Cổ Đại
Truyện lấy bối cảnh xã hội phong kiến phương Đông xưa cũ. Nội dung thường xoay quanh cuộc sống cung đình, chiến tranh loạn lạc, giang hồ, quan trường, hay những mối tình đầy trắc trở của vương gia, tiểu thư, hoàng đế, mỹ nhân. Người đọc sẽ được đắm chìm trong không khí cổ kính, trang nghiêm, nhưng cũng không thiếu bi thương và sóng gió.
Truyện mới cập nhật
OANH THỜI
Tân phi mới nhập cung đều phải tới vấn an Hoàng hậu.
Ta ngồi ở vị trí cao, lặng lẽ nhìn Tạ Tương đang quỳ trước mặt.
Gương mặt kia, có bảy phần tương tự ta.
Bởi vì từ đầu đến cuối, ta chỉ là thế thân của nàng.
Sau này, bệ hạ đích thân tới tẩm cung của ta, chậm rãi nói:
“Oanh Thời, trẫm định lập Nam Phong làm Hoàng hậu. Sắc phong nàng làm Hoàng quý phi, được chứ?”
Ta nhìn hắn, đáy mắt là một mảnh băng lạnh.
...
Nguyện Một Đời Hồng Liễu
Nguyện Một Đời Hồng Liễu
Sau đại chiến, để tránh bị bán vào kỹ viện, đám quân kỹ nghĩ đủ mọi cách quyến rũ các binh sĩ, mong được họ đưa về làm thiếp.
Khi tên bách phu trưởng da ngăm đen, trầm mặc ít lời ấy đến tìm ta, trong doanh trại kỹ nữ đã chỉ còn lại ta và một lão kỹ mang trọng bệnh.
Bà ấy cười ta:
“Tiểu Hồng Liễu à, có người nguyện ý đưa ngươi đi thì hãy đi đi, còn đợi ai nữa? Chẳng lẽ đợi tiểu tướng quân Bùi gia sắp cưới công chúa kia chắc?”
Ta đáp rằng cần phải suy nghĩ.
Tối đó, Bùi Thích đè ta xuống giường.
Hắn bóp cằm ta, dùng sức bắt ta ngẩng đầu nhìn hắn:
“Ta sắp cưới công chúa, ngươi ghen sao?”
Hắn bật cười khinh khỉnh:
“Tính khí ngươi cũng lớn đấy.”
“Sau khi ta thành thân với công chúa, giữa chúng ta cũng chẳng có gì thay đổi cả. Ta đã mua một căn viện ở ngoài thành, sau này chờ ta ở đó.”
Từ đầu tới cuối, hắn chưa từng hỏi ta rằng ban ngày có ai đến tìm hay không.
Dường như hắn tin chắc rằng ta sẽ không đi theo bất kỳ ai khác.
Nhưng hắn không biết, ta đã đồng ý theo tên bách phu trưởng tên là Trịnh Uyên kia.
Ngày hắn cưới công chúa, cũng là ngày ta thành thân với Trịnh Uyên.
QUÝ PHI
Ta có một bí mật.
Từ khoảnh khắc chào đời, ta đã mang theo ký ức của kiếp trước.
Bí mật ấy, ta vẫn luôn cất giấu trong lòng, chưa từng dám để lộ nửa phần.
Cho đến năm ấy, ta nhập cung làm cung nữ.
Các tỷ muội trong cung rỉ tai dặn dò: tuyệt đối chớ chọc vào Thẩm Như Vân – Thẩm Quý phi.
Nàng ta là kẻ độc ác tàn nhẫn, người chết trong tay nàng nhiều không kể xiết.
Ta không tin.
Bởi vì ta từng trông thấy chân dung của Thẩm Như Vân.
Cũng chính lúc ấy, ta nhận ra – kiếp trước nàng chính là con gái của ta.
Khi ta chết, con bé mới vừa tròn mười tuổi.
Ta muốn làm rõ, vì cớ gì mà một đứa trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện đến thế, lại trở thành ác quỷ khát máu như thế này…
...
Gió Tây Bắc Thổi, Tiễn Cả Họ Nhà Chàng
Gió Tây Bắc Thổi, Tiễn Cả Họ Nhà Chàng
Đại hôn gần kề, vị hôn phu lại đích thân đến cửa, đòi hủy hôn.
Hắn ép ta làm thiếp, còn muốn cưới thứ muội làm chính thê.
Ngay cả phụ thân cũng đau đớn vạn phần, trách mắng ta phẩm hạnh không đủ:
“Đem của hồi môn của con nhường lại cho muội muội đi. Chờ nó đứng vững ở nhà chồng rồi, tương lai khi con làm thiếp cũng có người chiếu cố.”
Hay lắm, hay lắm!
Một đám người sống sung sướng nhờ vào của hồi môn của ta, lại còn dám cấu kết nhau khi dễ lão nương ta – kim chủ đại nhân à?
Được thôi! Giỏi lắm!
Vậy thì để xem các ngươi đi mà uống gió Tây Bắc sống qua ngày!
Vương Phi Đa Tài
Vương Phi Đa Tài
Khi ta đang du xuân thì bị cư/ờng đ/ạo b/ắt c/óc.
Tên cướp đòi phu quân ta nộp năm trăm lượng bạc chuộc người.
Phu quân chẳng những không đưa bạc, lại còn sai người mang tới một tờ hưu thư: “Mỗi người một ngả, đời này chúc nàng an lạc.”
Tên đầu lĩnh tức đến nỗi giọng the thé mắng to: “Đồ ngốc! Một đ/a/o hai lỗ, còn nói cái gì mà đời này an với chả lạc?”
Ta cũng mắng: “An lạc cái tổ bà ngươi ấy!”
Ta với tên đầu lĩnh, hai kẻ đồng lòng chung mối hậ/n, vừa gặp đã như tri kỷ.
Cùng nhau uống rượu đến say mèm.
Còn chưa kịp tỉnh rượu, binh mã của phu quân đã kéo đến nơi.
Hắn nghiến răng nói:
“A Phù, bản vương chẳng qua chỉ giở chút khổ nhục kế, ai ngờ lòng dạ nàng lại rộng đến vậy, còn uống rượu ăn mừng cho được.”
Hắn đâu biết, ta cũng có một kế trong lòng.
Giảo Khanh Khanh
Giảo Khanh Khanh
Mẫu thân ta dung mạo kiều diễm, dáng người đẫy đà yểu điệu, là đại mỹ nhân nức tiếng mười dặm tám làng.
Phụ thân ta đẹp như tiên nam giáng trần, cùng mẫu thân thanh mai trúc mã lớn lên.
Người không chỉ tuấn tú mà còn nấu ăn giỏi, trong đám người cầu thân rốt cuộc đã nổi bật mà ôm được mỹ nhân về.
Ta kế thừa hết thảy dung mạo xuất chúng của phụ mẫu, vừa mới sinh ra liền khiến cả vùng xôn xao.
Bao người đều cảm thán chưa từng thấy tiểu hài tử nào lại xinh đẹp đến vậy.
Thuở nhỏ da thịt nõn nà trắng hồng, như một khối ngọc nhỏ tinh xảo.
Khi trưởng thành lại càng khuynh thành động nhân.
Diện mạo như đóa phù dung, mày ngài cong như lá liễu, môi anh đào, mắt hàm tình ý, làn da như tuyết như ngọc, lại thêm vòng eo mảnh mai có thể nắm trọn trong tay.
Lại thêm… ngực đầy đặn nảy nở, kích thước khiến người không dám nhìn thẳng.
Là tuyệt sắc nhân gian, thiên sinh yêu cơ.
Ương Minh Xuân Truyện
Ương Minh Xuân Truyện
Phế Thái tử suy vong, chỉ có ta nguyện theo hắn lưu đày sáu năm.
Sau khi hắn đông sơn tái khởi, lại đuổi ta ra khỏi kinh thành.
“Thân phận nàng thấp kém, không thích hợp làm phi.”
Thái tử ban cho ta một rương vàng, thần sắc cao ngạo lạnh lùng.
“Đừng đi quá xa, cứ ở lại vùng ngoại thành. Nếu Cô có rảnh, có lẽ sẽ tới thăm nàng.”
Ta không nghe lời hắn, vòng qua vùng ngoại thành, một đường trở về cố hương Giang Nam cách xa ngàn dặm.
Đẩy cửa tòa tổ trạch đã bỏ hoang nhiều năm.
Không ngờ vị trượng phu nuôi từ nhỏ năm xưa lưu lạc trong loạn thế lại còn sống.
Hắn đứng thẳng thân hình cao lớn rắn rỏi, vành mắt đỏ ửng, quăng cái cuốc trong tay xuống đất.
“Đồ ch.t giẫm! Cuối cùng nàng cũng biết đường mà quay về rồi hả! Ta đợi nàng đến hoa cũng tàn, rụng cả rồi đó!”
TÔ DU, TA MUỐN CƯỚI NÀNG!
Mở mắt ra lần nữa, đao của Lư Viễn Chu đã đặt lên cổ ta.
Hắn muốn giữ con, bỏ mẹ.
Đời trước, để có thể ở lại bên cạnh hắn cùng hài tử, ta quỳ trước cửa Lư phủ suốt ba ngày ba đêm, tự nguyện hạ mình từ chính thê xuống làm thiếp.
Những năm tháng ấy, Lư Viễn Chu giam cầm ta trong tiểu viện hẻo lánh, còn bản thân hắn cưới vợ sinh con, con cháu đầy đàn, sum vầy đầm ấm.
Ngay cả con ruột của ta cũng khinh ta là gánh nặng, quay lưng trở mặt, oán trách ta năm xưa vì sao không chết trước cửa Lư phủ, để nó giữ được thể diện.
Khi ta qua đời, bệnh tật giày vò, thân thể tiều tụy, hài cốt mục rữa trong vườn sau suốt ba tháng mà không một ai hay biết.
Đời này được làm lại từ đầu, ta chẳng còn lưu luyến gì nữa, dứt khoát rời khỏi Lư phủ.
...
Ngày Hồi Hương Đã Đến
Ngày Hồi Hương Đã Đến
Bạch nguyệt quang vừa trở về, Tạ Dục không chút do dự liền hưu ta.
Ta bị đưa trả về Giang Nam.
Người người đều cho rằng ta thua đến thê thảm.
Năm năm sau.
Tiểu thư nhà họ Tạ ban đêm gọi mẹ, không được yên giấc.
Tạ Dục cho người đón ta trở lại, lạnh lùng nói:
“Đợi Niệm nhi khỏe rồi, ngươi liền rời đi ngay, đừng vọng tưởng đến vị trí Tạ gia phu nhân.”
Ta thở phào một hơi.
Lần này, ta là vì nhớ nữ nhi da diết mà lén trốn đến.
Phu quân hay ghen của ta vẫn chưa hay biết.
Yến Yến Bay Cao
Yến Yến Bay Cao
Lúc ta giặt đồ bên suối, trên mặt nước trôi đến một thiếu niên dung mạo tuyệt mỹ, hấp hối sắp ch.t.
Về sau, hắn trở thành phu quân của ta.
Nhưng ngay khi ta vừa biết mình hoài thai, hắn liền bặt vô âm tín.
Nửa năm sau, quan phủ đưa ta tiến cung.
Ta bị giam cầm, chịu đói rét cùng khổ nhục, cuối cùng cùng đứa bé trong bụng ch.t thảm.
Chỉ vì thiên hạ đều đồn rằng hắn đăng cơ là mệnh trời, được thần linh phù hộ.
Những gì xảy ra ở thôn Đào, vốn dĩ không được phép tồn tại.
Khi ta một lần nữa mở mắt, lại là ở thôn Đào, vạn vật đang hồi sinh.
Lũ nhỏ bên cạnh đang gọi ta đi suối Đào giặt đồ.
Ta quát:
“Không ai được đi!”
“Mùa xuân tươi đẹp thế này, giặt gì mà giặt?!”
“Ta làm cho các ngươi một mẻ bánh trứng cuộn nhé!”
Hừ, nếu đã là mệnh trời, vậy thì để trời cứu hắn đi.