Ngôn Tình
Truyện tập trung vào mối quan hệ tình yêu nam nữ, thường được viết theo nhiều phong cách khác nhau: ngọt ngào, ngược tâm, cổ đại, hiện đại, huyền huyễn… Đây là thể loại phổ biến nhất với độc giả nữ.
Truyện mới cập nhật
Cược Rằng Chị Yêu Em
Tôi thích người anh, còn em gái tôi thích cậu em.
Vào ngày sinh nhật, hai chúng tôi đã lên kế hoạch hạ gục nam thần của riêng mình.
Nào ngờ lại vào nhầm phòng...
Ngày hôm sau, cậu em trai t//ủi th//ân nói:
"Chị dâu, vậy em tính là gì đây?"
Tôi ném cho cậu ta một vạn tệ:
"Coi như cậu xui xẻo."
Chuyên Gia Dinh Dưỡng Của Đỉnh Lưu
Tôi là chuyên gia dinh dưỡng riêng của đỉnh lưu.
Anh ấy gầy đến mức gần như biến dạng, fan hâm mộ liên tục réo gọi trên mạng: "Rốt cuộc cô có được việc không? Không được thì từ chức đi!"
Là một chuyên gia dinh dưỡng chuyên nghiệp, tôi tuyệt đối không chịu thua.
Đêm đến, tôi bưng bữa ăn dinh dưỡng lén vào phòng đỉnh lưu: "Xin anh, ăn một miếng thôi mà."
Đỉnh lưu không hề có chút hứng thú nào với bữa ăn dinh dưỡng trong tay tôi.
Ngược lại, anh ấy cứ nhìn chằm chằm vào chiếc cổ trắng nõn của tôi, yết hầu khẽ nuốt xuống: "Cho tôi cắn một miếng được không?"
Tôi cứ tưởng đỉnh lưu là ma cà rồng, ai ngờ...
Trọng Sinh Đêm Tân Hôn, Phu Quân Hắc Hoá Rồi
[Trùng sinh + Ngọt sủng lẫn nhau + Báo thù trạch đấu]
Khương Dung bị lừa dối cả đời, đến chết mới biết rõ chân tướng. Trùng sinh trở về mười năm trước, nàng đang trên đường tư bôn. Khương Dung đánh cho tra nam một trận, xoay người về vương phủ thành thân. Phu quân bị nàng từ hôn – Bắc Vương Thế tử Tạ Lăng Hi. Kiếp trước bảo vệ nàng chu toàn, vì nàng mà lấy mạng đổi mạng, cứu nàng rồi chết.
Tương truyền, chàng một lòng chung tình với nàng. Sống lại một lần nữa, Khương Dung có thù tất báo, có ân tất đền. Tạ Lăng Hi cảm thấy tân phụ của mình rất cổ quái.
Đại tiểu thư khuê các yếu đuối ngu ngốc trong lời đồn, lại bày mưu giết người không chớp mắt. Điều không thể tin được nhất là, hôm qua còn muốn giết chàng để thủ tiết, hôm nay đã cùng chàng tương kính như tân. Nàng ta có phải đang dùng mỹ nhân kế? Vậy thì ai mà không trúng kế cho được.
----------------
TRUYỆN CÓ FULL AUDIO, CÁC BẠN SANG YTB GÕ ĐÚNG TÊN SẼ RA NHÉ!!!
NPC Trở Thành Nữ Chính. HE Với Nhân Vật Phản Diện
Tôi và ánh trăng sáng của Bùi Diễn cùng bị bắt cóc, bọn bắt cóc nói với Bùi Diễn: "Trong hai người chỉ có thể chọn một người sống, chọn đi."
Bùi Diễn không hề do dự, chọn ánh trăng sáng. Mà tôi lại bị trói lại, bị đâm cho đến chết, còn bị quay phim gửi cho Bùi Diễn.
Sau khi Bùi Diễn xem hết không hề cảm thấy áy náy, còn nói tôi đáng đời.
Ánh trăng sáng quay lại bên cạnh Bùi Diễn khóc hu hu, còn đưa tay bị bầm của mình cho anh ta xem, nói suýt chút nữa mình không gặp được anh ta rồi, khiến cho Bùi Diễn vô cùng đau lòng, dỗ dành mấy ngày.
Sau khi bọn bắt cóc quay phim xong, tôi lau máu giả bằng tương trên người, vỗ vai bọn bắt cóc: "Vất vả rồi anh em."
Sau đó, tôi đưa một tấm thẻ qua, anh ta nhận thẻ, lại đưa điếu thuốc cho tôi, nói: "Không vất vả, cô vất vả quá rồi."
Tôi chậm rãi phun khói thuốc: "Đúng vậy, năm nay làm nữ chính truyện ngược không dễ dàng gì."
Đại Ca Trường Học Là Kẻ Sợ Vợ
Sau khi xuyên về thời cấp ba, bá vương học đường nói cậu ấy là chồng tôi.
Cậu ấy còn nói sẽ không bao giờ làm cái tên sợ vợ mềm yếu nữa.
Nói tôi đừng mơ mộng, cậu ấy tuyệt đối sẽ không cưới tôi.
Kết quả là, tôi chỉ mới cùng nam thần trường tham gia trại hè của đại học X.
Cậu ấy đã vừa đuổi theo vừa khóc:
“Vợ ơi! Không có em anh sống sao nổi! Em đừng đi mà!
“Anh giàu hơn cậu ấy, lớn hơn cậu ấy! Còn giỏi hơn và bền hơn nữa!”
ĐẠO LƯƠNG DUYÊN
Kế mẫu vì muốn bảo toàn ta, bèn nghĩ ra cách để ta sớm xuất giá.
Suy đi nghĩ lại, bà chọn đích nam tộc nhà ta là Bùi Chiêu.
Nhưng thuở nhỏ ta và Bùi Chiêu có vài mối oán niệm.
Ngày tái giá hôm sau, hắn liền thẳng mặt nhấn mạnh:
"Chúng ta là giả thành hôn, cô mẫu đã nói với ngươi rồi chứ?"
Ta như gà mổ thóc gật đầu, "Đã nói rồi."
Ta tưởng hắn vô tình, ta vô ý, sống qua những ngày tháng yên ổn, bình lặng.
Nhưng về sau lại khác.
Khi người đời đều chê ta là kẻ cuồng phụ, Bùi lão gia định lấy pháp gia nghiêm trị ta.
Bùi Chiêu lại chắn trước mặt ta, trầm giọng nói:
"Ngươi dám động đến nàng một chút, thì hôm nay ta liền cùng ngươi quyết mạng!"
Người công lược thứ 100 là một con cá muối!
**Tên: Người Chinh Phục Thứ 100**
99 người chinh phục Hạ Thiên Kiêu trước tôi đều thất bại.
Tất cả bọn họ đều đã chết.
Tôi là người thứ 100, và cũng là người sống sót lâu nhất.
Lý do là — tôi trì hoãn.
Tôi và hắn chưa từng gặp mặt.
Chưa bắt đầu, thất bại kiểu gì được?
Tôi sống như một cái bug, mỗi ngày chìm đắm trong rượu chè, tiêu tiền như nước.
Cho đến năm thứ mười, cuối cùng hắn cũng tìm thấy tôi, không thể nhịn được nữa liền hỏi: "Sao em vẫn chưa tới chinh phục tôi?"
TỰ THỦY NIÊN HOA
Tôi và Tư Niên đã giày vò nhau gần mười năm.
Anh ta dắt hết tình nhân này đến tình nhân khác rồi khoe khoang ngoài phố, còn tôi thì nắm chặt quá nửa gia sản của anh ta mãi không buông tay.
Chúng tôi đều siết chặt nhược điểm của đối phương, ai cũng không chịu nhường bước.
Nhưng hôm nay, tôi quyết định sẽ ly hôn với anh ta.
Bởi vì… tôi sắp c/h/e/c rồi.
…
Trong Mắt Anh, Em Là Nữ Chính
Đối tượng xem mắt của tôi là một giáo sư đại học, tính tình lạnh lùng, tự giữ mình.
Hẹn hò đã hai tháng rồi, ngay cả tay còn chưa nắm lấy một lần.
Tối nay tôi vốn định chuốc say anh ấy, để có thể được gần gũi.
Nào ngờ, tôi đột nhiên nhìn thấy bình luận.
Bình luận nói tôi chỉ là nữ phụ pháo hôi, gia vị cho tình yêu của nam nữ chính trong tương lai, đến cả bạch nguyệt quang cũng chẳng phải.
Một giây trước, tôi còn gọi điện cho Thẩm Kinh Hàn, muốn hẹn anh ấy đi ăn.
Một giây sau, tôi liền giữ mạng nhỏ của mình, nói chia tay.
Thẩm Kinh Hàn xông vào nhà tôi, ném tôi xuống giường, ép đến mức da đầu tôi tê dại.
“Chia tay? Còn chia không?”
“Không… không chia nữa.”
Tin lời bình luận thì sẽ chết!
Nhưng có một câu nói đúng thật.
Thẩm Kinh Hàn trước mặt là giáo sư, sau lưng là cầm thú!
Trái Tim Không Thể Đánh Cược
Sau khi biết bạn trai đã quen một năm là thái tử gia Kinh Thành, tôi liền muốn chia tay.
Sợ chia tay đột ngột bị anh ta trả thù, tôi cố ý làm nũng, ngang ngược với Thẩm Tùng, sai bảo ra lệnh.
Lần nữa tôi lại quấn lấy Thẩm Tùng bắt anh ấy đi mua sắm cùng mình, giữa hai hàng lông mày anh hơi nhíu lại, lộ ra vẻ không kiên nhẫn:
“Chúng ta…”
Tôi cướp lời trước: “Được, chia thì chia, ai quay đầu người đó là chó.”
Đôi mắt người đàn ông lập tức đỏ hoe, giọng gấp gáp:
“Không phải, bảo bối, anh không hề muốn chia tay em, ai nói chia tay, anh chết cũng không chia.”
Tôi: “…”