Ngôn Tình
Truyện tập trung vào mối quan hệ tình yêu nam nữ, thường được viết theo nhiều phong cách khác nhau: ngọt ngào, ngược tâm, cổ đại, hiện đại, huyền huyễn… Đây là thể loại phổ biến nhất với độc giả nữ.
Truyện mới cập nhật
Tình Yêu Không Tên, Đính Hôn Định Mệnh
Tôi lén lút qua lại với bạn thân của anh trai suốt ba năm, cho đến khi người em gái không cùng huyết thống của anh ấy trở về.
Tôi lập tức quyết định chia tay, rồi quay đầu đồng ý với hôn sự do gia đình sắp đặt.
Tiệc đính hôn không mời người ngoài, chỉ toàn họ hàng thân thích.
Đang lúc dâng trà đổi cách xưng hô, điện thoại của anh trai tôi reo lên.
Anh nghe máy rồi vừa cười vừa mắng:
“Đính hôn của Hy Hy mà cậu cũng không tới? Hồi nhỏ con bé suốt ngày chạy theo sau lưng gọi anh đó.”
Đầu dây bên kia bỗng im lặng.
Qua mấy giây sau mới nghe thấy giọng khàn khàn của Lục Thời Nhiên hỏi:
“Là ai đính hôn?”
Nữ Tổng Tài Bá Đạo Và Ma Vương Si Tình
Cuộc hôn nhân liên minh này, thiếu gia rắn sở hữu trí tuệ và dung mạo đỉnh cao.
Thế nhưng anh lại không chịu cùng phòng với tôi, cũng chẳng muốn tiếp quản khối tài sản nghìn tỷ.
Ông cụ trong nhà tức giận đến mức ra lệnh:
Chỉ cần tôi có cách sinh được một đứa cháu rắn, sẽ thưởng cho 10 tỷ.
Tôi không nói thêm lời nào, ngay trong đêm liền thay chiếc váy ngủ dây trong suốt, bắt đầu kế hoạch dụ rắn.
Nào ngờ, phí bao nhiêu tâm tư, cùng thiếu gia rắn vất vả “cày cấy” mấy tháng.
Tiểu rắn con thì chẳng mang thai được, mà Bạch Nguyệt Quang của thiếu gia rắn lại quay về.
Lúc ấy tôi mới hiểu ra, thì ra người được yêu không cần chủ động quyến rũ, cũng có thể có được mọi đặc quyền.
Rắn con không cần tôi sinh nữa, tôi ném thẳng thỏa thuận ly hôn, tự giác rời đi.
Vài tháng sau, khi tôi đang khoác tay một cậu em mới tìm được đi nghỉ dưỡng nơi đất khách, lại bất ngờ bị người ta làm cho ngất xỉu.
Mở mắt ra lần nữa, trong căn phòng tối tăm giam giữ, thiếu gia rắn mang theo hơi thở quen thuộc nhưng nguy hiểm áp sát bên tai tôi thì thầm:
“Chị, kỳ phát tình đến rồi, chính chị tự chuốc lấy, sao có thể chạy trốn?”
Nữ Phụ Ác Độc Bỏ Trốn, Nam Chính Hoảng Loạn Rồi
Năm 11 tuổi, tôi tự nhặt về cho mình một người chồng nuôi từ bé.
Giang Trình không chỉ đẹp trai, ngoan ngoãn, mà còn là một học bá chính hiệu.
Người quen biết Giang Trình đều mắng tôi là một kẻ ác độc, lấy ân tình ra ép buộc anh ấy phải lấy thân báo đáp.
Tôi mặc nhiên chấp nhận sự thật này.
Năm anh tròn 18 tuổi, bạn bè hỏi anh:
“Nghe nói sau sinh nhật cậu, Tống Nhiễm sẽ công bố tin hai người đính hôn, có thật không?”
Sắc mặt Giang Trình chợt trầm xuống, giọng điệu lạnh lùng:
“Tôi sẽ không đính hôn với cô ấy.”
Tôi làm theo ước nguyện của anh, trả lại cho anh tự do.
Sau đó, tôi đi du học nước ngoài.
Bảy năm sau quay về, trong tiệc sinh nhật của ông nội tôi.
Giang Trình say rượu, chặn tôi lại trên ban công.
Đôi mắt anh hoe đỏ, nghẹn ngào hỏi tôi:
“Tại sao lại không cần tôi nữa?”
“Có phải vì bây giờ tôi không còn đẹp trai nữa sao?”
Người Không Nên Giữ
Cậu thiếu gia nhà họ Tạ mắc chứng mất ngủ.
Vì thế tôi bị đưa đến bên anh từ nhỏ — làm “gối ôm hình người”.
Anh thay hết cô người yêu này đến cô khác.
Nhưng dù có chơi bời cỡ nào, đêm đến cũng sẽ đuổi họ về.
Chỉ quen ôm tôi vào lòng để ngủ.
Chúng tôi bên nhau quá lâu, lâu đến mức anh ngỡ tôi sẽ không bao giờ rời xa anh.
Cho đến khi bản hợp đồng mười năm ký với nhà họ Tạ hết hạn.
Lúc đó, Tạ Minh Yến đã hoàn toàn đắm chìm vào một cô gái, vì cô ấy mà lái xe điên cuồng trong đêm, ba ngày liền không ngủ.
Phu nhân nhà họ Tạ đẩy bản hợp đồng gia hạn đến trước mặt tôi, tin chắc tôi sẽ ký tiếp.
Hôm ấy, tôi trầm mặc rất lâu.
Cuối cùng dịu dàng nói:
“Thôi, đến đây là đủ rồi.”
Không Thoát Khỏi Vòng Tay Anh
Sau khi qua đêm với người anh trai kế lạnh lùng, tôi vì quá nhát gan nên nửa đêm đã bỏ trốn.
Tin tức anh trai kế sắp đính hôn lan truyền khắp thành phố.
Tôi vung tiền như nước, gọi tám nam người mẫu đến để an ủi trái tim thất tình.
Kết quả lại bị anh trai kế bắt gặp tận nơi.
Ngón tay anh lạnh lẽo bóp lấy gáy tôi, nụ cười tràn đầy nguy hiểm:
“Ăn xong rồi bỏ chạy, em gái cũng gan không nhỏ đấy.”
“Em có biết kết cục khi dám đùa giỡn anh là gì không?”
“Không biết à? Vậy để anh trai làm mẫu cho em xem.”
“Ngoan, há miệng ra.”
Lâm Sơ Hạ
Ngày thứ ba đi công tác, tôi vô tình đăng nhập vào tài khoản phụ trên Weibo của bạn trai.
“Điều tiếc nuối nhất trong đời… Chính là ngay trước khi kết hôn, lại tình cờ gặp được người con gái mình muốn bảo vệ cả đời.”
Dòng chữ được đính kèm một bức ảnh chụp lén.
Trong ảnh là một cô gái nhỏ mặc váy hoa nhí, nụ cười e ấp, ánh mắt trong veo.
Cô ấy tên là Hứa Lê – học muội của anh ta.
Ngọt ngào, dịu dàng, và… nhỏ hơn tôi tròn mười tuổi.
Giải Dược
Bạn trai tôi có một tài khoản nhỏ, chuyên dùng để than phiền về tôi.
“Mỗi lần tắm đều không đóng kỹ cửa, làm cả nhà nóng bức muốn chết.”
“Lại đi làm bộ nail mới, cào trên lưng tôi từng vệt, từng vệt.”
Có người trong phần bình luận khuyên anh ấy chia tay, liền bị anh ấy chửi rượt tám trăm tầng lầu.
“Bảo chúng tôi chia tay? Mày là cái thá gì?”
“Chia tay rồi để mày thừa cơ chen vào đúng không?”
“Nào nào nào, khai báo tên tuổi ra đây.”
Ngày hôm sau, người kia nhàn nhạt trả lời: “Từ Du.”
Bạn trai im lặng.
Bởi vì bạch nguyệt quang của tôi, tên chính là Từ Du.
Anh Ấy Không Phải Chú Cún Bẩn Thỉu
Ngày cưới với thanh mai trúc mã, cô gái nghèo được anh ta tài trợ lại gặp tai nạn xe.
Lời thề còn chưa đọc xong một nửa, anh ta đã bỏ mặc tôi, chạy thẳng khỏi lễ đường.
Liên minh hôn sự của hai nhà tưởng chừng đổ vỡ, mẹ Kỳ liền lập tức đẩy ra ba người con trai còn lại của bà.
“Tiểu thư à, cứ tùy ý chọn đi, xem trúng ai thì mang về. Đợi thằng Kỳ Dũ trở về, ta sẽ ép nó đến xin lỗi cháu!”
Tôi có chút buồn bực.
Gương mặt cùng vóc dáng của Kỳ Dũ đều thuộc loại vạn người có một, căn bản không có bản thay thế nào cả.
Đúng lúc này, tôi thấy xuất hiện một loạt dòng bình luận trôi qua:
【Tiểu thư mau nhìn góc đông nam, con nuôi nhà họ Kỳ vừa bị trách phạt, góc nhìn thương tổn cực kỳ có tính gợi cảm, người khác tôi còn chẳng dám nói đâu.】
【Phản diện thật sự quá đáng thương. Cầu xin tiểu thư hãy thương xót anh ấy thay chúng tôi!】
Tôi làm theo lời bình luận, nhìn về căn phòng chứa đồ không mấy bắt mắt.
Cánh cửa khép hờ, lờ mờ thấy được một bóng dáng vai rộng eo hẹp.
Kỳ Yến đang định mặc áo, cảm giác được ánh nhìn nóng bỏng thì ngẩng đầu, vừa vặn chạm phải ánh mắt tôi.
Cảnh tượng phơi bày rõ ràng, quả thật đúng như lời bình luận…
Tôi cong môi: “Không cần chọn nữa, là anh ta.”
Nam Thần Lạnh Lùng Và Cô Nàng Tinh Nghịch
Vì muốn trả thù Hán Tử Trà – cô bạn cùng phòng của tôi.
Tôi chủ động tiếp cận nam thần mà Hán Tử Trà đã thầm mến từ lâu.
Thẩm Yến, bông hoa cao ngạo của khoa, nổi tiếng là người khó theo đuổi.
Trong góc lớp học.
Khóe môi Thẩm Yến vẫn còn vết đỏ do tôi hôn, chiếc cúc áo trên cùng bị tôi kéo đứt.
Cuối cùng, Thẩm Yến không nhịn được mà ôm chặt lấy tôi.
Anh cụp mắt xuống, giọng khàn khàn:
“Thịnh Tiêu, đây là lần đầu tiên tôi yêu đương, đừng lừa tôi.”
Từng Là Thê Tử Của Người
Từng Là Thê Tử Của Người
Sau khi bị sủng thiếp được Thái tử yêu chiều nhất đẩy xuống đài cao, ta mất đi toàn bộ ký ức.
Chỉ duy nhất… ta nhận nhầm một bé trai ngốc nghếch là nhi tử của mình.
Cả Đông cung đều cười nhạo ta.
Bảo rằng đầu óc ta đập hỏng rồi, ngay cả con ruột cũng chẳng nhận ra.
Thế nhưng, mỗi lần ta nhìn thấy đứa trẻ tuấn tú lạnh lùng kia bên cạnh Thái tử, trong lòng chỉ dâng lên sự sợ hãi.
Trên đời sao có mẫu thân nào lại e sợ chính con mình?
Gạt người mà thôi.
Ta nhận định, bé ngốc kia mới là nhi tử của ta.
Vậy nên, khi phụ thân của đứa ngốc lặng lẽ quay về, toan bế nó đi, ta cũng liền nhận định —— người ấy là phu quân của ta.
Ta vươn tay, nắm lấy áo y, trong mắt tràn đầy quyến luyến, nhẹ nhàng gọi ra cách xưng hô từng nằm sâu trong ký ức:
“Ca ca, mang thiếp đi…”