Nữ Cường
Nhân vật nữ chính mạnh mẽ, thông minh, độc lập. Không phụ thuộc vào nam chính mà tự tạo dựng cuộc sống, địa vị và tình yêu.
Truyện mới cập nhật
DIỆP THANH TUỆ
GIỚI THIỆU:
Sáng hôm ấy, ta nhận được một phong hưu thư.
Giấy đỏ mực đen.
Trên tờ hỷ chỉ đỏ thẫm, nét mực còn đẫm chưa khô. Hắn viết:
“Diệp Thanh Tuệ, không con, phạm điều thứ nhất trong thất xuất.”
Mười năm phu thê, hắn lại gán cho ta cái tội — không thể sinh con.
CẨM TRƯỜNG XUÂN
Ngày thứ hai sau khi Bùi Sâm lập thứ muội của ta làm hoàng hậu.
Ta liền buông bỏ đoạn tình cảm với hắn, nhận lời cầu thân của tân khoa trạng nguyên rồi an tâm chuẩn bị xuất giá.
Đêm trước ngày thành hôn, có một chiếc kiệu nhỏ đưa ta vào cung.
Nhưng đến lúc tỉnh lại, ta đã nằm trong tẩm điện của Bùi Sâm.
Trên long sàng, ta không một mảnh vải che thân, còn thứ muội nay đã là hoàng hậu thì xông vào, mạnh tay kéo ta xuống giường, tát ta liên tiếp nhiều cái, còn mắng ta là đồ hạ tiện.
Bùi Sâm thì từ trên cao lạnh lùng nhìn xuống, không nói một lời.
Ta muốn giải thích rằng không phải ta cố ý quyến rũ hắn, nhưng chẳng ai chịu nghe.
Ta còn muốn tự vẫn để chứng minh trong sạch nhưng lại bị cứu về.
Vì để làm cho thứ muội hả giận.
Bùi Sâm còn tuyên bố với bên ngoài rằng ta mắc bệnh nặng mà chết.
Nhưng thật ra hắn giữ ta lại trong cung làm nô làm tỳ, để ta chịu đủ loại nhục nhã và giày vò.
Mãi đến đêm ta vì khó sinh băng huyết thì trong mắt Bùi Sâm mới thoáng hiện vẻ thương hại:
“Nếu có kiếp sau, trẫm sẽ cho nàng một danh phận.”
Mở mắt lần nữa, ta quay về năm Cảnh Bình thứ hai mươi.
Trong yến tiệc mùa xuân, Bùi Sâm cầu xin hoàng hậu làm chủ.
Chọn cho hắn một vị trắc phi.
…
CHU ĐÌNH PHƯƠNG
Ta vô ý làm mất chiếc khăn tay, lại bị Hoàng đế nhặt được.
Hắn nhìn thấy bài thơ trên khăn, chỉ cảm thấy câu từ thanh lệ, ý thơ bi thương động lòng người, nhất thời nhớ nhung không dứt. Vì thế liền cho người truy tìm khắp hậu cung chủ nhân của chiếc khăn ấy.
Kiếp trước, ta chủ động đứng ra nhận.
Từ đó được sủng ái hết mực, một bước lên mây.
Thế nhưng ba năm sau, trong cung yến, nữ nhi của Hà Đại tướng quân là Hà Vinh Nguyệt bất ngờ tố cáo ta mạo danh nàng, còn trộm thơ của nàng.
Nàng ta đưa ra vô số nhân chứng vật chứng.
Ngay cả viện trưởng của thư viện danh tiếng nhất kinh thành cũng đứng ra làm chứng cho nàng, nói rằng bài thơ ấy là tác phẩm ngẫu hứng của Hà Vinh Nguyệt khi mới mười tuổi.
Ta có trăm cái miệng cũng không thể biện bạch, bị Hoàng đế hoàn toàn ghét bỏ.
Ngày ta tắt thở trong lãnh cung, trong cung đang cử hành đại điển sắc phong Hoàng hậu cho Hà Vinh Nguyệt.
Lần này, khi cung nữ cùng phòng kích động nói với ta:
“Đình Phương, người mà bệ hạ đang tìm chẳng phải là ngươi sao? Trong đám chúng ta, ngoài ngươi ra còn ai biết ngâm thơ viết chữ nữa chứ!”
Ta cụp mắt xuống, khẽ lắc đầu.
“Ta chỉ là một cung nữ, nào biết làm thơ.”
...
TRẦN VÃN KIỀU
Ta trọng sinh vào đúng ngày cùng đường muội xuất giá.
Lần này, ta không còn sửa lại chuyện lên nhầm hoa kiệu, mà thuận theo sai lầm ấy.
Kiếp trước, Thái tử một lòng hướng về đường muội, hận ta chiếm lấy vị trí Thái tử phi. Khi ta mang thai sáu tháng, hắn hãm hại để ta bị sơn phỉ bắt đi, một xác hai mạng.
Kiếp này, ta để cho hai người bọn họ được toại nguyện.
Thái tử đâu phải hoàng tử duy nhất.
Cũng chưa chắc có thể thắng đến cuối cùng.
Ta là quân sư ẩn sau lưng phụ thân và huynh trưởng. Ta có thể khiến bọn họ một bước lên mây, cũng có thể nâng đỡ một vị tân trữ quân.
Ta gả cho ai, kẻ đó mới là người chiến thắng.
Đêm đại hôn, tân phu quân lạnh lùng nói:
“Đừng lại gần ta.”
Về sau, ta co rúm trong chiếc áo choàng lớn của hắn, run rẩy nói:
“Chàng… đừng tới gần ta!”
...
SỦNG THIẾP DIỆT THÊ, TA DẪM NÁT VƯƠNG PHỦ
“Vương gia, ba trăm trượng đã đánh xong, xương cốt Vương phi đã nát quá nửa, người xem…”
Ta nằm sấp trong vũng máu, nghe thị vệ thân cận run rẩy bẩm báo.
Mà phu quân của ta, Tĩnh An Vương Tiêu Cảnh Diễm, đang ôm ái thiếp hắn sủng ái nhất, không kiên nhẫn phẩy tay:
“Chút trừng phạt nhỏ, chưa chết được. Kéo đến từ đường, để nàng ta tự kiểm điểm cho tốt!”
Ta nghe những lời ấy, lại khẽ bật cười.
Tiêu Cảnh Diễm, ngươi đã vô tình, thì đừng trách ta vô nghĩa.
Ta dùng chút khí lực cuối cùng, nói với nha hoàn bên cạnh:
“Đi, truyền tin cho phụ thân ta. Nói rằng, ta muốn về nhà.”
TRÌ NAM TUYẾT TẪN
Trúc mã cùng ta bàn chuyện hôn nhân, từng vì một phút nông nổi mà sửa đi bát tự trên tờ canh thiếp của ta.
Vì thế, đại sư phê mệnh:
“Nữ tử này là Thiên Sát Cô Tinh, khắc chồng khắc con, không nên xuất giá.”
Ta mất hôn sự, cũng mất cả danh tiếng.
Hắn tự biết hổ thẹn, không mặt mũi nào gặp ta, liền rời kinh đi về phương Bắc. Ba năm sau mới hồi kinh, thừa nhận sai lầm năm ấy.
“Xin lỗi.”
“Năm đó ta chỉ muốn thay tỷ tỷ nàng trút giận, nào ngờ lại đẩy nàng đến bước này.”
“Ta vẫn nguyện cưới nàng.”
Hắn không hề hay biết.
Hoàng hậu có một hoàng tử nuôi ngoài cung, mệnh cách hung ác, lại vừa vặn tương hợp với ta.
Ta đã sớm xuất giá rồi.
TRIÊU NHAN
GIỚI THIỆU:
Ta làm hoàng hậu suốt ba mươi năm.
Lúc sinh thời, Thái tử hiếu thuận, Hoàng thượng kính trọng.
Dẫu hậu cung ba nghìn phi tần, cũng không ai vượt qua ta.
Chỉ là không ngờ, sau khi chết đi, quỷ sai đến ghi danh tạo sổ, lại nói ta là cô hồn vô danh.
“Không đúng! Ta là hoàng hậu Đại Lương triều, có danh có tính, sao lại thành cô hồn dã quỷ?”
Quỷ sai lật sổ, nói:
“Trong hoàng lăng, người nằm kia là hoàng hậu Đại Lương tên Hứa Phất Y, còn ngươi nói mình tên Lan Triêu Nhan.”
Sai rồi, Hứa Phất Y là dưỡng tỷ của ta, đã sớm xuất gia làm ni.
Hắn cho ta xem cảnh ngày ta hạ táng.
Hoàng thượng vứt thi thể ta sang một bên, lại đưa Hứa Phất Y vào trong.
Thái tử nói:
“Phụ hoàng, nếu có kiếp sau, nhi thần thà nhận Hứa di làm mẫu hậu, chứ không muốn một người mẫu hậu béo như lợn.”
Ta tức đến mức tại chỗ ngất lịm.
Mở mắt ra lần nữa, ta đã trùng sinh vào ngày sinh thần mười tuổi của con trai, khi Hoàng thượng vừa sai người đến nhận thân.
Nó nhìn mâm cơm ta đích thân nấu, vừa định bĩu môi.
Ta liền nói:
“Ăn xong bữa này thì mau đi tìm phụ thân ngươi đi, ta cũng không đủ ăn nữa, thật sự nuôi không nổi ngươi.”
ĐÍCH NỮ CẢI MỆNH
GIỚI THIỆU:
Kiếp trước, ta và thứ muội cùng rơi xuống nước.
Thế tử Ninh Viễn Hầu – Vệ Cư An – cứu ta lên bờ, còn thứ muội thì không may chết đuối.
Phụ thân vì báo đáp ân cứu mạng của Vệ Cư An, đem ta hạ giá gả cho hắn làm thê tử.
Sau khi thành hôn năm năm, Vệ Cư An kế thừa tước vị, nhưng lại hoàn toàn đổi khác.
Hắn vu cáo cha ta thông đồng với địch quốc, hại Giang gia ta bị tru diệt toàn môn.
Còn ta, bị chính tay hắn rạch nát yết hầu.
Đến lúc sắp chết, ta mới nghe hắn nói: người hắn yêu, từ đầu đến cuối, là thứ muội của ta.
Hắn nói, ngày đó nếu không phải ta cố ý rơi xuống nước, phá hỏng kế hoạch, thì hắn đã sớm cùng thứ muội song túc song phi.
Nay thứ muội đã chết, hắn muốn cả Giang gia ta chôn cùng nàng ta.
Nhưng hắn đâu biết, ngày ấy ta bị người hãm hại rơi xuống nước, căn bản không hề hay biết kế hoạch giữa hắn và thứ muội.
Trùng sinh trở lại ngày rơi xuống nước, vừa nghe một tiếng kinh hô, ta lập tức quyết đoán—
đạp Ninh Viễn Hầu phu nhân xuống ao.
Lần này không có ta, ta thật muốn xem thử— Vệ Cư An sẽ cứu thứ muội trước, hay cứu chính mẫu thân ruột của hắn trước đây?
TUẾ TUẾ XUÂN HOAN
Cùng một mẹ sinh ra, nhưng mọi phương diện ta đều không bằng trưởng tỷ.
Tính tình chẳng được ưa thích, dung mạo cũng kém nàng ba phần, đến cả hôn sự cũng thua một bậc.
Trưởng tỷ trở thành Thái tử phi Đông cung.
Còn ta gả cho Tam hoàng tử Hạ Kỳ Hành.
May thay, Hạ Kỳ Hành hiểu ta.
Hắn khẽ cười an ủi:
“Không sao cả, xét về mọi thứ ta cũng không bằng Thái tử huynh trưởng.”
“Vân Anh, trong lòng ta, người tốt nhất chỉ có nàng.”
Thế nhưng Thái tử bất ngờ qua đời, Hạ Kỳ Hành đăng cơ xưng đế.
Trưởng tỷ vận một thân tố y, dịu dàng quỳ lạy trước mặt hắn.
Hắn nhìn nàng đến ngây người.
...
ĐẬU LỆNH NGHI
Ngày thành thất thủ, Hoắc Tranh mang theo vị quả tẩu của hắn bỏ trốn.
Trước khi đi, giọng hắn khàn khàn nói với ta:
“A tẩu và Chi Chi ở lại thì chắc chắn chỉ có chết. Nhưng nàng thì khác. Nghe nói tên nghịch tặc họ Vệ kia đối với thê tử đã mất tình sâu nghĩa nặng. Nàng lại có dung mạo giống tỷ tỷ mình, hắn ắt sẽ không giết nàng.”
“Lang quân…”
Ta nghẹn ngào đưa tay níu kéo hắn.
Hắn nhắm mắt một thoáng, rồi quay đầu ngựa, thúc ngựa đi không ngoảnh lại.
Lúc ấy ta mới thật sự bật khóc.
Làm gì có tỷ tỷ nào chứ.
Năm xưa, kẻ phụ bạc Vệ Diệu — chính là ta.
...