mày chăm bà nội mày, chăm tới cả… giường của cô y tá luôn rồi.”
“Bà nội thì bênh chằm chằm, ủng hộ ba mày đi cặp bồ, còn đuổi tao ra khỏi nhà.”
“Hay là tao ch.t quách cho rồi, cho cả nhà tụi mày vui vẻ?”
Cúp máy, tôi nói với trợ lý: “Lùi mấy việc lại, tôi có việc riêng phải xử lý.”
Trợ lý: “Vâng, sếp muốn trống mấy ngày ạ?”
Tôi: “Ba ngày là đủ.”
Dư ra ngày nào thì coi như tôi ra tay chưa đủ tàn!
Báo Thù Cho Con Gái
Báo Thù Cho Con Gái
Tin tức nói có một gã đàn ông cấu kết với nhân tình, hại ch.t hai đứa con ruột của mình.
Chồng tôi nhìn thấy, thản nhiên buông một câu: “Một mình nuôi hai đứa nhỏ, thì sống kiểu gì.”
Hắn nói rất tự nhiên, còn tôi nghe mà rợn cả sống lưng.
Chồng tôi vậy mà lại đồng cảm với loại người như thế.
Điều đáng sợ nhất là, con gái chúng tôi đã mất tích suốt bốn năm rồi.
Tinh Tinh Và Tiểu Vũ
Tinh Tinh Và Tiểu Vũ
Dạy kèm cho thiếu gia nhà sếp.
Dạy được ba năm, cậu ta học lại ba năm.
Đến năm thứ tư tôi thật sự không chịu nổi nữa.
“Thiếu gia à, mình nhất thiết phải đi con đường học hành đầy gian truân này à?”
“Hay là cân nhắc về thừa kế gia sản đi?”
Thiếu gia nhướng mày, tay vẫn bóp gáy tôi, bắt tôi tiếp tục giảng cái hàm số sin mà tôi đã giảng tới tám trăm lần ấy.
Cho đến một lần tôi thay đồng nghiệp tham gia một dự án hợp tác giữa các học viện, cô ấy giới thiệu đối phương:
“Đây là đàn em nhỏ hơn ba khóa của tớ.”
“Thi đại học được 710 điểm, năm đó được tuyển thẳng vào Thanh Hoa.”
“Viện trưởng giành như chó điên mới giành được cậu ấy, học thần đó, người ta xin wechat tớ phải thu phí đấy!”
Tôi nhìn ảnh đại diện trên WeChat.
Mẹ nó, chẳng phải là cái thằng học đúp ba năm nhà tôi sao?!