Nữ Cường
Nhân vật nữ chính mạnh mẽ, thông minh, độc lập. Không phụ thuộc vào nam chính mà tự tạo dựng cuộc sống, địa vị và tình yêu.
Truyện mới cập nhật
SAU KHI TRÙNG SINH, TA HUỶ BỎ HÔN ƯỚC THỦA NHỎ
Sau khi trọng sinh, việc đầu tiên ta làm là đi tìm Bạch Phụ.
Ta ném thẳng cho hắn một tin lớn:
“Bạch đại ca, huynh đi tìm phụ thân ta cầu hôn có được không?”
Bạch Phụ vốn thật thà ngây ra một lúc, rồi bị tin tức ấy nổ tung đến mức lộ ra tám cái răng lớn:
“Trời đất ơi! Còn có chuyện tốt như thế sao?”
Chưa kịp để ta nói rõ đầu đuôi, người luôn điềm tĩnh như hắn đã co giò chạy thẳng về nhà ta.
May mà… hắn chịu.
Ta đưa tay lau khóe mắt.
Từ nay về sau, ta không cần phải chịu những uất ức của kiếp trước nữa.
MƯỢN DAO
Công công và bà bà nhất quyết muốn gả đứa con gái mười bốn tuổi của ta, cho một tên ăn chơi đã đánh chết ba đời thê tử.
Phu quân phản đối, liền bị áp dụng gia pháp, còn bị ngự sử đàn hặc tội bất hiếu.
Đứa con trai đang theo học ở Quốc Tử Giám cũng bị lệnh gọi về nhà, đóng cửa tự kiểm điểm.
Ta quỳ chép 《Hiếu Kinh》 đến mức ngất xỉu.
Tỉnh lại liền nghe con gái vừa khóc vừa nói: “Con gả.”
Công công cười lạnh: “Biết điều sớm thế này, hà tất phải liên lụy cả nhà?”
Ta rũ mắt xuống.
Giờ đây chỉ còn có thể mượn danh “thủ tang” để kéo dài hôn kỳ.
Vậy thì… công công và bà bà, ai sẽ chết trước đây?
Thải Thải
Lên kinh tìm vị hôn phu, trước khi chính thức bước chân đến cửa, ta đã dò hỏi kỹ càng về nhân phẩm của hắn.
Nghe nói hắn có một thanh mai trúc mã từ thuở nhỏ, cùng một cô nương tương tư đã lâu.
Chuyện tình giữa ba người truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ, lúc ấy ta liền biết, hôn sự này không thể tiếp tục nữa.
Vì vậy, ta dùng hôn thư đổi lấy một lời hứa từ Hầu phu nhân:
Ta nguyện ý chủ động từ hôn, chỉ mong Hầu phủ thương tình ta là cô nương mồ côi, sống nơi kinh thành chẳng dễ dàng, có thể nuôi dưỡng ta như con gái trong phủ vài năm. Đợi đến khi ta mười sáu tuổi, tự khắc sẽ rời đi.
Hầu phu nhân đã gật đầu đáp ứng.
Từ đó, ăn ở của ta đều trong Hầu phủ, học cùng khuê nữ nhà họ, đọc sách, luyện chữ, học lễ nghi, đối nhân xử thế.
Thế nhưng thế tử Hầu phủ, Tạ Như Quyết, lại chẳng tin lòng ta.
Khi ta đọc sách, hắn nói dẫu ta học đến mấy, hắn cũng không thích hạng đầu óc gỗ mục như ta.
Khi ta học cưỡi ngựa bắn cung, hắn cười giễu ta rằng thà học múa còn hơn, sau này mới có thể lấy lòng phu quân.
Khi ta học tính toán sổ sách, hắn lại trêu chọc với người khác, nói rằng tài sản Hầu phủ sau này tuyệt đối không để lọt vào tay ta.
Thế nhưng, khi có người đến cầu thân, hắn lại đuổi thẳng ra ngoài, nói rằng sinh tử của ta đều là chuyện của nhà họ Tạ.
Song cuối cùng, ta vẫn rời khỏi Hầu phủ.
Còn hắn, chỉ có thể sắc mặt xám xịt mà trơ mắt nhìn, ngay cả ngăn cản cũng không thể.
Bởi lần này, người đến đón ta chính là mang theo thánh chỉ.
SAU KHI PHU QUÂN CHO TA UỐNG BẤT TỬ DƯỢC
GIỚI THIỆU:
Phu quân tìm được Bất Tử Dược, liền lựa chọn đem cho ta uống.
Ta vì báo ân, lang bạt trong trường hà thời gian, tìm kiếm từng kiếp chuyển thế của hắn.
Kiếp thứ nhất, hắn là thư sinh nghèo khổ. Ta đưa bạc cho hắn lên kinh ứng thí, thay hắn chăm sóc mẫu thân bệnh nặng.
Thế nhưng khi hắn công thành danh toại, lại cưới nữ nhi tể tướng, để ta uổng công chờ đợi suốt mười năm.
Kiếp thứ hai, hắn là bách phu trưởng trong quân. Khi địch quân xâm lấn, ta liều mình bảo toàn tính mạng cho hắn, thay hắn giết địch.
Vậy mà hắn lại dùng chiến công chồng chất cầu hôn công chúa, giam ta trong mật lao tối tăm không thấy ánh trời, ngày ngày tra tấn.
……
Ta phiêu bạt giữa nhân thế, lòng hoang mang vô định, song không dám quên ân tình năm xưa hắn ban thuốc, vẫn tiếp tục tìm kiếm chuyển thế của hắn trong hồng trần.
Mãi cho đến khi ta gặp được phương trượng quốc tự.
Ông nói với ta:
“Bất Tử Dược vốn sinh ra thành đôi.
Một viên khiến thân xác bất tử, vĩnh tồn nơi thế gian.
Một viên khiến linh hồn bất diệt, mang theo ký ức của từng kiếp mà luân hồi chuyển sinh.”
Thanh Từ Bất Khứ
Thanh Từ Bất Khứ
Ngày ta khải hoàn trở về, ca kỹ năm xưa ta từng cứu giúp lại dùng thân chặn giữa đường. Nàng ta cầm miếng ngọc bội của ta, khóc lóc th/ảm thiết rằng:
“Tướng quân! Nô gia biết thân phận thấp hèn, vốn chẳng xứng làm thê tử của Tướng quân, nhưng người đã hứa hẹn trọn đời, nay lại khiến nô gia mang thai, sao có thể phủi tay không nhận cho đành!”
Lời ấy thốt ra, cả kinh thành đều chấn động.
Đại tướng quân nổi giận lôi đình tại chỗ, mắng ta coi thường quân kỷ, làm hại nữ tử nhà lành.
Ông ta hạ lệnh b/ắt gi/am ta vào ng/ục, tước đi quyền vào cung nhận thưởng. Nhưng đêm ấy, Hoàng đế lại lặng lẽ cải trang tiến vào phòng gi/am của ta.
“Con gái yêu của trẫm ơi, sao đi quân doanh một chuyến, con lại có bản lĩnh khiến nữ tử mang thai thế này?”
CHẤP DIÊN
GIỚI THIỆU:
Đêm tân hôn, ta cùng “phu quân” loan phụng điên đảo, quấn quýt suốt canh thâu.
Đến khi trời sáng mới hay, phu quân chân chính của ta lại say rượu nằm gục ở gian ngoài, chưa từng bước vào phòng.
Còn kẻ cùng ta giằng co cả đêm, trước rạng đông vội vã rời đi,
lại là một nam nhân xa lạ.
Phu quân tỉnh rượu, chỉ hời hợt buông một câu:
“Ắt là hạ nhân làm nhầm.”
Rồi từ đó, hắn không bao giờ bước chân vào phòng ta nữa.
Nhà chồng ngoài mặt đối đãi khoan hậu,
nhưng không một ai đứng ra đòi lại công đạo cho ta.
Suốt mười lăm năm sau, hắn viễn chinh trấn giữ biên quan,
một mình ta chống đỡ cả hầu phủ, hao tận tâm lực, u uất sinh bệnh.
Khi thân thể tàn tạ, bệnh cốt rời rã,
ta vô tình nghe được cuộc mật đàm của công bà.
Lúc ấy mới biết,
hắn sớm đã ở ngoài quan ải khác lập gia thất, con cái đề huề.
Mà kẻ hủy hoại thanh danh ta năm xưa,
chính là đệ đệ ruột của người nữ nhân được hắn nuôi làm ngoại thất, sủng ái như thê.
Đêm đó,
hắn đứng ngay ngoài cửa, mặc nhiên để mặc mọi chuyện xảy ra.
Chỉ vì nữ nhân kia nói một câu:
“Hủy hoại nàng ta, chàng mới có thể thật sự tự do.”
Ta uất hận đến cực điểm,
âm thầm bán sạch sản nghiệp nhà chồng, thuê tử sĩ, vượt ngàn dặm,
máu nhuộm sạch tòa trạch viện nơi quan ngoại.
Ngày hung tin truyền về,
ta ngửa mặt cười lớn, ho khạc ra ngụm máu cuối cùng,
rồi châm lửa thiêu rụi cả tòa hầu phủ.
Mở mắt lần nữa,
ta trở về đúng đêm đại hôn năm ấy.
Hồng chúc cao treo,
tiếng hỷ nhạc còn chưa dứt.
Ngoài cửa,
tiếng bước chân mang theo nụ cười khinh bạc đang từ xa tiến lại gần.
“Nương tử, ta đến đây…”
Ta khẽ cong môi,
lặng lẽ với tay cầm lấy chiếc kéo đặt trên bàn trang điểm.
TỤC LIỄU
Khi phụ thân gả ta cho Đoạn lão gia, ta vừa tròn hai mươi, còn ông ta đã năm mươi.
Người người đều nói đây là mối nhân duyên tốt.
Nhà họ Đoạn giàu có sung túc, dù là kế thất chứ không phải chính thê, cũng đủ thể diện và vinh hoa.
Trên sảnh đường ngày thành hôn, thân hình Đoạn lão gia còng xuống.
Khi bàn tay già nua của ông ta nắm lấy đầu ngón tay ta, ta khẽ rũ mắt cười nhạt — trong lòng lại lạnh lẽo như băng.
Ông ta hơn ta ba mươi tuổi, tuổi tác ấy đủ để làm tổ phụ của ta.
Nhưng thì sao chứ?
Bọn họ cho rằng ném cho ta một lão nhân là có thể trói buộc cuộc đời ta.
Nào ngờ, điều đó lại vừa khéo hợp ý ta.
Trượng phu trẻ tuổi có thể sẽ dây dưa khó dứt, nhưng người đã già rồi… thì sẽ chết sớm thôi.
LIỄU UYỂN NHI
Ta là thiên kim thật của Hầu phủ.
Ngày được đón về phủ, thiên kim giả khóc như hoa lê đẫm mưa, nghẹn ngào nói:
“Tỷ tỷ, muội có thể trả lại hết cho tỷ… bất kể là thứ gì…”
Ta nắm lấy tay nàng, nước mắt lưng tròng:
“Muội muội ngoan, tỷ chỉ chờ câu này của muội thôi!”
Dứt lời liền xoay người lấy ra quyển sổ dày ba tấc:
“Đây là sổ ghi chép chi tiêu ăn mặc của muội trong mười lăm năm qua — cơm ngon áo đẹp, mỗi năm ba trăm lượng…”
“Còn có những năm tháng muội chiếm lấy thân phận của ta, khiến ta phải lưu lạc chốn nông thôn chịu khổ. Theo lý nên bồi thường ta sáu ngàn lượng mỗi năm, mười lăm năm là chín vạn lượng. Cộng thêm các khoản chi phí khác…”
“Thôi thì làm tròn, tổng cộng chín vạn tám nghìn bảy trăm lượng.”
Ta mỉm cười nhìn vẻ mặt cứng đờ của nàng ta:
“Muội muốn trả bằng bạc vụn hay ngân phiếu? Nếu trả góp thì phải tính thêm lãi đấy.”
Mọi người trong phòng đều hóa đá. Phụ thân đập bàn giận dữ quát:
“Con muốn bức chết muội muội mình sao?!”
Ta chớp mắt vô tội, cất lời nhẹ nhàng:
“Phụ thân nói vậy không đúng rồi — nợ thì phải trả tiền, đó là đạo lý hiển nhiên.”
“Nàng thay con hưởng phúc mười lăm năm, chẳng lẽ còn có lý sao?”
“Hay là Hầu phủ định quỵt nợ?”
Ta đảo mắt nhìn một vòng quanh đám thân thích đang mặc toàn áo gấm lụa là:
“Nếu vậy… nữ nhi đành tới Thuận Thiên phủ gõ trống Đăng Văn thôi!"
Quy tắc của nữ idol đỉnh lưu 18 tuổi
Tôi là một nữ idol hát nhảy đỉnh lưu.
Một lần bị người ta hãm hại, trên đường đi biểu diễn thương mại thì xe bị mất phanh, gặp tai nạn giao thông rồi trở thành người thực vật.
Vừa mở mắt ra lần nữa, tôi đã xuyên vào cơ thể của một nữ sinh trung học nặng 100kg.
Cùng tồn tại với tôi còn có linh hồn của chính cô bé đó.
Để tìm ra hung thủ thực sự gây ra vụ tai nạn, tôi buộc phải quay trở lại giới giải trí.
Nặng 100kg thì đã sao? Là một bậc thầy quản lý vóc dáng, tôi sẽ giảm cân điên cuồng xuống còn 50kg!
Trên mặt đầy mụn thì đã sao? Mặt nạ và nước hoa hồng sẽ giải cứu làn da mụn ngay lập tức!
Lấy Cả Giang Sơn Này, Kính Phu Nhân
Cha ta là đại thổ phỉ nổi danh nhất trên núi Thương Ngô.
Ta không lấy đó làm nhục, trái lại còn lấy làm niềm kiêu hãnh.
Dẫu sao trong thời loạn thế này, có thể thoải mái ăn thịt lớn, uống rượu bát to, lại chưa từng bị quan binh tiêu diệt, cũng chỉ có một mình cha ta là Diêm Thiết Sơn mới làm được như thế.
Năm ta bảy tuổi, đến sinh thần của ta, cha đã uống đến say khướt.
Người nhét cả cái đùi gà nướng còn đang chảy mỡ vào miệng ta, hỏi:
"Tiểu Man, năm nay con muốn gì nào? Muốn thỏi vàng của nhà họ Lý, hay là tượng Quan Âm bằng ngọc của nhà họ Triệu? Đêm nay cha đi cướp về cho con!"
Ta gặm đùi gà, miệng đầy dầu mỡ, chớp chớp mắt nhìn người:
"Cha, con muốn có mẹ."