Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
NGÀY ĐI ĐĂNG KÝ KẾT HÔN, TÔI PHÁT HIỆN CHỒNG SẮP CƯỚI CÓ CON GÁI BA TUỔI
Tôi và bạn trai đi đăng ký kết hôn, lúc điền đơn thì anh ấy đi vệ sinh, điện thoại của anh ấy sáng lên, hiện ra một tin nhắn: “Anh, hôm nay đừng quên nói với cô ấy rằng anh còn có một cô con gái ba tuổi.”
“Xin lỗi bảo bối, anh đi vệ sinh một lát, quay lại ngay.”
Tống Trạch dịu dàng xoa đầu cô.
Anh mặc bộ vest đặt may cao cấp được là phẳng phiu, không có lấy một nếp nhăn, đáy mắt là ý cười không giấu nổi.
Đường Niệm ngẩng đầu, đáp lại bằng một nụ cười rất nhạt nhưng tràn đầy tin tưởng: “Mau đi đi.”
Tống Trạch tiện tay đặt chiếc điện thoại dự phòng màu đen lên ghế dài.
Anh có hai chiếc điện thoại, chiếc dự phòng này bình thường chỉ dùng để nhận cuộc gọi chuyển phát nhanh và giao đồ ăn, thậm chí còn không đặt mật khẩu.
Đường Niệm chưa từng kiểm tra anh, cô tin rằng giữa những người yêu nhau nên có ranh giới tuyệt đối.
Điện thoại khẽ rung lên.
Màn hình vốn đã tắt sáng lên, một tin nhắn WeChat hiện ngay giữa màn hình khóa.
Không có ghi chú, chỉ có một ảnh đại diện mặc định màu xám trắng.
Nội dung chỉ có một dòng ngắn ngủi.
“Anh, hôm nay đừng quên nói với cô ấy rằng anh còn có một cô con gái ba tuổi.”
SỞ MỘC DAO
Thứ muội cứu được một nam nhân bị trọng thương, còn nói dối rằng nàng ta là đích nữ của phủ Tướng quân.
Nửa năm sau, một đạo thánh chỉ được ban xuống, Hoàng đế tứ hôn ta cho Tam Hoàng tử.
Thế nhưng vào đêm đại hôn, sau khi Tam Hoàng tử vén khăn hỷ lên, hắn lại lộ vẻ tức giận, xoay người bỏ đi.
Đêm đó, thứ muội cũng rời khỏi phủ Tướng quân, nhảy vực tự vẫn.
Kể từ ngày ấy, Tam Hoàng tử dốc lòng trị quốc. Vài năm sau hắn đăng cơ xưng đế, việc đầu tiên hắn làm chính là diệt trừ phủ Tướng quân, lưu đày toàn tộc ta, còn ném ta vào hang thú dữ.
“Người trẫm muốn cưới, trước nay chưa từng là ngươi! Chính ngươi đã hại chết người trong lòng của trẫm!”
Hồn phách ta mãi không tan, tận mắt nhìn thấy thứ muội quay trở về.
Nàng ta căn bản chưa từng nhảy vực.
Nàng ta là bạch nguyệt quang của tân đế, được sắc phong làm Hoàng hậu, hưởng hết vinh hoa phú quý cả đời.
Thì ra…
Tất cả đều là kế hoạch của thứ muội.
Nàng ta mượn tay Tam Hoàng tử, trả thù cả phủ Tướng quân.
Mở mắt ra lần nữa, ta đã quay về ngày được ban hôn.
Y TÂM LỘNG QUYỀN
Cả đời này ta luôn dịu dàng hiền thục.
Cùng Bùi Diễn Chi tương kính như tân, đối đãi với di nương cũng khoan hòa ôn hậu.
Ai ai cũng khen ta là khuôn mẫu của nữ tử.
Thế nhưng đúng vào ngày mừng thọ năm mươi tuổi, ta lại hạ độc giết sạch cả phủ.
Bùi Diễn Chi, Liễu di nương, còn cả đích tử đích nữ đứng dưới danh nghĩa của ta — tất cả đều chết sạch không còn một ai.
Bùi Diễn Chi khóc đến chảy máu mắt:
“Ngươi là đồ độc phụ!"
Ta bật cười.
Luận về lòng dạ độc ác, ta còn chẳng bằng một phần vạn của hắn.
Năm đó, hắn bày kế hủy hoại thanh danh của ta, ép ta gả vào Bùi gia, cả đời làm trâu làm ngựa cho hắn.
Sao hắn không nghĩ tới sẽ có một ngày, ta khiến hắn đoạn tử tuyệt tôn chứ?
Lần nữa mở mắt ra, ta đã quay về đúng ngày Bùi Diễn Chi giăng bẫy hãm hại ta.
...
NHẤT THẾ HOÀI AN
GIỚI THIỆU:
Ta và Bùi Diệu vốn chẳng yêu nhau, thành hôn chỉ vì cả hai đều không có đường phản kháng.
Phụ thân hắn vì binh lực của phụ thân ta, còn phụ thân ta lại vì quyền thế của phụ thân hắn.
Hai mươi năm gả cho Bùi Diệu, ta chưa từng trái ý hắn.
Hắn chê ta tài hoa không bằng nữ tử thế gia, ta liền học cầm kỳ thư họa.
Hắn nói ta không hiểu lễ nghi, không biết quản lý hậu cung, ta liền học cung quy.
Khi hắn ra tay với nhà mẹ đẻ ta, ta chưa từng cầu xin; khi hắn muốn nạp bạch nguyệt quang làm phi, ta cũng chưa từng phản đối.
Chỉ có một lần duy nhất ta cầu hắn — chính là chuyện hôn sự của nữ nhi chúng ta.
Nàng và con gái của bạch nguyệt quang của hắn, cùng đem lòng yêu một nam tử.
Ngày ta cầu hắn, hắn không đáp ứng.
Nhắc lại chuyện này, là vào ngày gặp thích khách.
Ta chắn trước người hắn, toàn thân nhuốm máu, ngã vào lòng hắn.
“Thần thiếp chưa từng cầu bệ hạ điều gì, nhưng A Triều và người ấy là chân tâm tương ái, bệ hạ chỉ cần để tâm ắt sẽ nhận ra.
“Thành hôn với người không yêu sẽ có kết cục thế nào, thần thiếp nghĩ… bệ hạ và thần thiếp đều rõ.”
Kỳ thực, ta còn một chuyện muốn cầu hắn.
Chỉ tiếc… thời hạn đã tận.
Ta muốn cầu hắn rằng, nếu có kiếp sau —
gặp nhau rồi, xin hãy vòng đường mà đi.
ĐỘC HƯỞNG THANH VÂN
Đích tỷ tài mạo song toàn, vậy mà lại có hôn ước với Tấn Vương tàn phế, đoản mệnh.
Còn ta dung mạo thô kệch, chẳng thông thi thư, lại là vị hôn thê của Thái tử.
Đích tỷ chỉ mới rơi vài giọt lệ dưới gốc hải đường.
Thái tử đã lập tức vào cung cầu bệ hạ ban hôn.
Sáng hôm sau, trong cung truyền xuống thánh chỉ.
Ta gả cho Tấn Vương đoản mệnh, còn đích tỷ trở thành Thái tử phi tương lai.
Tấn Vương hẹn gặp ta, nói rằng nguyện thay ta bẩm với bệ hạ, trả lại cho ta quyền tự do cưới gả.
Không ngờ, ngay khoảnh khắc nhìn thấy ta lần đầu tiên, điều hắn nói lại là:
“Hắn sẽ hối hận.”
PHÁN XUÂN THƯỜNG TẠI
Năm ta chín tuổi, bị bán vào nhà họ Phương.
Tiểu thư bệnh tật quanh năm đặt cho ta cái tên Lập Xuân.
Nàng nói, mong xuân về vạn vật hồi sinh.
Cũng mong trong viện tử tĩnh mịch như tro tàn của nàng có thêm chút sinh khí.
Về sau, nàng chết vào một ngày đông.
Chính tay ta dùng một sợi dây thừng kết thúc mạng sống của nàng.
...
Lại Thấy Núi Xanh
Vị hôn thê của thái tử gia nhà họ Lục gặp tai nạn xe ngay trước mộ tôi.
Để cứu cô ấy, tôi nhập vào thân xác của cô.
Sau khi kết hôn với thái tử gia, anh cho tôi sự dịu dàng và cưng chiều vô tận.
Cho đến khi hồn phách của chính chủ được tìm trở về, tôi chỉ có thể như một kẻ hề lặng lẽ trốn trong góc, nhìn nam nữ chính cuối cùng cũng đoàn tụ, khép lại cái kết viên mãn thuộc về họ.
Còn tôi — kẻ thế thân ấy — lại quay về ngôi mộ hoang, tiếp tục làm một cô hồn nhỏ bé chẳng ai nhớ tới.
Thế nhưng vị thái tử gia vốn đã an phận sống cuộc đời yên ổn kia, lại đột nhiên đòi ly hôn.
Đối diện với sự chất vấn của mọi người, đôi mắt anh thất thần.
“Cô… không phải cô ấy.”
TRĂNG THƯA SOI BÓNG LIỄU
Năm thứ hai ta sống nhờ ở Hầu phủ, có người hạ độc Giang Chi Hành, lại bị ta uống nhầm.
Ta trúng độc, trở thành một người câm.
Hầu gia vì áy náy, liền định hôn sự giữa ta và Giang Chi Hành.
Thế nhưng theo năm tháng lớn dần, Giang Chi Hành ngày càng oán hận việc ta khiến hắn mất mặt.
“Ai lại muốn cưới một người câm chứ! Nàng ta thích đợi thì cứ để nàng ta đợi!”
Ta cứ thế bị kéo dài đến thành gái lỡ thì.
Trong yến tiệc mùa xuân, Giang Chi Hành giành được vị trí đứng đầu.
Hắn quỳ xuống cầu Hoàng hậu ban hôn, xin cưới đích nữ phủ Thượng thư làm thê, để ta làm thiếp.
Ta sợ đến mức vội quỳ xuống.
“Việc hôn sự giữa thần nữ và Giang thế tử chỉ là lời nói đùa của trưởng bối năm xưa, không có hôn thư, không thể tính là thật được!”
...
THAI TRUNG TỬ
THAI TRUNG TỬ: ĐỨA CON TRONG BỤNG
GIỚI THIỆU:
Ngày tin phu quân tử trận truyền về Hầu phủ, bà mẫu sai người mang tới một bát thuốc phá thai.
Bà nói, nhà họ Tiêu không thể giữ lại một đứa trẻ không cha.
Ngay khi tay ta vừa chạm vào bát thuốc, đứa bé trong bụng bỗng đạp ta một cái.
“Nương, đừng uống.”
“Con đã chết một lần rồi.”
“Kiếp trước, bọn họ mổ bụng người, đem con giao cho Bạch Thanh Hành.”
“Lần này, phụ thân con chưa chết.”
“Hôm nay hắn đang bái đường thành thân ở Giang Nam, tối mai sẽ dẫn tân phu nhân trở về kinh.”
Ta ngẩng đầu lên, đúng lúc thấy ma ma đang chăm chăm nhìn bụng ta.
“Phu nhân, thuốc nguội rồi.”
Ta bưng bát thuốc lên, đưa tới trước mặt bà ta.
“Hay là để mẫu thân thay ta nếm thử trước đi.”