Chữa Lành
Nội dung nhẹ nhàng, cảm động, truyền tải sự ấm áp, hi vọng và niềm tin vào cuộc sống. Thường có những nhân vật từng bị tổn thương, dần tìm được sự đồng cảm và yêu thương, mang lại cảm giác chữa lành cho độc giả.
Truyện mới cập nhật
TỪNG Ở DƯỚI BÙN LẦY, GIỜ CHẠM TỚI TRỜI CAO
Mẹ kế là bạn thân của mẹ ruột tôi, luôn nuông chiều tôi hết mực.
Cưng chiều đến mức khiến ba tôi hoàn toàn thất vọng, quay sang dồn hết tâm huyết vào việc bồi dưỡng con gái riêng của bà ta.
Sau khi ba mất, mẹ kế nuốt trọn phần thừa kế, rồi thẳng tay đuổi tôi ra khỏi nhà.
Tôi chết giữa đêm tuyết trắng, xác nằm lạnh lẽo nơi đầu đường.
Mở mắt ra lần nữa, tôi thấy mình quay về quãng thời gian sắp lên lớp mười một.
Mẹ kế dúi tiền vào tay tôi, thì thầm:
“Đừng để ý tới ba con. Dì ủng hộ con theo đuổi đam mê âm nhạc.”
...
CHỒNG MẤT, MẸ ĐUỔI TÔI RA KHỎI NHÀ, GIỜ LẠI MUỐN TÔI VỀ CHĂM SÓC
—
Khi tôi đang vội vã chạy đôn chạy đáo trong bệnh viện vì mẹ chồng bị ngã, bà ta bỗng lạnh lùng lên tiếng:
“Cô đúng là giỏi giả vờ.”
Tôi còn đang ngẩn người chưa hiểu bà nói gì, thì bà lại tiếp:
“Lúc nãy bác sĩ hỏi cô có phải con gái tôi không, tôi còn chưa kịp nói không phải thì cô đã ngắt lời rồi.”
“Cô định tranh giành tài sản với con gái tôi đúng không?”
“Đừng tưởng gọi tôi một tiếng mẹ là tôi sẽ cho cô tiền.”
“Con trai tôi chết rồi, tiền của tôi đều để lại cho con gái.”
Tôi khẽ gật đầu.
Đúng vậy.
Con trai bà đã chết rồi.
Vậy tôi còn lý do gì để phải tiếp tục quan tâm đến người mẹ chồng cũ này?
Tôi lập tức để bà ngồi xuống chiếc ghế cạnh nhà vệ sinh bốc mùi nhất bệnh viện, rồi quay người bỏ đi.
Chuyên Gia Dinh Dưỡng Của Đỉnh Lưu
Tôi là chuyên gia dinh dưỡng riêng của đỉnh lưu.
Anh ấy gầy đến mức gần như biến dạng, fan hâm mộ liên tục réo gọi trên mạng: "Rốt cuộc cô có được việc không? Không được thì từ chức đi!"
Là một chuyên gia dinh dưỡng chuyên nghiệp, tôi tuyệt đối không chịu thua.
Đêm đến, tôi bưng bữa ăn dinh dưỡng lén vào phòng đỉnh lưu: "Xin anh, ăn một miếng thôi mà."
Đỉnh lưu không hề có chút hứng thú nào với bữa ăn dinh dưỡng trong tay tôi.
Ngược lại, anh ấy cứ nhìn chằm chằm vào chiếc cổ trắng nõn của tôi, yết hầu khẽ nuốt xuống: "Cho tôi cắn một miếng được không?"
Tôi cứ tưởng đỉnh lưu là ma cà rồng, ai ngờ...
Trọng Sinh Đêm Tân Hôn, Phu Quân Hắc Hoá Rồi
[Trùng sinh + Ngọt sủng lẫn nhau + Báo thù trạch đấu]
Khương Dung bị lừa dối cả đời, đến chết mới biết rõ chân tướng. Trùng sinh trở về mười năm trước, nàng đang trên đường tư bôn. Khương Dung đánh cho tra nam một trận, xoay người về vương phủ thành thân. Phu quân bị nàng từ hôn – Bắc Vương Thế tử Tạ Lăng Hi. Kiếp trước bảo vệ nàng chu toàn, vì nàng mà lấy mạng đổi mạng, cứu nàng rồi chết.
Tương truyền, chàng một lòng chung tình với nàng. Sống lại một lần nữa, Khương Dung có thù tất báo, có ân tất đền. Tạ Lăng Hi cảm thấy tân phụ của mình rất cổ quái.
Đại tiểu thư khuê các yếu đuối ngu ngốc trong lời đồn, lại bày mưu giết người không chớp mắt. Điều không thể tin được nhất là, hôm qua còn muốn giết chàng để thủ tiết, hôm nay đã cùng chàng tương kính như tân. Nàng ta có phải đang dùng mỹ nhân kế? Vậy thì ai mà không trúng kế cho được.
----------------
TRUYỆN CÓ FULL AUDIO, CÁC BẠN SANG YTB GÕ ĐÚNG TÊN SẼ RA NHÉ!!!
SAU KHI TIỂU THƯ QUA ĐỜI, TA TÁI GIÁ CÙNG CÔ GIA
Ta vốn là nha hoàn của tiểu thư, sau khi tiểu thư qua đời, ta được cô gia nạp làm kế thất.
Hôm nọ ta đến chùa hoàn nguyện, hương vừa thắp lên thì đột ngột tắt ngang.
Vị hòa thượng trông coi lò hương giật mình thất sắc:
“Ngọn hương bị gãy ngang thế này gọi là đoạn đầu hương! Nữ thí chủ, có người đang muốn mượn xác cô để hoàn hồn đấy!"
...
Đại Ca Trường Học Là Kẻ Sợ Vợ
Sau khi xuyên về thời cấp ba, bá vương học đường nói cậu ấy là chồng tôi.
Cậu ấy còn nói sẽ không bao giờ làm cái tên sợ vợ mềm yếu nữa.
Nói tôi đừng mơ mộng, cậu ấy tuyệt đối sẽ không cưới tôi.
Kết quả là, tôi chỉ mới cùng nam thần trường tham gia trại hè của đại học X.
Cậu ấy đã vừa đuổi theo vừa khóc:
“Vợ ơi! Không có em anh sống sao nổi! Em đừng đi mà!
“Anh giàu hơn cậu ấy, lớn hơn cậu ấy! Còn giỏi hơn và bền hơn nữa!”
ĐẠO LƯƠNG DUYÊN
Kế mẫu vì muốn bảo toàn ta, bèn nghĩ ra cách để ta sớm xuất giá.
Suy đi nghĩ lại, bà chọn đích nam tộc nhà ta là Bùi Chiêu.
Nhưng thuở nhỏ ta và Bùi Chiêu có vài mối oán niệm.
Ngày tái giá hôm sau, hắn liền thẳng mặt nhấn mạnh:
"Chúng ta là giả thành hôn, cô mẫu đã nói với ngươi rồi chứ?"
Ta như gà mổ thóc gật đầu, "Đã nói rồi."
Ta tưởng hắn vô tình, ta vô ý, sống qua những ngày tháng yên ổn, bình lặng.
Nhưng về sau lại khác.
Khi người đời đều chê ta là kẻ cuồng phụ, Bùi lão gia định lấy pháp gia nghiêm trị ta.
Bùi Chiêu lại chắn trước mặt ta, trầm giọng nói:
"Ngươi dám động đến nàng một chút, thì hôm nay ta liền cùng ngươi quyết mạng!"
Người công lược thứ 100 là một con cá muối!
**Tên: Người Chinh Phục Thứ 100**
99 người chinh phục Hạ Thiên Kiêu trước tôi đều thất bại.
Tất cả bọn họ đều đã chết.
Tôi là người thứ 100, và cũng là người sống sót lâu nhất.
Lý do là — tôi trì hoãn.
Tôi và hắn chưa từng gặp mặt.
Chưa bắt đầu, thất bại kiểu gì được?
Tôi sống như một cái bug, mỗi ngày chìm đắm trong rượu chè, tiêu tiền như nước.
Cho đến năm thứ mười, cuối cùng hắn cũng tìm thấy tôi, không thể nhịn được nữa liền hỏi: "Sao em vẫn chưa tới chinh phục tôi?"
Hoa Dại Dưới Bão
Mẹ tôi muốn bỏ trốn cùng một gã đàn ông trong làng – kẻ ăn chơi lêu lổng, nổi tiếng là kẻ chỉ biết ăn bám.
Ngoại tôi nói, mẹ đi theo ông ta nhất định sẽ khổ.
Vì thế, khi mẹ đổi lại thời gian bỏ trốn và sai tôi đưa thư, tôi đã nói dối bà.
Bà không đi được, sau đó gả cho một người nông dân thật thà, chất phác, nghe lời bà mọi chuyện.
Nhưng bà lại tin rằng chính tôi đã cản trở hạnh phúc của bà.
Để trả thù tôi, bà nhận ba vạn tiền sính lễ, ép tôi gả cho một con bạc từng đánh chết mấy đời vợ.
Mở mắt ra, tôi quay lại đêm mưa hôm đưa thư năm ấy.
Lần này, tôi không ngăn bà nữa.
Khi Hồ Điệp Nở Hoa
Từ ngày chồng tôi thay bức ảnh cưới trên đầu giường bằng bức tranh sơn dầu do sư tỷ anh ta vẽ, tôi bỗng thấy mệt mỏi.
Khi tôi đặt bản thỏa thuận ly hôn trước mặt anh, anh lạnh lùng cất tiếng:
“Chẳng lẽ đến quyền thay một bức tranh tôi cũng không có? Ly hôn? Vậy cả đứa con trai em nâng niu trong lòng bàn tay cũng không cần nữa sao?”
Tôi gật đầu. Đúng vậy, tôi không cần nữa.
Dù sao thì đứa con mà tôi yêu thương hết mực ấy, cũng giống hệt bố nó — luôn đặt một người phụ nữ khác lên vị trí đầu tiên.