Hiện Đại
Nội dung xoay quanh bối cảnh xã hội ngày nay với tình yêu, công việc, gia đình và những vấn đề quen thuộc trong cuộc sống. Nhân vật có tính cách gần gũi, câu chuyện dễ liên hệ với thực tế nên thường rất được yêu thích.
Truyện mới cập nhật
Em Gái Tôi Có Bệnh
Em Gái Tôi Có Bệnh
Em gái tôi tròn trịa béo tốt, mập như heo, nhưng lại có cái dạ dày của chim sẻ.
Nó cảm thấy không khỏe, nhưng cứ chần chừ mãi không chịu đi khám bác sĩ.
Mãi đến một đêm, tôi tỉnh dậy đi ra ngoài, thì thấy nó đang ôm một tảng thịt sống ăn ngấu nghiến, mặt đầy thỏa mãn.
Tôi sợ đến mức hét lên bắt mẹ đưa nó đi bệnh viện, không ngờ em gái lại trừng mắt nhìn tôi một cái đầy căm hận, rồi lao mình từ trên lầu xuống, ch//ết tại chỗ.
Mẹ tôi nói chính tôi hại c//hết em gái, rồi loan tin khắp nơi rằng tôi dựng chuyện vu khống.
Sau cùng, khi bị dìm trong tr//ầm c//ảm nặng, tôi bật bếp gas, kết thúc tất cả trong ánh mắt nhẹ nhõm như trút được gánh nặng của mẹ.
Lần nữa mở mắt, tôi chỉ khẽ hé cửa ra một khe nhỏ, thấy em gái ăn xong tảng thịt s//ống, rồi quay đầu, tham lam nhìn chằm chằm về phía cửa phòng mẹ.
Ly Hôn Xong Tôi Sống Rất Tốt
Ly Hôn Xong Tôi Sống Rất Tốt
Tôi và chồng cũ đưa con đi mua quần áo trong trung tâm thương mại thì vợ hiện tại của anh ta cứ liên tục gọi điện tới.
Anh ta không còn cách nào khác, đành phải nói dối là đang họp ở công ty.
Nhưng cô ta nghe được tiếng ồn ào của trung tâm thương mại, liền nổi giận đùng đùng, gào lên trong điện thoại, nhất quyết không buông tha.
Khuôn mặt chồng cũ đầy mệt mỏi và chán ghét, nhưng vẫn phải kiên nhẫn dỗ dành.
Tôi đứng bên cạnh, lạnh nhạt quan sát, trong lòng hả hê vô cùng.
Ngày xưa, anh ta cũng từng đối xử với tôi như vậy, đứng cạnh người phụ nữ đó, rồi lạnh lùng nói dối với tôi.
Nỗi đau mà tôi từng trải qua, giờ họ cũng đang phải nếm mùi.
Yêu Phải Cún Tsundere
Yêu Phải Cún Tsundere
Khi đang cãi nhau với bạn trai, anh ấy đỏ mắt uất ức hét lên:
“Nếu được làm lại từ đầu, tôi nhất định sẽ không hèn mọn làm ‘chó vẫy đuôi’ theo em nữa!”
Ai ngờ, ngay ngày hôm đó, bọn tôi thật sự xuyên không về thời cấp ba.
Anh ấy cũng giữ đúng lời, đối xử với tôi vô cùng lạnh nhạt.
Tôi bắt đầu thất vọng, định từ bỏ mối tình này.
Cho đến khi tôi tình cờ bắt gặp anh ấy đứng ở một góc khuất lẩm bẩm:
“Lần này, tuyệt đối không làm chó cho Ninh Tiểu Vãn nữa.”
“Phải duy trì hình tượng nam thần lạnh lùng, khiến cô ấy mê như điếu đổ, ngoan ngoãn nghe lời mình.”
“Đáng ghét thật, Ninh Tiểu Vãn, chờ đó mà theo đuổi tôi đi! Làm chó cho tôi ấy!”
Nhưng tối hôm đó, tôi chỉ vừa chủ động nói chuyện với hotboy trường được một câu.
Anh ấy đã ôm mặt khóc như đun nước sôi:
“Huhu, cầu xin em đừng đến với cậu ta! Cậu ta chỉ làm bạn trai em được thôi, còn tôi có thể làm… chó cho em mà!”
“Em không tin thì tôi sủa cho em nghe luôn! Gâu gâu!”
“Gâu gâu gâu gâu——”
Ly Hôn Rồi Mới Biết Anh Ấy Là Chồng Ngoan
Ly Hôn Rồi Mới Biết Anh Ấy Là Chồng Ngoan
Để ly hôn, tôi bịa chuyện mình ngoại tình.
Người chồng trước nay luôn lạnh lùng bỗng dưng sụp đổ:
“Vậy thì em chia tay hắn đi, cớ gì lại đòi ly hôn với anh?”
“Chuyện của em và hắn thì liên quan gì đến anh chứ?”
“Là gã đàn ông tồi ngoài kia xúi giục em sao?”
“Không thể nào! Chỉ cần anh chưa đồng ý, gã kia mãi mãi chỉ là ‘trai bao’ bên ngoài, cứ mơ đi!”
Ơ… tôi nhớ rõ đây là cuộc hôn nhân thương mại mà?
Không Hối Tiếc Chuyện Xưa
Năm thứ tư trở thành người thực vật, tôi tỉnh lại.
Trần Chi Hành mừng đến phát khóc, nắm chặt tay tôi, nói sẽ cho tôi một lễ cưới long trọng nhất.
Nhưng anh không biết rằng, trong suốt bốn năm hôn mê đó, tôi đã thấy được hiện tại lẫn tương lai.
Anh đã có người thay thế tôi từ lâu rồi.
Và rồi sẽ vì cô ta mà oán trách tôi, phản bội tôi, cuối cùng là vứt bỏ tôi.
Vậy nên, tôi không cần anh nữa.
Ký Ức Không Còn Tên Anh
Ký Ức Không Còn Tên Anh
Tôi đang kiểm tra lần cuối cho lễ cưới ngày mai thì điện thoại bỗng hiện thông báo mới.
Thẩm Nhã Kỳ vừa cập nhật trạng thái: “Cảm ơn ông xã vì món quà bất ngờ, yêu anh.”
Kèm theo là bức ảnh bó hoa blue rose trị giá ba vạn tệ.
Tôi sững người vài giây, lập tức chụp màn hình lại.
Bó hoa này hôm qua Diệp Cảnh Thâm nói là tặng cho khách hàng quan trọng.
Khách hàng quan trọng?
Tôi mở trang cá nhân của Thẩm Nhã Kỳ, dòng trạng thái mới nhất được định vị tại biệt thự Bán Sơn.
Đó là nhà tân hôn của tôi và Diệp Cảnh Thâm.
Ngón tay hơi run, tôi nhấn vào mục bình luận.
“Chị dâu thật hạnh phúc.”
“Anh Thâm chiều chị ghê.”
“Bao giờ mời tụi em uống rượu mừng đây?”
Anh Thâm?
Tạm Biệt Quá Khứ, Chào Em Tương Lai
Tạm Biệt Quá Khứ, Chào Em Tương Lai
Tôi đang chỉnh sửa bản thiết kế váy cưới trong studio thì Cố Cảnh Thâm đẩy cửa bước vào.
“Thanh Nhã, anh có chuyện muốn bàn với em.”
Biểu cảm anh có chút ngập ngừng khiến tim tôi chợt thắt lại. Kết hôn năm năm, tôi hiểu anh quá rõ rồi.
“Chuyện gì vậy?” Tôi đặt bút chì xuống.
“Công ty có một khách hàng quan trọng sắp kết hôn, hy vọng em có thể giúp thiết kế váy cưới.”
Tôi gật đầu: “Chuyện tốt mà, khi nào cần?”
“Tháng sau, thời gian hơi gấp.” Anh tránh ánh mắt tôi. “Khách hàng là một cô gái, tên là Bạch Vũ Phi.”
Bạch Vũ Phi? Cái tên này nghe quen quen.
Tôi chợt nhớ ra, cô ấy là thư ký mới của Cố Cảnh Thâm, mới hai mươi tư tuổi, rất xinh đẹp.
“Cô ấy sắp cưới rồi à? Với ai?” Tôi hỏi bâng quơ.
Cố Cảnh Thâm cứng đờ cả mặt: “Chuyện đó… em gặp cô ấy rồi sẽ biết.”
Làm Ơn Mắc Oán
Làm Ơn Mắc Oán
Trước kỳ thi đại học, tôi đã khoanh vùng trọng tâm cho cả lớp, không ngờ lại trúng đến 80%.
Kỳ thi kết thúc, tôi đỗ vào Thanh Hoa – Bắc Kinh, cả lớp cũng đều đậu vào các trường đại học mơ ước.
Ngày gia đình tôi tổ chức ăn mừng, một nhóm cảnh sát đột nhiên xông vào.
Thì ra lớp trưởng Hác Điềm Điềm là người đứng đầu tố cáo tôi.
Cô ta cùng các bạn trong lớp nói rằng tôi đã có đáp án từ trước, nên mới thành thủ khoa.
Tư cách nhập học của tôi bị hủy, mẹ tôi cũng vì tôi mà bị bắt vào tù.
Cư dân mạng chửi tôi không biết xấu hổ, nói gian lận kỳ thi đại học thì nên tự kết liễu để tạ tội.
Họ kéo tới nhà tôi, tạt sơn, ném trứng thối vào tôi, thậm chí có người còn đăng lệnh truy nã tôi trên chợ đen.
Trong vài năm trời, những lời chửi rủa không ngừng khiến tôi mắc chứng rối loạn tâm thần nghiêm trọng, có một đêm tôi đã nuốt cả lọ thuốc ngủ.
Không ngờ mở mắt ra, tôi lại quay về trước kỳ thi đại học.
Đối mặt với sự hò reo của cả lớp, tôi nhếch môi cười khẽ.
Đoán đề, tôi giỏi nhất!
Lần này xác suất trúng là 100%!
…
Sau Khi Bị Phản Bội, Tôi Trở Thành Tỷ Phú
Sau Khi Bị Phản Bội, Tôi Trở Thành Tỷ Phú
Trên đường tan làm về nhà, thấy tiệm bánh có chiếc bánh kem dâu mà con gái thích, tôi liền mua một cái mang về.
Về đến nhà, tôi đặt bánh lên bàn, gọi chồng và con gái ra ăn, rồi xoay người vào nhà vệ sinh.
Lúc tôi bước ra, chiếc bánh đã bị chồng, quả phụ Vương Thiến và con gái chia nhau ăn sạch.
Con gái gắp phần đầu quả dâu lên đút cho Vương Thiến: “Mẹ Vương, phần ngọt nhất dành cho mẹ ăn nhé!”
Vương Thiến cười tít mắt, ba người thân thiết như một gia đình thật sự, còn tôi chỉ như người ngoài.
Một chiếc bánh nguyên vẹn, giờ chỉ còn lại phần đế bánh.
Con gái còn hồn nhiên cười nói: “Mẹ là người vô dụng nhất nhà, ăn phần đế là được rồi.”
Tôi tức đến bật cười, nhưng rồi nhanh chóng bình tĩnh lại. Tôi nhàn nhạt mở miệng với Lý Cường: “Ly hôn đi.”
Lý Cường mắt sáng rỡ, lập tức kéo tôi đến thẳng cục dân chính.
Sau khi nhận được giấy chứng nhận ly hôn, anh ta ôm lấy Vương Thiến, vội vã rời đi như sợ tôi đổi ý.
Còn tôi lại thở phào nhẹ nhõm: Cuối cùng cũng có thể yên tâm đi mua vé số rồi.
Tối hôm đó, tôi trúng tám triệu sau thuế, lập tức gọi đến số điện thoại tôi đã thuộc nằm lòng: “Cao Văn Cảnh, anh còn khỏe không?”
Thiên Kim Giả Phản Kích
Ngày ba tôi tuyên bố người thừa kế, thằng em trai ngu ngốc của tôi lại dắt về một cô gái.
Nó chỉ tay vào cô ta, lạnh lùng tuyên bố tôi là thiên kim giả là đứa con gái bị bà nội cố ý đánh tráo từ nhỏ.
Còn cô ta, mới là thiên kim thật sự của nhà họ Lâm.
“Cô đã cướp mất hai mươi năm cuộc đời của chị gái tôi, bây giờ biến ra khỏi nhà tôi ngay!”
Tôi liếc mắt, khinh thường nhìn nó, rút từ trong túi xách ra tờ giấy xét nghiệm ADN.
“Nhóc con, hay là… chính mày mới là cái người bị đánh tráo?”