Cổ Đại
Truyện lấy bối cảnh xã hội phong kiến phương Đông xưa cũ. Nội dung thường xoay quanh cuộc sống cung đình, chiến tranh loạn lạc, giang hồ, quan trường, hay những mối tình đầy trắc trở của vương gia, tiểu thư, hoàng đế, mỹ nhân. Người đọc sẽ được đắm chìm trong không khí cổ kính, trang nghiêm, nhưng cũng không thiếu bi thương và sóng gió.
Truyện mới cập nhật
HOÀI NGỌC
Ta là nữ nhi của võ tướng.
Sau khi trở thành Thái tử phi, ta luôn ghi nhớ một điều: nữ nhi võ tướng không thể sinh con.
Vì thế, mỗi lần đều lén uống thang tránh thai.
Kỳ lạ thay, Thái tử dường như mắc bệnh quái lạ, mời không ít danh y vào Đông Cung chẩn trị.
Cho đến một ngày, Thái tử phát hiện bí mật của ta, nghiến răng nghiến lợi nói:
“Bảo sao thuốc bổ uống mãi mà chẳng có tác dụng.”
“Hóa ra từng bát thuốc bổ ta đổ vào người, còn nàng thì lén uống thang tránh thai?”
“Tô Hoài Ngọc, trong đầu nàng rốt cuộc chứa những gì?”
Ơ?
Chứa toàn là Thái tử điện hạ đó thôi.
CHẤP DIÊN
GIỚI THIỆU:
Đêm tân hôn, ta cùng “phu quân” loan phụng điên đảo, quấn quýt suốt canh thâu.
Đến khi trời sáng mới hay, phu quân chân chính của ta lại say rượu nằm gục ở gian ngoài, chưa từng bước vào phòng.
Còn kẻ cùng ta giằng co cả đêm, trước rạng đông vội vã rời đi,
lại là một nam nhân xa lạ.
Phu quân tỉnh rượu, chỉ hời hợt buông một câu:
“Ắt là hạ nhân làm nhầm.”
Rồi từ đó, hắn không bao giờ bước chân vào phòng ta nữa.
Nhà chồng ngoài mặt đối đãi khoan hậu,
nhưng không một ai đứng ra đòi lại công đạo cho ta.
Suốt mười lăm năm sau, hắn viễn chinh trấn giữ biên quan,
một mình ta chống đỡ cả hầu phủ, hao tận tâm lực, u uất sinh bệnh.
Khi thân thể tàn tạ, bệnh cốt rời rã,
ta vô tình nghe được cuộc mật đàm của công bà.
Lúc ấy mới biết,
hắn sớm đã ở ngoài quan ải khác lập gia thất, con cái đề huề.
Mà kẻ hủy hoại thanh danh ta năm xưa,
chính là đệ đệ ruột của người nữ nhân được hắn nuôi làm ngoại thất, sủng ái như thê.
Đêm đó,
hắn đứng ngay ngoài cửa, mặc nhiên để mặc mọi chuyện xảy ra.
Chỉ vì nữ nhân kia nói một câu:
“Hủy hoại nàng ta, chàng mới có thể thật sự tự do.”
Ta uất hận đến cực điểm,
âm thầm bán sạch sản nghiệp nhà chồng, thuê tử sĩ, vượt ngàn dặm,
máu nhuộm sạch tòa trạch viện nơi quan ngoại.
Ngày hung tin truyền về,
ta ngửa mặt cười lớn, ho khạc ra ngụm máu cuối cùng,
rồi châm lửa thiêu rụi cả tòa hầu phủ.
Mở mắt lần nữa,
ta trở về đúng đêm đại hôn năm ấy.
Hồng chúc cao treo,
tiếng hỷ nhạc còn chưa dứt.
Ngoài cửa,
tiếng bước chân mang theo nụ cười khinh bạc đang từ xa tiến lại gần.
“Nương tử, ta đến đây…”
Ta khẽ cong môi,
lặng lẽ với tay cầm lấy chiếc kéo đặt trên bàn trang điểm.
TỤC LIỄU
Khi phụ thân gả ta cho Đoạn lão gia, ta vừa tròn hai mươi, còn ông ta đã năm mươi.
Người người đều nói đây là mối nhân duyên tốt.
Nhà họ Đoạn giàu có sung túc, dù là kế thất chứ không phải chính thê, cũng đủ thể diện và vinh hoa.
Trên sảnh đường ngày thành hôn, thân hình Đoạn lão gia còng xuống.
Khi bàn tay già nua của ông ta nắm lấy đầu ngón tay ta, ta khẽ rũ mắt cười nhạt — trong lòng lại lạnh lẽo như băng.
Ông ta hơn ta ba mươi tuổi, tuổi tác ấy đủ để làm tổ phụ của ta.
Nhưng thì sao chứ?
Bọn họ cho rằng ném cho ta một lão nhân là có thể trói buộc cuộc đời ta.
Nào ngờ, điều đó lại vừa khéo hợp ý ta.
Trượng phu trẻ tuổi có thể sẽ dây dưa khó dứt, nhưng người đã già rồi… thì sẽ chết sớm thôi.
LIỄU UYỂN NHI
Ta là thiên kim thật của Hầu phủ.
Ngày được đón về phủ, thiên kim giả khóc như hoa lê đẫm mưa, nghẹn ngào nói:
“Tỷ tỷ, muội có thể trả lại hết cho tỷ… bất kể là thứ gì…”
Ta nắm lấy tay nàng, nước mắt lưng tròng:
“Muội muội ngoan, tỷ chỉ chờ câu này của muội thôi!”
Dứt lời liền xoay người lấy ra quyển sổ dày ba tấc:
“Đây là sổ ghi chép chi tiêu ăn mặc của muội trong mười lăm năm qua — cơm ngon áo đẹp, mỗi năm ba trăm lượng…”
“Còn có những năm tháng muội chiếm lấy thân phận của ta, khiến ta phải lưu lạc chốn nông thôn chịu khổ. Theo lý nên bồi thường ta sáu ngàn lượng mỗi năm, mười lăm năm là chín vạn lượng. Cộng thêm các khoản chi phí khác…”
“Thôi thì làm tròn, tổng cộng chín vạn tám nghìn bảy trăm lượng.”
Ta mỉm cười nhìn vẻ mặt cứng đờ của nàng ta:
“Muội muốn trả bằng bạc vụn hay ngân phiếu? Nếu trả góp thì phải tính thêm lãi đấy.”
Mọi người trong phòng đều hóa đá. Phụ thân đập bàn giận dữ quát:
“Con muốn bức chết muội muội mình sao?!”
Ta chớp mắt vô tội, cất lời nhẹ nhàng:
“Phụ thân nói vậy không đúng rồi — nợ thì phải trả tiền, đó là đạo lý hiển nhiên.”
“Nàng thay con hưởng phúc mười lăm năm, chẳng lẽ còn có lý sao?”
“Hay là Hầu phủ định quỵt nợ?”
Ta đảo mắt nhìn một vòng quanh đám thân thích đang mặc toàn áo gấm lụa là:
“Nếu vậy… nữ nhi đành tới Thuận Thiên phủ gõ trống Đăng Văn thôi!"
Lấy Cả Giang Sơn Này, Kính Phu Nhân
Cha ta là đại thổ phỉ nổi danh nhất trên núi Thương Ngô.
Ta không lấy đó làm nhục, trái lại còn lấy làm niềm kiêu hãnh.
Dẫu sao trong thời loạn thế này, có thể thoải mái ăn thịt lớn, uống rượu bát to, lại chưa từng bị quan binh tiêu diệt, cũng chỉ có một mình cha ta là Diêm Thiết Sơn mới làm được như thế.
Năm ta bảy tuổi, đến sinh thần của ta, cha đã uống đến say khướt.
Người nhét cả cái đùi gà nướng còn đang chảy mỡ vào miệng ta, hỏi:
"Tiểu Man, năm nay con muốn gì nào? Muốn thỏi vàng của nhà họ Lý, hay là tượng Quan Âm bằng ngọc của nhà họ Triệu? Đêm nay cha đi cướp về cho con!"
Ta gặm đùi gà, miệng đầy dầu mỡ, chớp chớp mắt nhìn người:
"Cha, con muốn có mẹ."
Hoa Tàn Nhụy Rụng
Hoa Tàn Nhụy Rụng
Sau khi bị sơn tặc bắt cóc, ta liền trở thành “hoa tàn liễu úa” trong miệng thế gian.
Phó Hiên chẳng nói một lời, chỉ cùng phụ thân ta giải trừ hôn ước, đưa tới một dải lụa trắng.
Đêm ta định tự vẫn, thiếu niên tướng quân lặng lẽ vào viện, lau nước mắt cho ta.
“Uyển Nhi, nếu hắn không cưới nàng, thì ta cưới. Ta đã sớm có tình với nàng. Nàng bằng lòng gả cho ta không?”
Năm thứ 2 sau khi thành thân, ta đứng ngoài thư phòng, nghe thấy Phó Hiên cười nhạo Hạ Khiêm:
“Nàng ta bị chơi nát rồi mà ngươi cũng rước về làm vợ, không thấy bẩn sao?”
Hạ Khiêm nhướn mày, giọng lãnh đạm:
“Khi ấy ta đã dặn người, đừng làm bẩn Dư Thanh Uyển. Nếu không, ta cũng nuốt chẳng trôi.”
“Hãy quản chặt nàng, trước khi ta và Dư Mạt đại hôn, đừng để xảy ra chuyện gì rắc rối.”
“Yên tâm, đợi sau khi các ngươi thành thân, ta sẽ đưa nàng đến vùng biên ải.”
Đêm nay ta vốn định báo cho Hạ Khiêm biết – ta đã mang cốt nhục của hắn.
Nhưng giờ… đã không còn cần thiết nữa rồi.
Gả Lại Một Lần Cho Đáng
Gả Lại Một Lần Cho Đáng
Khi phu quân ta lại một lần nữa, giữa yến tiệc đông người, buông lời châm chọc ta là con gái nhà thương hộ, vô tài vô đức, chẳng bằng được “bạch nguyệt quang” mà hắn đã sớm đưa đi làm thiếp…
Ta nhịn hết nổi, thẳng bước đi tới trước mặt chủ quân của bạch nguyệt quang ấy.
“Hay là… ta hưu phu gả cho ngài, còn thiếp kia, ngài cứ ban cho hắn. Để hắn khỏi ngày ngày nhắc mãi, phiền tai nhức óc.”
Nam tử áo hoa nâng chén rượu, thoáng sững người, sau đó ngửa đầu cạn sạch. Một nụ cười hứng thú hiện nơi khóe môi hắn, ánh mắt lướt qua người ta, chăm chú đến độ khiến tim người ta run lên.
“Được thôi.”
Đại Trưởng Công Chúa
Đại Trưởng Công Chúa
Ta là muội muội của tiên hoàng, cô cô ruột của hoàng thượng đương triều, là Đại Trưởng Công Chúa duy nhất của Đại Tấn.
Vào ngày ta mừng thọ sáu mươi tuổi, đích thê đã qua đời của phò mã đột nhiên dẫn theo cô con gái út đến tận cửa.
“Chính thê là đích, kế thê là thiếp. Thân phận Công chúa cao quý, dân phụ không dám để Công chúa làm thiếp, dân phụ cam tâm hạ mình làm vợ lẽ, chỉ mong Công chúa rủ lòng thương, cho phép Miên Nhi được nhận tổ quy tông, đoàn tụ với cha là phò mã.”
Đến lúc này ta mới biết, phò mã đã cùng ta ân ái mặn nồng lại lén lút nuôi dưỡng nàng ta suốt bốn mươi năm bên ngoài.
Tuyết Trắng Thâm Cung
Tuyết Trắng Thâm Cung
Tỉ tỷ đích thân không thể th/ụ th ai, bèn cầu ta thay nàng thị tẩm.
Ban ngày ta và hầu gia khách sáo lạnh nhạt.
Đến đêm lại bị điểm trang thành dáng vẻ của tỉ tỷ, đưa vào phòng hắn.
Người đời đồn rằng hầu gia trời sinh lãnh đạm.
Nhưng một khi đã nếm qua, liền dây dưa không dứt.
Về sau, ta đính hôn, chuyện hoang đường này rốt cuộc cũng kết thúc.
Ta hân hoan bước vào động phòng,
Màn đỏ vừa vén—
Trước mắt lại là gương mặt của hầu gia!
Dưới gầm giường, người vốn dĩ là tân lang của ta bị trói chặt tứ chi, giãy giụa giận dữ quát lớn:
“Hầu gia, ngài thật to gan! Sao dám trói ta trong đêm tân hôn, cướp phòng với thê tử ta?!”
Sau Khi Tái Giá Với Vị Tướng Quân Thô Lỗ
Sau Khi Tái Giá Với Vị Tướng Quân Thô Lỗ
Ta là con gái của một vị quan cửu phẩm nho nhỏ, có thể được làm kế thất của Trấn Quốc Đại Tướng Quân, đúng là mồ mả tổ tiên bốc khói xanh ngắt.
Đêm tân hôn, chàng chỉ nói một câu:
“Phu nhân quá cố của ta để lại một đứa con, tính tình trầm mặc, u uất dị thường, động một chút là tìm đến cái ch .t.”
“Ta quanh năm chinh chiến sa trường, chẳng thể ở bên. Nàng nổi danh hiền đức, chỉ cần khiến thằng bé sống yên ổn, mọi thứ trong phủ này đều là của nàng.”
Mắt ta sáng bừng—
Ái chà! Làm mẹ không đau đẻ, chuyện tốt thế cơ mà!
Tốt quá, mấy năm học tâm lý học khổ cực kiếp trước cuối cùng cũng có đất dụng võ!