Chữa Lành
Nội dung nhẹ nhàng, cảm động, truyền tải sự ấm áp, hi vọng và niềm tin vào cuộc sống. Thường có những nhân vật từng bị tổn thương, dần tìm được sự đồng cảm và yêu thương, mang lại cảm giác chữa lành cho độc giả.
Truyện mới cập nhật
Thê Môn
Xuyên không tới đây, lại được cho không một phu quân, hắn vừa đẹp trai, lại vừa có phần ngây ngốc. Thật tốt, ta sẽ tẩy não hắn mỗi ngày.
Ta nghiêm chỉnh ngồi thẳng, trầm giọng hỏi: “Mỗi sáng tỉnh dậy, việc đầu tiên phải làm là gì?”
A Thọ nghiêm mặt, đáp lại rất chân thành: “Tìm nương tử.”
Ta giữ nguyên nét mặt, tiếp tục hỏi: “Ngoài nương tử ra…”
A Thọ liền đáp lưu loát: “Những người khác đều là kẻ lừa gạt.”
Ta: “Hôm nay mà không nghe lời nương tử…”
A Thọ: “Sau này chỉ có thể ăn khổ qua.”
Ta: “Ngày ngày ăn khổ qua…”
A Thọ: “Cuộc sống sẽ đắng chát không còn gì vui vẻ.”
“Vậy kết luận lại nào.”
“Yêu nương tử, kiếp này, kiếp sau, cả kiếp sau nữa.”
“Ăn cơm thôi.”
Hắn cung kính nhắm mắt, chắp hai tay lại thành kính:
“Thê môn.”
Nghi thức trước bữa ăn kết thúc.
...
Tưởng Đại Nương
Phụ thân ta ở rể trong nhà người ta.
Còn ta chỉ là đứa con riêng của ông bên ngoài.
Năm ta tròn năm tuổi, phụ thân dẫn mẫu thân bỏ trốn, để lại ta bơ vơ một mình.
Khi đói, ta từng nhai rơm khô trên mái nhà, từng húp nước canh loãng từ thùng chứa thức ăn thừa.
Có lần, khi ta bị lũ trẻ ăn mày đánh đến gần đất xa trời, một người đàn bà ở chợ—bà ấy nổi danh là mụ đồ tể—xuất hiện tựa như thần linh giáng thế.
Bà ấy là chính thê của phụ thân ta, bà không có con cái.
Người đời thường chỉ vào bà, mắng nhiếc rằng “mụ cọp cái cô độc,” cuộc sống của bà cũng chẳng hề dễ dàng.
Ta theo bà học nghề mổ lợn, bán thịt, trải qua bao phen khói lửa chiến tranh, cuối cùng cũng khổ tận cam lai.
Ta trở thành một nữ ngự y được Hoàng đế ban danh, còn bà thì hưởng niềm vui con cháu quây quần bên gối.
Lúc ấy, phụ thân ta bỗng dưng xuất hiện, nói muốn bù đắp cho ta, lại còn đòi nối lại tình xưa với bà.
Ta chỉ cười lạnh, đưa ra văn thư đoạn tuyệt quan hệ, còn bà thì rút dao mổ lợn, đuổi phụ thân ta chạy qua năm dãy phố dài.
...
Nhất Diệp Tri Thu
Nhị công tử của gia tộc họ Diệp giàu có nhất trong trấn sắp lìa đời.
Khắp thành đua nhau tìm kiếm một cô nương có bát tự tương hợp để kết hôn nhằm xung hỉ cho hắn.
Vì một trăm lượng bạc, phụ thân đã đem ta – một người c.â.m– gả vào nhà đó.
Đêm tân hôn, nhị công tử chỉ còn chút hơi tàn khuyên ta mau chóng bỏ trốn.
Hắn không muốn liên lụy ta chịu cảnh bồi táng theo hắn.
Nhìn hắn, lần đầu tiên ta mở miệng nói:
"Ngươi sẽ sống thọ trăm tuổi!"
Sau này, hắn thật sự sống đến trăm tuổi.
Bởi vì mỗi lời ta nói ra đều thành sự thật!
...
Người Câm Ăn Hoàng Liên
Ta tên Hoàng Liên, vốn là một nữ nhân có tính cách bạo lực.
Phụ thân đã gả ta cho một người câm.
Các ngươi đều hiểu rõ, ‘người câm ăn hoàng liên’ thì có khổ cũng chẳng thể nói ra.
...
Ta Chỉ Muốn Hôn Nương Tử Thôi!
Sau khi đỗ Trạng Nguyên, việc đầu tiên Lục Tướng làm chính là hưu thê.
"Họ Thẩm vốn là người hiền đức, nhưng quá mức tẻ nhạt."
Hắn cưới một nữ nhân chốn phong trần, còn ta tái giá với một công tử ăn chơi.
Lục Tướng cho rằng ta vì giận dỗi nên mới lấy một kẻ vừa không có học vấn, vừa không có nghề nghiệp.
Hắn nghĩ rằng, con gái nhà họ Thẩm vốn coi trọng nữ đức như ta, chắc chắn sẽ bị kẻ phóng túng đó chán ghét, nhanh chóng bị bỏ rơi.
Nửa năm trôi qua, vẫn không thấy chuyện ta bị phu quân ruồng bỏ.
Lục Tướng không kìm được mà đích thân đến gặp. Lúc ấy, ta đang cầm thước gõ lên đầu phu quân, giọng điệu vừa bất lực vừa trách móc:
"Phu tử đã giảng ba lần rồi, chàng vẫn chưa hiểu sao?"
Tên phu quân kia lại chẳng hề bận tâm, kéo ta vào lòng, cười đùa vô lại:
"Không hiểu, chỉ muốn hôn nàng thôi."
...
Khói Lửa Nhân Gian Chạm Lòng Phàm
‘Tay cầm pháo lửa để mưu sinh, lòng mang thiện ý để cầu tình.’
Ta xuyên không trở thành một cô nương nhà nông, vốn không muốn gả cho hán tử thô kệch.
Sau khi thành thân, phu quân thô kệch của ta nói: "Nương tử, đừng quá tốt với ta, kẻo ta sinh hư mất."
Đối mặt với những lời xúi giục, hắn kiên định đáp trả: "Đối tốt với nương tử là điều đương nhiên."
Người đàn ông vừa nghe lời, vừa giỏi giang, ai mà không yêu, dù sao ta cũng đã yêu rồi.
Phu thê đồng lòng, cùng nhau làm giàu, nuôi vài đứa trẻ, và trừng trị mấy kẻ xấu xa.
...
Ngày Xưa Có Một Ngôi Miếu Thờ Hoa Âm
Ta vì chúng sinh mà hy sinh thân mình, mất trăm năm để khôi phục thần hồn và trở lại Cửu trùng thiên. Thế nhưng khi trở về, ta lại phát hiện ra mình có một kẻ thế thân.
Nàng ấy thay ta hưởng muôn vàn sự cúng bái của nhân gian, thay ta làm đứa con ngoan dưới gối của mẫu thân, thay ta kết hôn với tiên lữ.
Họ nói họ yêu ta nên mới tìm cho ta một người thế thân, nhưng khi ta trở về, để bảo vệ nàng ấy, họ không ngần ngại mong muốn ta c.h.ế.t.
Chỉ vỏn vẹn một trăm năm, thân nhân quay lưng, bạn bè xa lánh, đạo lữ nắm tay người khác.
Ta hận.
...
Giúp Phu Quân Hoàn Thành Giấc Mộng
Khắp kinh thành không ai là không biết, thầy dạy học cho Thái tử - Thái phó Thẩm Hoài An có một nữ tử được hắn trân quý như ngọc.
Nàng tên là Tô Mạn Thù.
Chỉ cần một ánh mắt, một nụ cười của nàng cũng đủ khiến hắn say mê đến mức nguyện hiến dâng cả sinh mệnh.
Nhưng Hoàng thượng đã ban hôn, và ta lại trở thành thê tử của hắn.
Ngày thành thân, nàng khoác trên mình bộ hồng y lộng lẫy, tự tin bước vào đại sảnh.
"Thẩm lang thương ta nhất!"
"Chàng từng nói rằng không thể cưới ta là điều tiếc nuối lớn nhất đời của chàng, giờ ta cũng xem như đã gả cho chàng rồi."
Nét mặt nàng ngập tràn kiêu hãnh.
Ta chỉ bình thản vén khăn voan, khẽ gật đầu về phía người đứng dưới sảnh.
Trong thoáng chốc, hai nhóm thị vệ lập tức xông vào, chia làm hai đội.
Chúng nhanh chóng bắt giữ cả hai người, khóa chặt tay. Kéo hai người lại gần nhau, ấn đầu xuống.
Cử hành nghi lễ bái đường.
Nếu đã tiếc nuối đến vậy thì ta sẽ giúp các ngươi viên mãn.
...
Nương Nương Hôm Nay Lại Tung Tin Vịt Rồi
"Bạch nguyệt quang của chàng đã trở về, ta xin nhường lại vị trí." Ta cúi đầu, quỳ gối dưới đất.
Hắn nhíu mày, rồi quay sang hỏi cung nhân bên cạnh: "Ninh Hân hiện giờ giữ vị trí gì?"
Cung nhân đáp: "Bẩm Hoàng thượng, là Thường tại."
Hắn vỗ ngực, cười nhạt: "Dọa chết ta rồi, ta còn tưởng mình đã lỡ phong nàng ta làm Hoàng hậu từ lúc nào mà không biết chứ."
Rồi hắn nhìn ta, thản nhiên nói: "Ngươi chỉ là một Thường tại, có gì để nhường chứ?"
Thời Vũ
Huynh trưởng ta luôn tỏ ra mình là một quân tử, không vì chút lợi lộc mà hạ mình.
Khi thẩm cướp đoạt gia sản, ta liều mạng để giữ lại.
Hắn mắng ta là ả đàn bà thô lỗ, làm mất thể diện gia đình, rồi quay đầu tình nguyện giao nộp nhà cửa, ruộng đất.
Đồng môn khen ngợi hắn có phong thái cao quý, tiến cử hắn vào nhà quyền quý.
Ta như kẻ ăn mày, không biết ngày mai sống sao, cầu xin hắn thu nhận, hắn chỉ liếc nhìn ta một cái:
"Chút cơm canh đạm bạc cũng đủ để sống, sao phải xin xỏ miếng ăn từ người khác?"
Để nuôi sống mình, ta phải làm thuê ở chợ, vì mấy đồng bạc lẻ mà bị đánh đến đ.ầ.u rơi m.á.u chảy.
Hắn chê ta toàn mùi tiền dơ bẩn, làm mất mặt hắn, liền bán ta cho một Huyện thừa sáu mươi tuổi làm người hầu.
"Ở chung nhà với người có học thức, cũng nên học lấy vài phần đức hạnh, đừng làm mất mặt gia phong."
Cuối cùng, ta bị làm nhục đến chết, hắn ôm chân nữ nhân quyền quý đã giết phụ mẫu ta mà than thở:
"Muội muội ta tham vọng quá lớn, cuối cùng lại c.h.ế.t trên giường của kẻ quyền quý, cũng coi như c.h.ế.t đúng chỗ."
Ả nữ nhân quyền quý khen hắn là kẻ thức thời, hứa hẹn cho hắn cả đời vinh hoa phú quý.
Lúc ấy, ta mới hiểu ra rằng, cái gọi là quân tử, đã sớm bị bẻ gãy bởi danh vọng và quyền lực.
Khi mở mắt ra lần nữa, ta quay về ngày tranh đoạt gia sản.
Lần này, thể diện ngươi không có, mạng sống ngươi cũng không đáng giữ.
...