Cổ Đại
Truyện lấy bối cảnh xã hội phong kiến phương Đông xưa cũ. Nội dung thường xoay quanh cuộc sống cung đình, chiến tranh loạn lạc, giang hồ, quan trường, hay những mối tình đầy trắc trở của vương gia, tiểu thư, hoàng đế, mỹ nhân. Người đọc sẽ được đắm chìm trong không khí cổ kính, trang nghiêm, nhưng cũng không thiếu bi thương và sóng gió.
Truyện mới cập nhật
Tiểu Nguyệt Phồn Tinh
Phu quân ta tử trận, con gái ta lâm trọng bệnh, ta bị mẹ chồng bán cho một vị quý nhân.
Quý nhân kia không thể sinh con, mượn thân ta dưỡng thai, liên tiếp hạ sinh bảy hài tử.
Mỗi lần sinh hạ một đứa, ta được thưởng ba mươi lượng bạc, tất cả số bạc ấy ta đều sai người đưa về nuôi dưỡng cha mẹ chồng cùng con cái.
Mãi đến khi ta hấp hối, quý nhân hạ lệnh đem ta vứt bỏ nơi hoang dã.
Ta chỉ mong được gặp lại hài tử một lần cuối, liều chết bò về quê nhà.
Trong thư mẹ chồng gửi, con trai ta đã thi đỗ Tú tài, con gái cũng đã đính hôn với một vị chưởng quỹ trẻ tuổi trong huyện.
Nào ngờ, khi trở về, ta mới hay tin — phu quân ta vẫn còn sống.
Hắn giả chết, là vì đã có người khác trong lòng.
Ngày ta bị bán đi, chính là ngày hắn đưa người tình trở về nhà.
Con gái của ta chỉ mới mười ba tuổi, đã bị bọn họ bán cho một lão già goá vợ làm thiếp.
Con trai của ta cũng cấu kết với bọn họ che giấu ta.
Uống máu ta, ăn thịt ta.
Chê ta không đủ thể diện, trước mặt ta mà nói, chỉ có ả đàn bà kia mới xứng làm thân mẫu của một vị Tú tài.
Ta ôm hận mà chết.
Mở mắt ra lần nữa, ta phát hiện ra mình đã được trùng sinh.
...
Tam Sinh Hữu Hạnh
Kiếp trước, ta chết dưới tay thiếu niên do chính mình nuôi lớn.
Kiếp này gặp lại, hắn đã trở thành Trấn Bắc Hầu cao cao tại thượng.
Ta khẽ chạm vào gương mặt có sáu phần giống với kiếp trước, đứng giữa đám tù binh, vô thức lùi về sau một bước.
Thế nhưng, ánh mắt hắn lại thẳng tắp dừng trên người ta, giọng điệu thản nhiên:
“Đi theo ta về.”
“Hôm nay, ta không muốn giết người.”
...
Ngọc Trong Vườn Đào
Ta có công cứu giá, Hoàng thượng ban cho ta một nguyện vọng.
Mọi người đều đoán rằng, điều ta muốn hẳn là được gả cho Thái tử điện hạ tôn quý.
Dù sao thì, ta thầm mến điện hạ đã lâu, chuyện này ai ai ở kinh thành cũng biết.
Thái tử dường như cũng đoán được, hắn ngồi trên đại điện, nhìn xuống ta bằng ánh mắt đầy khinh miệt.
Ta trầm mặc hồi lâu, sau đó ngẩng đầu nhìn Hoàng đế:
"Khụ...cái đó...có thể ban cho thần nữ ít bạc tiêu vặt không ạ?"
"Tiện thể, nếu không quá đáng, thần nữ muốn ngủ với Bùi Quốc Sư một đêm."
"À, phải rồi, đa tạ bệ hạ."
— Hoàng đế: "…"
— Thái tử: "…"
— Bùi Quốc Sư: "…?"
...
Trù Nương
Công chúa kén ăn, mẫu thân ta nhận thánh chỉ nhập cung, trở thành trù nương chuyên dụng của nàng.
Đêm Thượng Nguyên, ta mong đợi mẫu thân trở về, nhưng thứ đợi được chỉ là thi thể lạnh băng của bà.
Người vận chuyển thi thể nói, mẫu thân đã cho thêm bột hạnh nhân vào bánh điểm tâm, khiến Công chúa phát ban khắp người.
Công chúa nổi giận, sai người chặt đứt đôi tay của mẫu thân, còn rút cả lưỡi của bà.
Ba năm sau, Công chúa lại một lần nữa mở cuộc tuyển chọn trù nương khắp thiên hạ.
Ta mang thân phận trù nương, vượt qua cuộc tuyển chọn, tiến vào hoàng cung.
...
Váy Hồ Điệp
Ta sinh ra đã ngốc nghếch, phụ mẫu bèn nuôi một đứa trẻ làm đồng dưỡng* phu cho ta.
(*)Đồng dưỡng phu: phu quân nuôi từ bé.
Đồng dưỡng phu của ta tư chất thông minh, từ Đồng Sinh thi đỗ đến Cử Nhân.
Ngày hắn đỗ Trạng Nguyên, phụ mẫu ta đều mong hắn tới cưới ta, nhưng ngay trước mặt Huyện Lệnh, hắn lại đưa cho phụ thân ta mười thỏi bạc, nói rằng chỉ coi ta như muội muội.
Vương Nhị ca ca nhà bên vừa nghe xong, đôi mắt lập tức sáng rỡ, hắn vác đến hai con lợn béo trắng nõn, đứng trước mặt phụ thân ta, lúng túng vò tay, cười ngây ngô:
"He he, Lý thúc ơi, chuyện là thế này...ta không coi Tiểu Mai là muội muội đâu! Sau này ngày nào ta cũng làm thịt kho tàu cho nàng ăn!"
"Thúc xem, ta có thể làm đồng dưỡng phu của nhà mình được không?"
...
Triều Nhật
Đích tỷ nói rằng nàng vừa trải qua một giấc mộng.
Trong mộng, nàng nhìn thấy cả một kiếp trước, ta chẳng những hại chết nàng, mà còn hại chết cả phụ mẫu, khiến gia tộc nàng nhà tan cửa nát.
Trước khi chết, nàng thề độc giữa dòng lệ máu: Nếu có kiếp sau, nhất định sẽ băm vằm ta thành trăm mảnh.
Ông trời thương xót, thật sự ban cho nàng cơ hội sống lại một lần nữa.
Vừa mở mắt ra, nàng lập tức cầm kiếm xông vào phòng ta, gào thét rằng kiếp này, nàng tuyệt đối không cho ta cơ hội sống sót.
Nhờ ơn nàng, ta cũng trùng sinh rồi.
...
Lục An Tuế
Năm thứ bảy bị bán vào thanh lâu, tú bà chê ta đã có tuổi, định bán ta đi nơi khác.
Người thanh mai trúc mã ta thầm mến bao năm tìm đến chuộc thân cho ta, nói rằng sẽ nạp ta làm thiếp.
Thế nhưng, ta lại dứt khoát từ chối, dùng số bạc ta tích góp suốt những năm qua tự chuộc thân, rồi mở một y quán nhỏ.
Các tỷ muội không hiểu: “Muội thầm mến Bùi đại nhân bao năm, cớ sao lại từ chối?”
Ta mỉm cười:
“Làm kỹ nữ là bán thân cho nhiều người, thiếp thất là bán thân cho một người. Dù sao cũng là bị bán, ta chỉ muốn sống tốt cho chính mình, không muốn tiếp tục bán mình cho ai nữa.”
...
Tàng Tương Tư
Khi sống lại, ta tỉnh dậy trong tư thế đang quỳ dưới chân của Tiêu Nhung.
Xung quanh là tiếng cười chế nhạo vang dội.
Đời trước, vì ngăn cản Tiêu Nhung định thân, ta đã liều mạng lao đầu vào con nghê đá trước cổng nhà hắn.
Ta không chết, nhưng lại bị liệt suốt bảy năm trời.
Trong bảy năm ấy, Tiêu Nhung thành thân, sinh con, rồi từng bước thăng tiến.
Còn ta, vì cả người bị lở loét, phải chịu nỗi đau giày vò mà chết đi từng chút một.
Được sống lại lần nữa, ta quyết định buông bỏ Tiêu Nhung, cũng là buông tha cho chính mình.
...
Kịch Long Phụng
Ta là một kẻ thế thân.
Ca ca của ta vốn là người nhàn nhã, chẳng chịu làm gì, chỉ lo trốn tránh trách nhiệm.
Ngày lẻ thì huynh ấy thượng triều, ngày chẵn liền đến lượt ta thay huynh ấy gánh vác.
Ngày mùng bảy tháng ba, ca ca khóc lóc trở về, nói rằng huynh ấy bị Hoàng Đế cợt nhả.
Ngày mùng chín tháng ba, huynh ấy lại khóc lóc trở về, nói rằng huynh ấy bị Thủ Phụ cợt nhả.
Về sau, ca ca hoàn toàn phó mặc tất cả, chẳng buồn quan tâm thêm điều gì nữa.
...
Nữ Đồ Tể Đại Hoa
Ta vốn là một nữ đồ tể, bỗng nhiên lại trở thành mẫu thân của vị thiên kim giả ở Tướng phủ.
Thừa tướng phu nhân cao ngạo và quý phái, che mũi đầy khinh ghét, ném thiên kim giả trước cửa nhà ta.
Ta nghi hoặc: “Đứa nhỏ này, bà thực sự không cần nữa sao?”
Ánh mắt bà ta đầy chán ghét, chỉ dẫn theo thiên kim thật rời đi.
Ta gật đầu, được thôi, tự dưng lại có thêm một cục bột mềm mại trắng trẻo.
Sau đó, mỗi ngày ta giết năm con lợn, còn cô nhóc này thì mỗi ngày ăn năm bát cơm, vừa ăn xong lại lon ton chạy theo sau lưng ta:
“Mẫu thân ơi, đói đói, cơm cơm!”
...