Hiện Đại
Nội dung xoay quanh bối cảnh xã hội ngày nay với tình yêu, công việc, gia đình và những vấn đề quen thuộc trong cuộc sống. Nhân vật có tính cách gần gũi, câu chuyện dễ liên hệ với thực tế nên thường rất được yêu thích.
Truyện mới cập nhật
CHỈ RUNG ĐỘNG VÌ EM
“Cô gái mà con trai tôi bao nuôi chính là cô đấy à?”
Là một con chim hoàng yến trong lồng, tôi luôn làm tròn bổn phận của mình.
Trước ánh mắt săm soi của mẹ chồng kim chủ, tôi cắn răng gượng cười.
“Vâng, thưa phu nhân.”
Không ngờ tôi vừa cười xong, bà ấy lập tức tỏ vẻ hài lòng.
“Tốt lắm! Có má lúm đồng tiền, mặt mũi lại sáng sủa, sau này sinh con chắc chắn sẽ giống cô!”
Tôi: “???”
...
Không Ngoan
Không Ngoan
Chồng tôi lại đang yêu đương rồi, nuôi một cô gái nhỏ.
Bây giờ tôi đã hiểu chuyện, không khóc không làm loạn, còn ân cần giục anh ta đi hẹn hò.
Anh ta khá hài lòng, khoe khoang với đám bạn thân: “Thấy chưa, lấy vợ là phải lấy kiểu ngoan như thế này.”
Nhưng những người anh em của anh ta lại nhìn nhau với vẻ mặt khác thường.
Vì, tôi với bọn họ… đều từng “không ngoan” cả.
Đặc biệt là người ngồi trong góc kia – đoá cao lãnh chi hoa đó.
Tối qua tôi mệt đến mức một ngón tay cũng không nhấc nổi.
Vậy mà anh ta vẫn còn ép hỏi: “Bao giờ mới cho tôi danh phận, hửm, nói đi.”
Chiêu Kết Liễu
Chiêu Kết Liễu
Chồng tôi thích nắm tay nhân tình cùng nhau chạy marathon.
Khi chỉ còn cách vạch đích một bước chân, anh ta đột ngột lên cơn nhồi máu cơ tim.
Tôi với tư cách là bác sĩ theo đoàn, đã lập tức có mặt tại hiện trường, nhưng vẫn không thể cứu được anh ta.
Mọi người đều an ủi tôi, nói rằng đó là quả báo, tôi đã cố hết sức rồi.
Chỉ có tiểu tam của anh ta giống như phát điên, lao đến trước mặt tôi, chỉ thẳng vào mũi tôi, từng chữ từng câu:
“Tôi biết rõ, chính cô đã gi .t anh ấy!”
AI LÀ KẺ HÃM HẠI CHỒNG TÔI?
Lúc 11 giờ sáng, khi chồng tôi đang dần ngạt thở trong bồn tắm, tôi lại đang tụ tập dưới khu cầu trượt cùng mấy bà mẹ khác trong khu chung cư.
Khu cầu trượt đó nằm ngay dưới cửa sổ nhà tắm nhà tôi, khoảng cách chỉ chừng năm sáu mét.
Theo thói quen, đúng 11 giờ tôi sẽ quay về nhà, hoàn toàn kịp để cứu anh ấy.
Nhưng đúng hôm đó, mẹ bé Huyên Huyên mới mua một chiếc váy, nhiệt tình rủ chúng tôi về nhà chị ấy ngắm thử.
Đến 11 giờ 10 phút, tôi mới cùng con gái về đến nhà thì chồng tôi đã tắt thở từ lúc nào.
Tại đám tang, tôi đau đớn tột cùng, mấy lần ngất lịm.
Ai nấy đều thương xót, thở dài.
Mẹ chồng tôi, bà Lý Ngọc Anh – hiệu trưởng trường tiểu học, lặn lội từ vùng Tây Bắc xa xôi về. Trước bao ánh mắt, bà bước đến chỗ tôi, nét mặt cứng rắn, từng chữ như dao cắt:
“Chính cô là kẻ đã giết con trai tôi!”
...
Sau Khi Bị Bạo Hành Tôi Sống Lại
Sau Khi Bị Bạo Hành Tôi Sống Lại
Tôi ch.t rồi, bị chồng tôi đ/á/n/h ch.t ngay tại chỗ.
Sống lại một kiếp, tôi đến căn biệt thự sang trọng mà kiếp trước hắn và con giáp thứ mười ba mua chung.
Ngồi trên ghế sofa da thật, tôi nhìn xuống hắn đang quỳ rạp dưới chân mình.
“Lại đây, liếm sạch giày cho tôi.”
Tất Cả Các Người, Cút Hết Đi!
Tất Cả Các Người, Cút Hết Đi!
Con gái của người giúp việc trông rất đáng yêu.
Bạn trai tôi muốn chia tay vì cô ta.
Anh trai tôi chửi ầm lên vì cô ta.
Ngay cả bố tôi, cũng thất vọng nói với tôi: “Con ngoại trừ giàu có hơn con bé thì mọi thứ đều không bằng con bé, tại sao con gái ta lại là con chứ không phải con bé chứ?”
Tôi cười lạnh một tiếng.
Đuổi họ ra khỏi nhà và cắt giảm chi phí sinh hoạt.
Các người thanh cao như vậy, hẳn là rất thích sống cuộc sống nghèo khó nhỉ?
Hòn Đảo Cô Độc
Hòn Đảo Cô Độc
Sau khi Chu Tầm Khiêm khôi phục trí nhớ và trở thành thái tử gia của giới Bắc Kinh, ai cũng chắc chắn rằng anh sẽ ly hôn với tôi.
Giờ đây, chỉ một chiếc khuy tay áo trên người anh đã có giá hàng trăm triệu.
Còn tôi, dắt theo con gái, lại bị bạn bè anh gọi là “con nhỏ gội đầu từ quê lên”.
Chúng tôi nhìn thế nào cũng không xứng đôi.
Thế nhưng anh chỉ lạnh nhạt nói: “Ở lại bên cạnh tôi.”
Tôi tưởng rằng, cuộc hôn nhân này vẫn còn hiệu lực, tôi vẫn là vợ chính danh của anh.
Cho đến khi tin tức anh đính hôn lan khắp giới thượng lưu.
Còn tôi, anh chỉ thản nhiên nói: “An An vẫn ở đây, cô ấy sẽ không đi đâu cả.”
Tôi chỉ siết chặt vạt áo, rồi đến gặp mẹ anh: “Con muốn rời đi.”
Sau đó, tôi một mình về miền Nam.
Không mang theo con, cũng không mang theo anh.
Buông Xuống
Cầu trượt ở ngay dưới cửa sổ nhà vệ sinh nhà tôi, khoảng cách theo đường thẳng chỉ độ 5-6 mét.
Nếu tôi về nhà lúc 11 giờ theo thói quen thường ngày thì đã kịp cứu anh ấy rồi.
Vậy mà đúng hôm ấy, mẹ bé Huyên Huyên mới mua váy mới, nhiệt tình mới mấy bà mẹ bỉm sữa chúng tôi qua nhà cô ấy ngắm.
11 giờ 10 phút, lúc tôi và con gái về đến nhà thì chồng tôi đã tắt thở.
Trong tang lễ, tôi đau đớn như chết đi sống lại, ngất xỉu mấy lần.
Mọi người đều thở than thương xót cho tôi.
Mẹ chồng tôi tên là Lý Ngọc Anh, bà ấy vốn là hiệu trưởng trường tiểu học, lặn lội từ Tây Bắc xa xôi đến đây, dưới ánh nhìn chăm chú của bao người, bà ấy đi thẳng đến trước mặt tôi.
Vẻ mặt kiên định, bà gằn từng chữ một:
“Cô chính là hung thủ giết hại con trai tôi!”
Mẹ Thiên Vị Em Trai
Mẹ Thiên Vị Em Trai
Mẹ gọi cho tôi trong tiếng khóc nức nở: “Cái nhà này, mày còn lo nữa không?”
“Thằng em mày mê con hồ ly tinh kia, sống ch.t đòi huỷ hôn.”
“Ba mày chăm bà nội mày, chăm tới cả… giường của cô y tá luôn rồi.”
“Bà nội thì bênh chằm chằm, ủng hộ ba mày đi cặp bồ, còn đuổi tao ra khỏi nhà.”
“Hay là tao ch.t quách cho rồi, cho cả nhà tụi mày vui vẻ?”
Cúp máy, tôi nói với trợ lý: “Lùi mấy việc lại, tôi có việc riêng phải xử lý.”
Trợ lý: “Vâng, sếp muốn trống mấy ngày ạ?”
Tôi: “Ba ngày là đủ.”
Dư ra ngày nào thì coi như tôi ra tay chưa đủ tàn!
Báo Thù Cho Con Gái
Báo Thù Cho Con Gái
Tin tức nói có một gã đàn ông cấu kết với nhân tình, hại ch.t hai đứa con ruột của mình.
Chồng tôi nhìn thấy, thản nhiên buông một câu: “Một mình nuôi hai đứa nhỏ, thì sống kiểu gì.”
Hắn nói rất tự nhiên, còn tôi nghe mà rợn cả sống lưng.
Chồng tôi vậy mà lại đồng cảm với loại người như thế.
Điều đáng sợ nhất là, con gái chúng tôi đã mất tích suốt bốn năm rồi.