Cổ Đại
Truyện lấy bối cảnh xã hội phong kiến phương Đông xưa cũ. Nội dung thường xoay quanh cuộc sống cung đình, chiến tranh loạn lạc, giang hồ, quan trường, hay những mối tình đầy trắc trở của vương gia, tiểu thư, hoàng đế, mỹ nhân. Người đọc sẽ được đắm chìm trong không khí cổ kính, trang nghiêm, nhưng cũng không thiếu bi thương và sóng gió.
Truyện mới cập nhật
Quận Chúa Không Khó
Quận Chúa Không Khó
Phu quân xuất chinh trước khi đi, lại cố tình mang theo một nha hoàn.
Vì để giữ công bằng.
Ngày hôm sau, ta liền thu nhận một tiểu tư tuấn tú vào phủ.
Ba năm sau, phu quân khải hoàn trở về, nha hoàn kia đã thành thiếp thất.
“Phu nhân, để báo ân cứu mạng của Thư Oanh, ta đã nạp nàng làm thiếp. Mong quận chúa đừng để bụng.”
Ta khẽ cười lạnh, gọi tiểu tư tuấn tú bước ra.
“Phu quân, năm ấy phủ ta xảy ra hỏa hoạn, may có Ngọc lang cứu giúp, ta đã nhận chàng làm nghĩa đệ rồi.”
Cho chồng tôi một khuôn mặt mới
Ta tinh thông thuật cải dung mà triều đình nghiêm cấm, việc này, chỉ có phu quân ta biết.
Kiếp trước, chàng vì cứu người trong lòng, quỳ xuống cầu xin ta giúp nàng ta – kẻ đang bị toàn thành truy bắt – đổi dung mạo để thoát nạn.
Ta liều lĩnh thi triển bí thuật, phạm vào tội chém đầu.
Nào ngờ chàng trở mặt tâu lên triều đình, lấy thủ cấp ta lát đường cho con đường quan lộ thênh thang của mình.
Khi mở mắt, ta trở lại ngày chàng rưng rưng nước mắt cầu xin ta.
“Khuynh Thành, Vãn Nhi cùng vị hôn phu của nàng đang bị toàn thành truy bắt…”
Lần này ta mỉm cười đáp: “Được.”
Đêm ấy, ta thức trắng, tỉ mỉ cải dung cho chàng, khiến dung mạo chàng giống hệt tên trọng phạm trên lệnh truy nã.
Đừng Làm Phiền Ta, Ta Cần Yên Tĩnh!
Đừng Làm Phiền Ta, Ta Cần Yên Tĩnh!
Di mẫu vì cứu mẹ ta mà chet đ/uối nơi sông nước.
Mẹ ta vì báo ân, bèn đón biểu muội về phủ nuôi dưỡng, dạy dỗ.
Từ đó về sau, biểu muội đ/oạt lấy mọi thứ của ta. Từ sân viện, trang sức, xiêm y, cho đến thức ăn, quà vặt, đồ chơi nhỏ.
Phàm là ta có, nàng ta đều muốn giành cho bằng được.
Mẹ ta bảo ta phải nhường nhịn nàng.
Ta không chịu.
Nàng ta chọc ta một lần, ta đ/ánh nàng một lần.
Mãi đến khi ta bàn chuyện hôn sự, nàng ta lại đi quyến rũ Lục Mão.
Mẹ ta lại bảo ta nhường nhịn nàng.
Lần này ta cười tủm tỉm đáp: “Được thôi.”
PHÙ MÃN
Năm Thừa Nguyên thứ mười sáu, hạn hán khắp quê nhà.
Dân trong làng lo kế sinh nhai, bắt đầu đem con gái bán ra ngoài.
Những bé gái bị bọn buôn người dắt đi, hoặc bị chặt gân chân, hoặc bị đánh chết giữa đường.
Cha mẹ luôn nói ta là sinh mệnh của họ, nên chẳng nỡ bán đi.
Chỉ vì câu nói ấy, ta ra sức giặt giũ nấu nướng, chẻ củi nhóm lửa, chăm sóc đệ đệ…
Mãi đến ngày Tết năm ấy, nương phá lệ may cho ta một bộ y phục đỏ, bế ta đặt lên xe bò.
Lúc ấy ta mới hay:
Tấm lòng của họ, còn độc ác hơn cả lũ buôn người dưới gầm trời này!
CANH DÊ
Phụ thân ta là đầu bếp trứ danh khắp mười dặm tám làng, món dê quay nguyên con của ông nổi tiếng da giòn thịt mềm, hương thơm lan xa khiến ai nấy đều thèm thuồng.
Sủng thiếp của Nhiếp chính vương nghe được danh ấy, liền sai người truyền chỉ cho phụ thân ta vào phủ nấu ăn, lại còn đích thân căn dặn phải là món dê quay đó.
Phụ thân ta rời đi, đến khi bị người ta vứt ra ngoài, toàn thân ông đã bị lửa thiêu đến cháy đen nứt toác.
Thì ra ả sủng thiếp kia nhất thời nổi hứng, nói muốn ăn một món dê quay không có mùi dê.
Mẫu thân ta biết chuyện, một giọt lệ cũng chẳng rơi.
Chỉ là ba tháng sau, bà dựng một cái nồi lớn ngay trước cổng vương phủ bắt đầu bán canh dê.
…
NỖI LÒNG CỦA CHỦ MẪU
Phụ thân ta khải hoàn trở về, từ biên cương mang theo một ngoại thất.
Người nói rằng nữ nhân kia đã theo người chịu khổ suốt mười bảy năm nơi biên ải, nay muốn phong nàng làm bình thê.
Mẫu thân ta bình thản gật đầu. Những năm qua, chính bà chủ động thu xếp chuyện nạp thiếp cho phụ thân, mọi việc đều chu toàn, luôn tỏ ra hiền lương rộng lượng.
Phụ thân ngỡ rằng mẫu thân vẫn yêu thương người như thuở ban đầu.
Thế nhưng, mẫu thân nghe xong chỉ khẽ cười:
“Chuyện tình cảm ư? Những gì ta làm chẳng qua chỉ để giữ vững vị trí chủ mẫu mà thôi.”
…
NỖI LÒNG CỦA CHỦ MẪU
Phụ thân ta khải hoàn trở về, từ biên cương mang theo một ngoại thất.
Người nói rằng nữ nhân kia đã theo người chịu khổ suốt mười bảy năm nơi biên ải, nay muốn phong nàng làm bình thê.
Mẫu thân ta bình thản gật đầu. Những năm qua, chính bà chủ động thu xếp chuyện nạp thiếp cho phụ thân, mọi việc đều chu toàn, luôn tỏ ra hiền lương rộng lượng.
Phụ thân ngỡ rằng mẫu thân vẫn yêu thương người như thuở ban đầu.
Thế nhưng, mẫu thân nghe xong chỉ khẽ cười:
“Chuyện tình cảm ư? Những gì ta làm chẳng qua chỉ để giữ vững vị trí chủ mẫu mà thôi.”
…
Nghịch Tuyết Hồi Xuân
Nghịch Tuyết Hồi Xuân
Ta từ nhỏ thể hàn, lưu lại kinh thành làm con tin mười năm.
Mỗi độ thu sang, thế tử đều đích thân sai người vì ta chế tạo ngân ti than sưởi ấm.
Năm nay không những quên mất, còn ép ta xuống hồ nước lạnh như băng vớt diều cho biểu muội cô độc của hắn.
Trời giá rét, ta phát sốt cao không dứt.
Mẫu thân vốn lên kinh để bàn chuyện hôn sự.
Nhìn thấy ta thân thể suy kiệt đến mức này, đau lòng đến nói không nên lời.
Bấy giờ, Phó Tự mày kiếm mắt lạnh, ngữ khí đầy phiền chán:
“Ta và nàng là chỉ phúc vi hôn, tự nhiên sẽ cưới nàng. Lạn Vương phi hà tất đích thân lên kinh bức hôn?”
“Đợi khi Thanh Hòa khỏi bệnh, ta sẽ cùng nàng thành thân.”
Nhưng hắn không biết,
Mẫu thân lên kinh, là để nghị thân giữa ta và Yến tiểu tướng quân.
Ngay khi ba tháng trước, hắn đưa A Ninh hồi kinh,
Ta liền hiểu, mình nên đổi một vị phu quân khác rồi.
Xuân Tàn Nghiêm Châu
Sau khi đại tẩu bị sảy thai, cả nhà đều quay quanh nàng mà chăm sóc.
Ngay cả phu quân ta – Tề Yến – cũng chẳng ngoại lệ.
Trong bữa cơm, ta không kìm được mà nôn khan một tiếng, sắc mặt mọi người lập tức trở nên vi diệu.
Tề Yến kéo ta ra khỏi bàn, giọng có vài phần do dự:
“A Uyển, chẳng lẽ… lúc này nàng lại có thai rồi sao?”
Mẫu thân chồng cũng theo ra, nắm tay ta dịu dàng nói:
“Nếu con thật sự có thai, ta sẽ sai người đưa con đến trang viện dưỡng thai, kẻo để đại tẩu con trông thấy lại buồn lòng.”
Ta không phản bác, chỉ khẽ cười gật đầu:
“Được, ngày mai con sẽ đi.”
Bởi ta đã sớm mua nhà cửa, ruộng đất ở Nghiêm Châu.
Một người chồng và một nhà chồng như thế, ta đã chẳng còn muốn vướng bận gì nữa.
THIÊN THU TUẾ
Sau lễ cập kê, ta chờ Tằng Minh đến cưới ta.
Chờ suốt ba năm.
Cuối cùng, chờ được tin hắn quỳ ba ngày liền để cầu xin vì một nữ tử cải nam trang đi thi.
Ta chủ động giải trừ hôn ước.
Sau đó, phủ Quận vương tổ chức yến thưởng hoa, chọn vợ cho Tiểu Quận vương.
Các tiểu thư quyền quý chế giễu ta mặt dày đến dự, cười nhạo ta mười tám tuổi vẫn còn đợi gả.
Giữa lúc khó xử, bỗng vang lên một giọng nói trầm thấp: “Ai mười tám rồi?”
Ta ngẩng đầu, nhìn thấy Tiểu Quận vương tuấn nhã như ngọc, phong tư như lan.
Trước mắt ta chợt hiện lên hàng chữ: “Buồn cười quá, cuối cùng cũng bắt được một người đã trưởng thành.”
Tiểu Quận vương nhìn ta, khẽ nói:
“Thế tử phi của ta, chính là nàng.”