Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Tượng năm đầu
Tôi mở tiệm xăm đã bảy tám năm, đã xăm qua hàng vạn hình xăm, nhưng chưa từng gặp kiểu nào như thế này.
Một tượng thần năm đầu kỳ dị lại được xăm lên bụng dưới của một cô gái, mà người trả tiền để tôi xăm chính là thái tử gia trong giới Kinh thành.
“Hình và nguyên liệu đều dùng của tôi, cậu chỉ cần thể hiện tay nghề của mình.”
Anh ta đặt một tấm séc năm vạn trước mặt tôi.
Tôi không kìm được lộ vẻ vui mừng, vội gật đầu: “Ngài yên tâm, đảm bảo không sai một chút nào.”
“Xong việc còn có thêm năm vạn. Đừng hỏi nhiều, nhớ kỹ, miệng không kín thì mạng không dài.”
Bàn tay trắng nõn của anh ta vỗ nhẹ lên tay tôi đang nắm tấm séc.
Tôi sững lại, gượng cười cứng đờ, ngẩng đầu lên thì vừa hay chạm phải ánh mắt dưới vẻ ôn hòa của thái tử gia lại ẩn chứa sát ý lạnh như mùa đông.
Sa Ngã Sâu Sắc
Sau khi tôi tự bỏ thuốc cho mình rồi lao vào lòng anh trai nuôi, nhưng anh ấy vẫn không hề dao động.
Tôi nhìn thấy những dòng bình luận bay qua:
【Cười chết mất, nếu đổi thành nữ chính thì sớm đã bị nhét thành bánh su kem rồi.】
【Nữ phụ lần sau cứ bỏ thuốc cho nam chính đi, như vậy… nam chính có thể “bùm bùm bùm” nữ chính rồi.】
【Rõ ràng có số mệnh công chúa xinh đẹp, lại cứ cố tranh đàn ông với nữ chính, đáng đời cuối cùng phá sản lại còn bị hủy dung.】
Tôi sợ đến mức trước mắt tối sầm.
Quay đầu liền tìm một người bạn trai.
Nhưng về sau, Tạ Kỳ Sâm lại bóp lấy eo tôi, ép tôi trước gương.
Đôi môi anh ánh lên vẻ ướt át, giọng khàn thấp nói:
“Ngoan nào, mấy tên đàn ông hoang bên ngoài có biết hầu hạ em như tôi không?”
Kế Hoạch Tránh Xa Nam Nữ Chính.
Sau khi tôi bỏ thuốc cho Thái tử gia của giới kinh thành, liền báo tin cho thanh mai trúc mã, bảo anh ta dẫn theo công chúa lớn của giới kinh thành tới bắt gian.
Trước mắt tôi bỗng xuất hiện vài dòng đạn mạc.
【Nữ phụ độc ác và thanh mai của cô ta đúng là hai kẻ ngốc, thật sự cho rằng Thái tử gia trúng thuốc sao? Ly nước đã bị đổi từ lâu rồi!】
【Nam nữ chính chỉ cần cãi nhau một chút, hai người này liền thừa cơ chen vào, đúng là nước bẩn gặp mùi hôi.】
【Không sao đâu, chỉ là một mắt xích trong trò play của nam nữ chính thôi, chỉ cần nữ chính tới bắt gian, phát hiện nam chính căn bản không trúng thuốc, chỉ là muốn thử lòng nữ phụ trà xanh này, vậy là có thể hoàn toàn đi đến he rồi.】
【Chỉ có điều nữ phụ và thanh mai của cô ta, cuối cùng sẽ bị ném ra biển khơi cho cá mập ăn thôi!】
Tôi rùng mình một cái.
Tránh khỏi đôi môi nóng bỏng của Thẩm Vụ.
“Thẩm tổng! Tôi đưa anh đến bệnh viện nhé!”
Kế Hoạch Tránh Xa Nam Nữ Chính.
Sau khi tôi bỏ thuốc cho Thái tử gia của giới kinh thành, liền báo tin cho thanh mai trúc mã, bảo anh ta dẫn theo công chúa lớn của giới kinh thành tới bắt gian.
Trước mắt tôi bỗng xuất hiện vài dòng đạn mạc.
【Nữ phụ độc ác và thanh mai của cô ta đúng là hai kẻ ngốc, thật sự cho rằng Thái tử gia trúng thuốc sao? Ly nước đã bị đổi từ lâu rồi!】
【Nam nữ chính chỉ cần cãi nhau một chút, hai người này liền thừa cơ chen vào, đúng là nước bẩn gặp mùi hôi.】
【Không sao đâu, chỉ là một mắt xích trong trò play của nam nữ chính thôi, chỉ cần nữ chính tới bắt gian, phát hiện nam chính căn bản không trúng thuốc, chỉ là muốn thử lòng nữ phụ trà xanh này, vậy là có thể hoàn toàn đi đến he rồi.】
【Chỉ có điều nữ phụ và thanh mai của cô ta, cuối cùng sẽ bị ném ra biển khơi cho cá mập ăn thôi!】
Tôi rùng mình một cái.
Tránh khỏi đôi môi nóng bỏng của Thẩm Vụ.
“Thẩm tổng! Tôi đưa anh đến bệnh viện nhé!”
ĐÍCH NỮ CẢI MỆNH
GIỚI THIỆU:
Kiếp trước, ta và thứ muội cùng rơi xuống nước.
Thế tử Ninh Viễn Hầu – Vệ Cư An – cứu ta lên bờ, còn thứ muội thì không may chết đuối.
Phụ thân vì báo đáp ân cứu mạng của Vệ Cư An, đem ta hạ giá gả cho hắn làm thê tử.
Sau khi thành hôn năm năm, Vệ Cư An kế thừa tước vị, nhưng lại hoàn toàn đổi khác.
Hắn vu cáo cha ta thông đồng với địch quốc, hại Giang gia ta bị tru diệt toàn môn.
Còn ta, bị chính tay hắn rạch nát yết hầu.
Đến lúc sắp chết, ta mới nghe hắn nói: người hắn yêu, từ đầu đến cuối, là thứ muội của ta.
Hắn nói, ngày đó nếu không phải ta cố ý rơi xuống nước, phá hỏng kế hoạch, thì hắn đã sớm cùng thứ muội song túc song phi.
Nay thứ muội đã chết, hắn muốn cả Giang gia ta chôn cùng nàng ta.
Nhưng hắn đâu biết, ngày ấy ta bị người hãm hại rơi xuống nước, căn bản không hề hay biết kế hoạch giữa hắn và thứ muội.
Trùng sinh trở lại ngày rơi xuống nước, vừa nghe một tiếng kinh hô, ta lập tức quyết đoán—
đạp Ninh Viễn Hầu phu nhân xuống ao.
Lần này không có ta, ta thật muốn xem thử— Vệ Cư An sẽ cứu thứ muội trước, hay cứu chính mẫu thân ruột của hắn trước đây?
TUẾ TUẾ XUÂN HOAN
Cùng một mẹ sinh ra, nhưng mọi phương diện ta đều không bằng trưởng tỷ.
Tính tình chẳng được ưa thích, dung mạo cũng kém nàng ba phần, đến cả hôn sự cũng thua một bậc.
Trưởng tỷ trở thành Thái tử phi Đông cung.
Còn ta gả cho Tam hoàng tử Hạ Kỳ Hành.
May thay, Hạ Kỳ Hành hiểu ta.
Hắn khẽ cười an ủi:
“Không sao cả, xét về mọi thứ ta cũng không bằng Thái tử huynh trưởng.”
“Vân Anh, trong lòng ta, người tốt nhất chỉ có nàng.”
Thế nhưng Thái tử bất ngờ qua đời, Hạ Kỳ Hành đăng cơ xưng đế.
Trưởng tỷ vận một thân tố y, dịu dàng quỳ lạy trước mặt hắn.
Hắn nhìn nàng đến ngây người.
...
ĐẬU LỆNH NGHI
Ngày thành thất thủ, Hoắc Tranh mang theo vị quả tẩu của hắn bỏ trốn.
Trước khi đi, giọng hắn khàn khàn nói với ta:
“A tẩu và Chi Chi ở lại thì chắc chắn chỉ có chết. Nhưng nàng thì khác. Nghe nói tên nghịch tặc họ Vệ kia đối với thê tử đã mất tình sâu nghĩa nặng. Nàng lại có dung mạo giống tỷ tỷ mình, hắn ắt sẽ không giết nàng.”
“Lang quân…”
Ta nghẹn ngào đưa tay níu kéo hắn.
Hắn nhắm mắt một thoáng, rồi quay đầu ngựa, thúc ngựa đi không ngoảnh lại.
Lúc ấy ta mới thật sự bật khóc.
Làm gì có tỷ tỷ nào chứ.
Năm xưa, kẻ phụ bạc Vệ Diệu — chính là ta.
...
Thập Niên 70 Thủ Tiết 3 Năm, Mang Song Bào Thai Đến Quân Đội Tìm Chồng Ly Hôn
【Thế thân gả thay + không gian dị năng + song khiết + đời thường】
Vừa mở mắt, Vân Chức Chức phát hiện mình đã trở thành con đàn bà độc ác chuyên cướp chồng em gái? Chồng mới cưới thì suốt ba năm không về nhà, mặc kệ ba mẹ con họ tự sinh tự diệt, sống sờ sờ mà chết đói trong chuồng bò? Vân Chức Chức tuyên bố: cuộc hôn nhân này nhất định phải ly!
Cô dứt khoát dắt theo hai đứa nhỏ đến quân khu tìm chồng để ly hôn.
Một lòng muốn ly hôn, Vân Chức Chức ngồi chờ thông báo, nào ngờ đơn ly hôn lại bị người ta âm thầm chặn lại, mà ánh mắt người đàn ông nhìn cô cũng ngày càng dính chặt chẳng rời… Vân Chức Chức quyết định nói chuyện rõ ràng với anh, nhưng nói qua nói lại bụng cô lại ngày một lớn lên? Khoan đã? Chẳng phải người đàn ông này không thích cô sao?…
Vân Uyển Dung trọng sinh. Kiếp trước cô ta gả cho sĩ quan trẻ tiền đồ nhất làng, vốn là cuộc hôn nhân khiến ai cũng ngưỡng mộ.
Nhưng sau cưới chồng ba năm không về, khiến cô ta trở thành trò cười trong làng. Cuối cùng Tần Thời Úc hy sinh khi làm nhiệm vụ, khiến cô ta sớm thành góa phụ.
Còn người chị gái không được sủng ái của cô ta lại gả cho kẻ nghèo nhất làng. Nào ngờ tên nghèo đó đón gió cải cách mở cửa, trở thành người giàu nhất Hoa Quốc, Vân Chức Chức cũng thành phu nhân nhà giàu số một, nắm trong tay tài sản nghìn tỷ.
Sống lại một đời, tài sản nghìn tỷ cô ta muốn, tiền bồi thường tử tuất của người đàn ông kia cô ta cũng muốn!
Nhưng đời này Tần Thời Úc chẳng những không chết, mà còn thăng chức; Vân Chức Chức lại lột xác thành thần y được săn đón khắp nơi.
Còn cuộc hôn nhân của cô ta sau cưới thì rối như tơ vò — Vân Uyển Dung tức đến phát điên!
XUÂN NHẬT THIÊU TÂM
TRUYỆN CỦA HÀNH CHI - SIÊU HAY, HAPPY ENDING - YÊN TÂM NHẢY HỐ!!!!
GIỚI THIỆU:
Tiểu Quận Vương Hứa Lam Thanh bị định cho một mối hôn sự mà hắn không vừa ý. Sự chán ghét của hắn ầm ĩ đến mức long trời lở đất.
Còn sự yêu thích của Tống Hồi lại lặng lẽ không tiếng động — từ cái nhìn đầu tiên năm mười sáu tuổi, cho đến cuộc sinh ly tử biệt năm mười tám.
Ai ai cũng nói Hứa Lam Thanh bạc tình bạc nghĩa. Tống Hồi chết rồi, ắt hẳn hắn sẽ cưới một tiểu thư cao môn quý nữ khác.
Thế nhưng năm năm trôi qua, Hứa Lam Thanh không đính hôn, cũng chẳng cưới vợ.
Trong túi tiền của hắn luôn cất một bức thư, trên đó chỉ vỏn vẹn mấy chữ:
“Yêu và chia ly vốn không hề trái ngược. Ngươi được tự do rồi.”
THẨM NGỌC TỐ
Bùi Lăng An lại nói muốn cùng ta hủy hôn.
Lần này, chỉ vì ta không chịu đem cây trâm vàng thắng được ở hội thơ tặng cho đường muội.
“Nhà họ Thẩm đã suy bại. Bất kể ta muốn cưới nữ nhi nào của Thẩm gia, Thẩm Đồng Chi cũng không dám nói nửa lời.”
Hắn chống cằm, nửa cười nửa không nhìn ta:
“Hoặc là hủy hôn, hoặc là đem trâm tặng cho Ngọc Trì. Thẩm Ngọc Tố, ngươi tự chọn đi.”
Tất cả mọi người đều chờ ta cúi đầu.
Giống như vô số lần trước kia.
Nhưng lần này, ta chỉ siết chặt cây trâm trong tay, hạ giọng nói:
“Vậy thì hủy hôn đi.”