SỐNG LẠI MỘT ĐỜI TÔI QUYẾT TÂM KHÔNG ĐỂ KẺ XẤU LỪA BÁN NHÀ

Chương 1

Giang Duệ lớn lên trong một căn nhà cũ nằm ở khu trung tâm thành phố.

Ngôi nhà ấy không lớn, tường ngoài đã bong sơn, loang lổ theo năm tháng. Cầu thang gỗ mỗi lần bước lên đều phát ra tiếng kẽo kẹt, như đang kể lại lịch sử lâu đời của nó. Vào những ngày mưa, mái ngói cũ thỉnh thoảng vẫn dột, bà ngoại phải đặt chậu hứng nước ngay giữa nhà. Nhưng với Giang Duệ, đó là nơi duy nhất trên đời từng được gọi là nhà.

Ngôi nhà đứng tên bà ngoại cô, cũng là tài sản duy nhất còn sót lại của gia đình.

Tầng dưới mở một tiệm may nhỏ. Chiếc máy may cũ kỹ chạy rì rì từ sáng đến tối, tiếng kim đ.â.m xuống vải đều đều, trở thành âm thanh nền của cả tuổi thơ Giang Duệ. Từng bộ quần áo được may ra từ đôi tay gầy guộc của bà ngoại đã nuôi sống cả nhà suốt mấy chục năm.

Tầng trên là nơi bà cháu cùng mẹ cô sinh hoạt. Căn phòng nhỏ, kê vừa đủ hai chiếc giường, một chiếc bàn gỗ và cái tủ quần áo cũ. Mỗi một mét vuông trong căn nhà này đều thấm đẫm mồ hôi, thời gian và ký ức.

Giang Duệ học bài dưới ánh đèn vàng mờ, ngủ trong tiếng máy may chạy đến khuya, lớn lên trong sự che chở lặng lẽ nhưng bền bỉ của bà ngoại. Bà chưa từng nói lời yêu thương hoa mỹ, nhưng luôn nhớ rõ từng bữa ăn, từng lầnbị sốt, từng kỳ thi quan trọng trong đời cô.

Năm mười tám tuổi, Giang Duệ thi đỗ vào một trường đại học top đầu toàn quốc.

Ngày nhận được giấy báo trúng tuyển, bà ngoại cười rất lâu. Nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu hơn cả ngày thường. Bà cầm tờ giấy báo, nhìn đi nhìn lại, như sợ đó chỉ là một giấc mơ. Bà nói, chờ Giang Duệ nhập học xong, sẽ làm nốt thủ tục sang tên căn nhà cho cô.

“Cháu gái học hành giỏi giang, nhà này sớm muộn cũng là của cháu.”

Nhưngkhông kịp.

Chỉ ba ngày sau, bà ngoại đột ngột qua đời vì tai biến.

Buổi sáng hôm đó, bà vẫn còn ngồi trước máy may, sửa lại gấu quần cho khách. Buổi trưa, bà đột nhiên ngã xuống, không kịp nói thêm lời nào. Khi được đưa vào bệnh viện, mọi thứ đã quá muộn.

Trước khi mất, bà nắm c.h.ặ.t t.a.y Giang Duệ. Bàn tay gầy gò, lạnh dần, nhưng lực siết lại rất c.h.ặ.t. Giọng bà yếu ớt, đứt quãng, nhưng từng chữ đều vang lên rất rõ ràng:

“Nhà nàysau khi mẹ mất… để lại cho Tiểu Duệ.”

Đó là bản di chúc miệng duy nhất.

Không giấy tờ, không công chứng. Chỉ lời nói, và sự tin tưởng tuyệt đối.

Giang Duệ tin rằng, chỉ cần đợi thêm chút thời gian, làm xong thủ tục, mọi thứ sẽ được giải quyết ổn thỏa.

không biết rằng, chính khoảng trống pháp lý ngắn ngủi ấy đã mở ra cánh cửa cho bi kịch.

Chưa đầy một tuần sau tang lễ, cậu ruột cô - Giang Thành - xuất hiện.

Hắn đến không sớm không muộn, đúng lúc nhà còn chưa kịp dọn sạch hương khói, mang theo một tập giấy dày, đặt lên bàn gỗ cũ trong phòng khách.

Trong đó giấy xác nhận “chăm sóc người già” suốt nhiều năm.

Có hai nhân chứng lạ mặt, khẳng định bà ngoại từng nói muốn giao lại căn nhà cho Giang Thành quản lý.

Và một bản di chúc viết tay mờ nhòe, chữ ký run rẩy, nội dung đầy mập mờ.

Giang Thành nói nhỏ nhẹ, giọng đầy vẻ lo lắng:

“Tiểu Duệ à, cậu chỉ quản lý tạm thôi. Cháu còn đi học, không tiện xử lý mấy chuyện này. Đợi cháu học hành ổn định xong, cậu sẽ sang tên lại căn nhà cho cháu.”

Kiếp trước, Giang Duệ tin người.

vừa mất bà, vừa chuẩn bị nhập học. Đầu óc trống rỗng, lòng hoảng loạn, chỉ muốn người đứng ra gánh vác mọi thứ. Cô ký vào tờ giấy “đồng ý cho cậu quản lý tài sản trong thời gian học tập”, nghĩ rằng đó chỉ là thủ tục hình thức.

Nhưng chữ ký ấy đã hủy cả cuộc đời cô.

Chỉ hai tháng sau, căn nhà bị bán rẻ cho công ty bất động sản.

Tiệm may bị tháo dỡ trong vòng một buổi sáng. Máy may bị quẳng lên xe tải như phế liệu, những mảnh vải còn dang dở bị vứt lăn lóc trên nền đất.

Mẹ cô vì tranh chấp, chạy vạy khiếu nại khắp nơi, từ phường lên quận, từ quận lên thành phố. Cuối cùng, bà ngã đứng ngay trước cổng ủy ban, đột quỵ giữa dòng người qua lại.

Giang Duệ chưa kịp tốt nghiệp thì đã mất nhà, mất mẹ, và mất luôn chỗ dựa tinh thần duy nhất trong đời.

Cô bỏ học giữa chừng, đi làm công nhân thời vụ ở công trường. Những ngày nắng gắt, những đêm mưa lạnh, những ca làm kéo dài đến kiệt sức. Rồi c.h.ế.t trong một t.a.i n.ạ.n lao động, không ai kịp gọi tên.

Trước khi c.h.ế.t, cô mới biết được sự thật cuối cùng.

Người bạn trai từng nắm tay cô, từng nói sẽ chờ cô tốt nghiệp - Lục Minh Trạch, chính là luật sư tư vấn pháp lý cho bên mua căn nhà ấy.

Hắn đã đứng ở phía đối diện, ngay từ đầu.

Máu thấm ướt nền xi măng, ý thức Giang Duệ mờ dần. Trong đầu cô chỉ còn một suy nghĩ duy nhất:

Nếu được làm lại, cô sẽ không bao giờ kí tên vào tờ giấy ấy

Khi mở mắt ra lần nữa, mùi nhang còn vương trong không khí.

Trước mặt cô là căn nhà cũ.

Bà ngoại vẫn chưa được chôn cất.

Giang Thành vẫn chưa đưa ra tập giấy kia.

Và di chúc… vẫn chỉ là lời nói chưa kịp bị bóp méo.

Giang Duệ biết.

Đây là lần duy nhất ông trời trả lại cho cô thời gian và cơ hội để sửa sai, bảo vệ những người còn sống, và không phải c.h.ế.t trong hối hận thêm một lần nữa.

Chương trước
Chương sau