Ngôn Tình
Truyện tập trung vào mối quan hệ tình yêu nam nữ, thường được viết theo nhiều phong cách khác nhau: ngọt ngào, ngược tâm, cổ đại, hiện đại, huyền huyễn… Đây là thể loại phổ biến nhất với độc giả nữ.
Truyện mới cập nhật
Gió Tây Bắc Thổi, Tiễn Cả Họ Nhà Chàng
Gió Tây Bắc Thổi, Tiễn Cả Họ Nhà Chàng
Đại hôn gần kề, vị hôn phu lại đích thân đến cửa, đòi hủy hôn.
Hắn ép ta làm thiếp, còn muốn cưới thứ muội làm chính thê.
Ngay cả phụ thân cũng đau đớn vạn phần, trách mắng ta phẩm hạnh không đủ:
“Đem của hồi môn của con nhường lại cho muội muội đi. Chờ nó đứng vững ở nhà chồng rồi, tương lai khi con làm thiếp cũng có người chiếu cố.”
Hay lắm, hay lắm!
Một đám người sống sung sướng nhờ vào của hồi môn của ta, lại còn dám cấu kết nhau khi dễ lão nương ta – kim chủ đại nhân à?
Được thôi! Giỏi lắm!
Vậy thì để xem các ngươi đi mà uống gió Tây Bắc sống qua ngày!
Lỡ Mang Thai Với Cậu Nhỏ
Lỡ Mang Thai Với Cậu Nhỏ
Cậu nhỏ ép hỏi tôi đứa bé là của ai?
Tay tôi run rẩy, bấm gọi cho “người đàn ông hoang dã” kia.
Thế nhưng… tiếng chuông điện thoại lại vang lên ngay bên cạnh.
“… Gọi… nhầm rồi…”
Tôi nhìn chằm chằm vào gương mặt điển trai của anh, khuôn mặt của… Tần Mặc. Trong lòng như sóng lớn cuộn trào.
Tình Thoại Tai Trái
Tình Thoại Tai Trái
Sau khi liên hôn với cậu bạn thanh mai trúc mã bị điếc, ngày nào chúng tôi cũng làm tình trong oán hận.
Không có tình cảm, chỉ toàn kỹ xảo.
Năm năm vừa tròn, vốn định lập tức chấm dứt thỏa thuận.
Nhưng trong đầu lại hiện lên cảnh dù anh không nghe thấy gì vẫn cố chạy đi mua hồ lô đường cho tôi, suýt nữa
bị xe đâm, khiến lòng tôi mềm nhũn.
Cho đến khi tôi định bàn với anh xem có nên tiếp tục sống như vậy không, thì lại nghe tiếng trêu chọc của bạn anh vọng ra từ hành lang:
“Ông bạn đóng vai người điếc đến
nghiện rồi à?”
Phía bên kia tường, Bùi Việt xoay xoay cái máy trợ thính trong tay, tựa vào tường, khóe môi cong lên, cười khẽ:
“Chỉ khi tôi giả điếc, cô ấy mới có thể tự do là chính mình.”
Tôi ở bên kia bức tường, sững người.
Vậy mấy câu bậy bạ tôi nói trên giường… chẳng phải là anh nghe hết rồi sao?
Điều Ước Thứ Ba
Điều Ước Thứ Ba
Vì cảm thấy áy náy, Thẩm Hồi từng đồng ý với bạn gái cũ ba điều ước.
Chỉ cần cô ấy nói ra, anh nhất định sẽ làm được.
Hai điều ước đầu, cô ấy chỉ nhờ những chuyện nhỏ nhặt.
Cho đến đêm trước ngày tôi và Thẩm Hồi kết hôn, cô ấy nói ra điều ước thứ ba:
“Thẩm Hồi, em muốn có một đứa con thuộc về anh và em.”
Thẩm Hồi nghe xong, khựng lại.
Sau đó quay đầu nhìn tôi.
“Anh phải giúp cô ấy thực hiện điều ước này.”
Lời Hứa
Lời Hứa
Tôi và bạn trai đã chia tay rồi!
Nhưng thật không may, ngay sau hôm chúng tôi chia tay, tôi phát hiện bản thân mình đã mang thai rồi!
Tôi đi xem mắt ở công viên, thế là làm quen với một chị gái!
Tôi và chị ấy nhanh chóng trở thành bạn thân, mối quan hệ vô cùng thân thiết.
Sau đó chị ấy nói muốn giới thiệu con trai của chị ấy cho tôi.
Còn không để ý đến đứa bé trong bụng tôi!
Sau đó, ngày gặp mặt hôm đó…
Tôi ngơ ngác…
Người đàn ông ngồi đối diện tôi là con trai của bạn thân tôi sao?
Đó là bạn trai cũ của tôi! Là bố của đứa bé trong bụng tôi! Đó là một tên cặn bã!!!
Thử Thách Sinh Nở Của Chị Gái
Thử Thách Sinh Nở Của Chị Gái
Trước khi cưới, chị gái tôi dẫn anh rể đi trải nghiệm mô phỏng cảm giác đau đẻ bằng điện giật.
Bề ngoài thì nói là để anh hiểu được nỗi đau mà phụ nữ sắp phải chịu, để sau khi kết hôn còn biết thương vợ hơn.
Tôi biết trò đó có rủi ro, nên đã tốt bụng ngăn chị lại.
Về sau, cuộc hôn nhân của chị tan vỡ, và chị đổ hết lỗi lên đầu tôi.
“Tại mày không cho tao giật hắn! Sau cưới hắn chẳng thèm nghe lời gì cả!”
“Đồ tiện nhân! Mày khiến tao sống không yên, thì mày cũng đừng mong sống yên ổn!”
Trong cơn thịnh nộ, chị đ ẩ y tôi ngã lăn từ cầu thang xuống.
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại đúng thời điểm chị sắp bắt anh rể trải nghiệm đau đẻ bằng điện giật.
Gái Đào Mỏ
Gái Đào Mỏ
Tôi là kiểu con gái chỉ yêu vì tiền.
Từng hẹn hò với một cậu ấm trăng hoa nổi tiếng.
Mỗi lần tôi bắt được hắn phản bội, hắn lại chuyển cho tôi một triệu tệ.
Tôi vừa lau nước mắt vừa nhận tiền, rồi chọn cách tha thứ.
Yêu nhau một năm, nhờ bắt gian tôi kiếm được “thùng vàng đầu tiên” trong đời.
Cho đến một hôm, tôi nghe hắn truyền kinh nghiệm cho bạn:
“Loại con gái như Lương Tẩm Nguyệt dễ chiều lắm, chỉ cần cho đủ tiền, bắt cô ta liếm chân cũng chịu.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm, tiện đà đề nghị chia tay.
Nhưng cậu ấm không chịu, một khóc hai nháo ba treo ngược.
Chuyện đến tai anh trai hắn — người nổi tiếng lạnh lùng độc đoán.
Hôm sau, xe của anh ta đậu trước cửa nhà tôi.
“Muốn moi tiền em tôi à? Em còn non lắm. Nhưng em có thể moi tôi. Tôi nhiều tiền hơn nó.”
Trâm Hoa
Trâm Hoa
Trọng sinh rồi, ta vẫn lựa chọn ném hoa cầu cho Tạ Tương.
Ta vốn tưởng rằng hắn sẽ giống kiếp trước, vững vàng đón lấy.
Nhưng đúng vào khoảnh khắc hoa cầu bay lên, hắn lại khẽ nghiêng người, né tránh.
Quả cầu hoa cắm đỗ quyên rơi tõm vào hồ nước, gợn lên từng vòng sóng lăn tăn.
Cũng chính lúc ấy, ta rốt cuộc đã hiểu ra.
Thì ra… hắn cũng trọng sinh rồi.
Kiếp này, hắn không còn muốn cưới ta nữa.
Cô Ấy Không Muốn Chịu Khổ Một Mình
Cô Ấy Không Muốn Chịu Khổ Một Mình
Sinh viên được tài trợ ấy rất thích kéo mọi người cùng mình “chịu khổ “.
Trời nắng nóng đổ lửa trong buổi huấn luyện quân sự, tôi tự bỏ tiền túi mua coca lạnh mời cả lớp uống giải nhiệt.
Vậy mà cô ta lại đứng ra, mở miệng là bắt đầu giảng đạo lý:
“Như Như, tôi biết gia đình bạn có điều kiện, nhưng tiền của chú bạn đâu phải từ trên trời rơi xuống. Bạn nên biết nghĩ cho cha mẹ, đừng tiêu xài phung phí như thế này.”
“Chưa kể huấn luyện quân sự là để rèn luyện ý chí, hành động của bạn như vậy là phá vỡ trật tự.”
Sau đó, khi trời nắng tới 38 độ, tôi mở điều hòa trong ký túc xá, cùng bạn cùng phòng xem show giải trí.
Cô ta chẳng thèm hỏi han gì, xông vào là tắt ngay điều hòa.
“Tối nay cũng không nóng lắm. Hồi tôi còn ở quê, trời hơn ba mươi độ cũng không dám mở quạt. Các bạn là vì chưa từng chịu khổ, nên chẳng biết tiết kiệm là gì.”
Nghe đến đó, tôi lập tức gọi điện cho ba, bảo dừng luôn việc tài trợ cho cô ta.
Thích chịu khổ lắm đúng không?
Từ nay trở đi, tôi để cô chịu khổ cho đủ!
Nỗ Lực
Nỗ Lực
Ở bên Thái tử gia giới giải trí Bắc Kinh đã ba năm, quan hệ giữa chúng tôi vẫn rất rõ ràng sòng phẳng.
Ăn một bữa – hai vạn.
Hẹn hò – mười vạn.
Ngủ một đêm – ba mươi vạn.
Một ngày nọ, tôi phát hiện mình có thai.
Bộ não mất mấy giây mới phản ứng lại, tôi nhìn người đàn ông khí chất cao quý lạnh nhạt phía đối diện, ngơ ngác hỏi:
“Anh, anh có mười nghìn vạn không?”