Nữ Cường
Nhân vật nữ chính mạnh mẽ, thông minh, độc lập. Không phụ thuộc vào nam chính mà tự tạo dựng cuộc sống, địa vị và tình yêu.
Truyện mới cập nhật
Trần An Châu
Thiếu chủ nhà họ Tạ — người được xem là bậc công tử cao quý, tuấn mỹ bậc nhất Vọng Kinh, danh chấn khắp kinh thành.
Ta chẳng hề có chút liên quan gì đến hắn, tựa như người thuộc hai thế giới khác biệt.
Thế nhưng một ngày nọ, hắn đột nhiên nắm chặt tay áo ta, ánh mắt đỏ hoe, giọng nghẹn ngào:
“Vẫn còn kịp mà. Chúng ta chưa hoà ly...”
“Kiếp này, ta muốn cùng nàng bắt đầu lại!”
Ta cắn dở miếng giò heo rim tương, nhất thời ngẩn người, rồi chậm rãi đáp:
“Ờ... nhưng ta đâu có ý định gả cho ngươi!”
...
Huyết Nô Trả Thù
Phụ nữ một khi bị l/ừa đến Myanmar không khác gì rơi vào mười tám tầng đ/ịa ng/ục.
Người có ngoại hình đẹp thường được đưa đến cho mấy tên nhà giàu làm thú cưng, gọi là “bán mặt”.
Còn những người có “mặt tiền” thuộc tầm trung sẽ được đưa đến các quán karaoke và quán bar để làm "tay v/ịn", trong khi người kém sắc thì được đưa đến các khu công nghiệp để thực hiện hành vi luadao, được gọi là "bán mình".
Nhóm còn lại, không có ngoại hình, không có vóc dáng, không có năng lực thì chỉ có thể là “bò sữa” và “gà chọi”.
“Bò sữa” thì đúng như tên, chuyên cung cấp sữa cho bọn nhà giàu, còn “gà chọi” thì sẽ có hai cô gái đánh nhau trong lồng để mua vui cho bọn chúng.
Ngoài ra còn một nhóm khác nữa là “huyết nô”, bán m/áu để thoi thóp qua ngày.
Còn tôi, thậm chí còn không bằng cả huyết nô, chỉ là một "lợn nước" thấp kém nhất...
Sau Khi Sinh Xong Tôi Liền Ôm Con Về Nhà Mẹ Đẻ
Vừa sinh xong, còn chưa ra khỏi phòng hồi sức, chồng tôi đã nói muốn bàn với tôi một chuyện.
“Đứa con này là do em muốn sinh, sau này em tự lo mà nuôi.”
“Đừng có suốt ngày trông chờ vào người khác.”
“Mẹ anh đâu có nợ gì em.”
Tôi gật đầu:
“Không thành vấn đề.”
Vậy là, sau khi ở cữ xong, tôi bế con về nhà bố mẹ đẻ.
Bố mẹ tôi vui mừng đón lấy đứa bé.
“Từ nay con mang họ nhà mình, nhập hộ khẩu nhà mình! Nhà mình có người nối dõi rồi!”
…
Tiểu Nguyệt Phồn Tinh
Phu quân ta tử trận, con gái ta lâm trọng bệnh, ta bị mẹ chồng bán cho một vị quý nhân.
Quý nhân kia không thể sinh con, mượn thân ta dưỡng thai, liên tiếp hạ sinh bảy hài tử.
Mỗi lần sinh hạ một đứa, ta được thưởng ba mươi lượng bạc, tất cả số bạc ấy ta đều sai người đưa về nuôi dưỡng cha mẹ chồng cùng con cái.
Mãi đến khi ta hấp hối, quý nhân hạ lệnh đem ta vứt bỏ nơi hoang dã.
Ta chỉ mong được gặp lại hài tử một lần cuối, liều chết bò về quê nhà.
Trong thư mẹ chồng gửi, con trai ta đã thi đỗ Tú tài, con gái cũng đã đính hôn với một vị chưởng quỹ trẻ tuổi trong huyện.
Nào ngờ, khi trở về, ta mới hay tin — phu quân ta vẫn còn sống.
Hắn giả chết, là vì đã có người khác trong lòng.
Ngày ta bị bán đi, chính là ngày hắn đưa người tình trở về nhà.
Con gái của ta chỉ mới mười ba tuổi, đã bị bọn họ bán cho một lão già goá vợ làm thiếp.
Con trai của ta cũng cấu kết với bọn họ che giấu ta.
Uống máu ta, ăn thịt ta.
Chê ta không đủ thể diện, trước mặt ta mà nói, chỉ có ả đàn bà kia mới xứng làm thân mẫu của một vị Tú tài.
Ta ôm hận mà chết.
Mở mắt ra lần nữa, ta phát hiện ra mình đã được trùng sinh.
...
Bí Mật Dưới Cầu Trung Sơn
Dưới chân cầu Trung Sơn, người ta phát hiện một cái x/á/c che/c
Hôm sau, c/ả/n/h s/at gõ cửa nhà tôi.
Họ nghi ngờ rằng thy t/h/e dưới cầu chính là chồng tôi.
…
Tôi Chỉ Là Một Thiên Kim Giả
Sau khi cô con gái ruột được tìm về, tôi đã tự nguyện nhường lại vị trí thiên kim nhà họ Giang cho cô ấy.
Bố mẹ nuôi tôi nói họ vẫn có thể tiếp tục nuôi tôi.
Tôi: "Nói ngược rồi thì có... Ý các người là để tôi phụng dưỡng tuổi già chứ gì?"
Anh cả: "Em có trách nhiệm phải thừa kế tất cả của nhà họ Giang... bao gồm cả hai ông anh vô dụng này."
Anh hai: "Học viện thương mại không phải là nơi cho con người đâu, cứu anh với!"
Thiên kim thật: "Tôi cũng thấy thế, cậu nhớ thừa kế luôn cả tôi nhé. Cảm ơn!!."
…
Tam Sinh Hữu Hạnh
Kiếp trước, ta chết dưới tay thiếu niên do chính mình nuôi lớn.
Kiếp này gặp lại, hắn đã trở thành Trấn Bắc Hầu cao cao tại thượng.
Ta khẽ chạm vào gương mặt có sáu phần giống với kiếp trước, đứng giữa đám tù binh, vô thức lùi về sau một bước.
Thế nhưng, ánh mắt hắn lại thẳng tắp dừng trên người ta, giọng điệu thản nhiên:
“Đi theo ta về.”
“Hôm nay, ta không muốn giết người.”
...
Cứu Rỗi Quá Khứ, Thay Đổi Tương Lai
Mẹ tôi bán thân để nuôi gia đình, ba tôi bị đánh đến tàn phế vì ăn trộm, còn tôi – đứa con duy nhất, đã cố gắng hết sức để thay đổi số phận và thi đỗ vào Đại học Thanh Hoa. Đây chính là gia đình đầy hỗn loạn của tôi.
Ba mẹ tôi đúng là không phải người tốt, nhưng khi tôi còn nhỏ, họ đã cố gắng che chở cho tôi, dù có nghèo khó đến đâu, họ vẫn cho tôi một mái nhà ấm áp.
Ngày nhận được giấy báo trúng tuyển đại học, tôi nắm chặt tay họ, trịnh trọng nói:
“Ba mẹ, con đã lớn rồi. Sau này con sẽ bảo vệ hai người.”
Mẹ tôi mỉm cười gật đầu, nhưng tối hôm đó, bà và ba tôi cùng nhau uống hết một chai thuốc trừ sâu.
Họ để lại cho tôi một tờ giấy nhỏ với những dòng chữ nguệch ngoạc:
[Sau này, con phải sống thật tốt, dù một mình cũng phải kiên cường.]
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi phát hiện mình đã quay về hai mươi bốn năm trước.
Năm đó, mẹ tôi vẫn chưa bị cha dượng của bà cưỡng hiếp, ba tôi cũng chưa bị đưa vào trại giáo dưỡng.
Ngọc Trong Vườn Đào
Ta có công cứu giá, Hoàng thượng ban cho ta một nguyện vọng.
Mọi người đều đoán rằng, điều ta muốn hẳn là được gả cho Thái tử điện hạ tôn quý.
Dù sao thì, ta thầm mến điện hạ đã lâu, chuyện này ai ai ở kinh thành cũng biết.
Thái tử dường như cũng đoán được, hắn ngồi trên đại điện, nhìn xuống ta bằng ánh mắt đầy khinh miệt.
Ta trầm mặc hồi lâu, sau đó ngẩng đầu nhìn Hoàng đế:
"Khụ...cái đó...có thể ban cho thần nữ ít bạc tiêu vặt không ạ?"
"Tiện thể, nếu không quá đáng, thần nữ muốn ngủ với Bùi Quốc Sư một đêm."
"À, phải rồi, đa tạ bệ hạ."
— Hoàng đế: "…"
— Thái tử: "…"
— Bùi Quốc Sư: "…?"
...
Trù Nương
Công chúa kén ăn, mẫu thân ta nhận thánh chỉ nhập cung, trở thành trù nương chuyên dụng của nàng.
Đêm Thượng Nguyên, ta mong đợi mẫu thân trở về, nhưng thứ đợi được chỉ là thi thể lạnh băng của bà.
Người vận chuyển thi thể nói, mẫu thân đã cho thêm bột hạnh nhân vào bánh điểm tâm, khiến Công chúa phát ban khắp người.
Công chúa nổi giận, sai người chặt đứt đôi tay của mẫu thân, còn rút cả lưỡi của bà.
Ba năm sau, Công chúa lại một lần nữa mở cuộc tuyển chọn trù nương khắp thiên hạ.
Ta mang thân phận trù nương, vượt qua cuộc tuyển chọn, tiến vào hoàng cung.
...