Vả Mặt
Tuyến truyện tập trung vào quá trình nhân vật chính từ chỗ bị coi thường, khinh miệt trở thành kẻ mạnh mẽ, thành công và “vả mặt” những kẻ từng hãm hại, chế giễu. Đọc thể loại này thường rất hả hê, sảng khoái.
Truyện mới cập nhật
Hai Lần Bị Đâm Sau Lưng
Hai Lần Bị Đâm Sau Lưng
Bạn thân tôi và bạn trai tôi đang quấn lấy nhau trong căn nhà mới tôi vừa mua, bị mẹ tôi bắt gặp tại trận.
Sau đó, bạn thân tôi còn đăng một bài dài hàng nghìn chữ lên vòng bạn bè.
Cô ta khóc lóc kể lể rằng họ mới là chân ái, còn tôi, người không được yêu mới là kẻ thứ ba chen chân.
Tôi còn có thể làm gì chứ? Dĩ nhiên là chọn cách thành toàn cho họ.
Tôi rất muốn xem thử, một kẻ bám váy mẹ và một kẻ mê trai thành tinh, kết hợp lại sẽ tạo nên vở kịch hay cỡ nào.
Hoa Hồng Trên Đống Hoang Tàn
Hoa Hồng Trên Đống Hoang Tàn
Đến khu đại học thi cử.
Bị một nam sinh nhét cho một tờ giấy ghi số điện thoại.
Vốn định kể chuyện này cho chồng, nhưng vừa quay đầu đã nghe thấy bạn thân của chồng ồn ào nói:
“Phó thiếu gia, vẫn là anh lợi hại. Vì một câu nói của Tiểu Tước mà anh thật sự cho người đi thử lòng vợ mình.”
Phó Chính Thanh cười lười nhác:
“Cô gái nhỏ thôi mà, dỗ cô ấy vui vẻ tí ấy mà.”
Những người khác cũng cười ầm lên:
“Lâm Tri Niệm yêu anh đến thế, chắc chắn sẽ từ chối thôi. Cô ấy còn giống như bà sơ ấy chứ, nội y chắc còn chẳng mặc trùng bộ.”
Phó Chính Thanh không hề phản bác.
Tôi khẽ cười lạnh, từ tốn mở thẳng tờ giấy ra.
Và bấm số điện thoại trên đó.
Anh Không Xứng Với Tình Yêu Của Tôi
Anh Không Xứng Với Tình Yêu Của Tôi
Thương Nam đưa cô thanh mai trúc mã định cư ở nước ngoài trở về và đưa đến trước mặt tôi:
“Tri Tri đã có thai rồi. Em biết đó, đế chế thương nghiệp của nhà họ Thương cần có người kế thừa. Nếu em không thể sinh con, vậy thì nhường vị trí đi.”
“Anh không thể để người thừa kế tương lai của nhà họ Thương có xuất thân đầy khiếm khuyết.”
Sau đó, tôi gặp Thương Nam trong bệnh viện, đang cãi nhau ầm ĩ với bác sĩ vì ôm nhầm con.
Tôi mỉm cười: “Cô thanh mai đó chẳng phải bảo bối trong lòng anh sao? Dù con trắng hay đen, thì cũng là do cô ta sinh ra mà. Anh cứ xem như con ruột mà nuôi đi, dù sao chính anh cũng đâu thể sinh được.”
Tôi Thừa Hưởng Bộ Gene Ưu Tú Của Ba
Tôi Thừa Hưởng Bộ Gene Ưu Tú Của Ba
Ngày tôi rút ống thở cho ba, mẹ kế quỳ xuống trước mặt tôi.
Bởi vì bà ta đã hầu hạ ba tôi suốt 10 năm, cuối cùng lại chẳng được gì cả.
Bao Nhiêu Là Đủ
Bao Nhiêu Là Đủ
Phòng khám hôm nay có một cô gái bị vỡ hoàng thể đến.
(Hoàng thể là phần còn lại của trứng sau khi rụng. Vỡ khi có tác động mạnh, trong truyện là vì qu/an hệ quá thô bạo và nhiều lần.)
Cô ta nhìn tôi, ánh mắt d/â/m d/ục đầy vẻ khiêu khích, bàn tay trắng nõn cố tình kéo thấp cổ áo, để lộ dấu hôn chi chít trên ngực.
“Bác sĩ Thẩm, chị với chồng bao lâu làm một lần vậy?”
Tôi Ly Hôn Trong Tiệc Mừng Thọ Của Anh
Tôi Ly Hôn Trong Tiệc Mừng Thọ Của Anh
Ông xã tôi, Hạ Hoài An, trong tiệc mừng thọ 60 tuổi, đột nhiên tuyên bố muốn cùng bạch nguyệt quang về quê sống ẩn dật.
Mọi người đều nghĩ tôi sẽ phản đối, nhưng tôi lại gật đầu đồng ý.
Mấy chục năm còn chẳng làm anh ta yêu tôi, vậy thì… thả tự do cho anh ta thôi.
Nhưng trước khi anh ta đi, tôi yêu cầu, ra đi tay trắng.
Bởi vì căn nhà này, khối tài sản này, gần như đều do tôi một tay gây dựng.
Hạ Hoài An lạnh lùng cười nhạo:
“Cô chỉ biết tiền! Tôi về quê sống đời thanh đạm, không cần tiền cũng sống tốt!”
Tôi chỉ thấy anh ta quá ngây thơ.
Cái mà anh ta tưởng tượng là “ẩn cư nơi điền viên” sống trong ngôi nhà tiện nghi, trồng ít rau, có hàng xóm thân thiện.
Nhưng thực tế anh ta sắp đối mặt chính là, căn nhà cũ nát từ lâu, mỗi sáng mở mắt ra là đống việc đồng áng không bao giờ hết, một thôn làng vắng ngắt không bóng người, gián và chuột chạy đầy nhà, bệnh tật thì không có nổi một bệnh viện kịp thời cứu chữa.
Giúp Đỡ Sai Lầm
Giúp Đỡ Sai Lầm
Chỉ vì tôi gửi cho anh trai một đường link nhờ trợ lực mà bị chị dâu chửi tới tấp.
“Không biết xấu hổ hả? Anh mày có vợ rồi mà còn định quyến rũ ảnh!”
“Tao nói cho mày biết, chừng nào tao còn sống trong nhà này thì mày đừng hòng bước chân vào.”
…
Quay Lại Năm 1977 Tôi Rời Bỏ Gia Đình Tra Nam
Thanh mai trúc mã của tôi vì trong lúc cứu người đã ra tay quá nặng, lỡ tay giec người, bị kết án mười năm t/ù.
Trước khi vào trại giam, anh ấy nhờ tôi chăm sóc bố mẹ anh.
Tôi cứ tưởng…
Đó là vì anh xem tôi là vợ tương lai, nên mới tin tưởng giao phó trọng trách lớn như vậy.
Tôi cảm động đến rơi nước mắt, gật đầu đồng ý.
Mười năm tiếp theo, tôi sống cẩn thận từng li từng tí, làm lụng vất vả, không hề than oán, dốc lòng phụng dưỡng cha mẹ anh.
Thậm chí, vì để chữa bệnh cho mẹ anh, tôi đã đi bán máo… rồi bán cả thận…
Chỉ để giữ lời hứa với anh năm xưa.
Nhưng không ngờ…
Anh ta năm đó căn bản không phải lỡ tay giết người, mà là tự nguyện đi t/ù thay người khác.
Ra tù rồi, anh ta không chỉ mang về mười vạn tệ, mà còn dắt theo một người phụ nữ… và một đứa trẻ mười tuổi.
“Hề Hề, cảm ơn mười năm qua em đã chăm sóc bố mẹ thay anh.”
“Đây là một nghìn tệ, coi như là tấm lòng của anh cảm ơn và bù đắp cho em.”
“Sau này, em sẽ vẫn là em gái ruột của anh.”
Tới lúc đó tôi mới hiểu, năm đó tôi đã hiểu lầm.
Anh ta chỉ đơn giản là nhờ tôi chăm sóc bố mẹ, chứ chưa bao giờ nghĩ sẽ lấy tôi.
Nhưng suốt bao năm qua, tôi đã vì gia đình anh ta mà hao tổn tâm huyết, thân thể tàn tạ, sức khỏe suy sụp…
Một nghìn tệ thì bù đắp được gì?
Cuối cùng, tôi vì bệnh nặng và uất ức mà phun máo chec ngay tại chỗ.
Khi mở mắt ra lần nữa…
Tôi quay về đúng ngày anh ta nhờ tôi chăm sóc bố mẹ…
…
Cô Ấy Sẽ Không Chết
Cô Ấy Sẽ Không Chết
Hai chiếc xe va chạm, tôi và một thai phụ khác được đưa vào phòng sinh cùng lúc.
“Vị sản phụ này đã vỡ ối, cần cấp cứu ngay, mau tìm người nhà ký tên!”
Ngay khi sắp được đẩy vào phòng phẫu thuật, tôi nói với bác sĩ:
“Chồng tôi bận lắm, tôi có thể tự ký!”
Vừa dứt lời, chồng của thai phụ kia xông tới.
“Cứu cô ấy trước, tình trạng cô ấy nghiêm trọng hơn, cô ấy bị bệnh tim!”
Anh ta lo lắng đến mức máu me đầy mặt, nhưng tôi vẫn nhận ra anh ta.
Phó Thận, rõ ràng anh là chồng tôi mà, là chồng của tôi cơ mà.
“Tôi là bác sĩ khoa sản của Bệnh viện Trung tâm, Phó Thận, mong mọi người tin tưởng vào phán đoán chuyên môn của tôi.”
Tôi giơ tay định chạm vào anh ta, nhưng anh ta hất tay tôi ra không chút nương tình.
“Nhưng bệnh nhân này đã vỡ ối rồi.”
Phó Thận liếc tôi một cái, lạnh nhạt nói: “Cô ấy không ch .t được. Tôi là chồng cô ấy, tôi có thể ký cam kết miễn trừ trách nhiệm.”
Gia Đình Khốn Nạn Của Bạn Trai
Gia Đình Khốn Nạn Của Bạn Trai
Vừa mới qua sinh nhật 28 tuổi, mẹ tôi đã bắt đầu giục cưới dữ dội.
Tôi chuẩn bị quay về để nói lời chia tay với thằng bạn trai đã yêu nhau một năm, cái thằng mà suốt ngày đòi chia đôi tiền nong từng ly từng tí.
Không ngờ hắn lại nói: “Tư Nguyệt, mẹ anh bảo nên cưới sớm, tiền đặt cọc mua nhà thì vẫn chia đôi như cũ, nhưng bà sẽ lo tiền tiệc cưới, nên bên em chỉ cần tặng một chiếc xe làm của hồi môn là được, mẫu anh chọn sẵn rồi…”
Tôi: “…”
Nghĩ đến mức lương 5 triệu một tháng của hắn, tôi nhất thời không biết nên mở miệng thế nào.
Ngày nào cũng chia đôi, chia đến mức đầu óc hỏng luôn rồi chứ chẳng chơi.
Anh trai à, yêu đương với anh thì được.
Nhưng cưới anh á?
Tôi xin miễn!