Vả Mặt
Tuyến truyện tập trung vào quá trình nhân vật chính từ chỗ bị coi thường, khinh miệt trở thành kẻ mạnh mẽ, thành công và “vả mặt” những kẻ từng hãm hại, chế giễu. Đọc thể loại này thường rất hả hê, sảng khoái.
Truyện mới cập nhật
Mẹ Đây Không Nhận Dâu Giả
Mẹ Đây Không Nhận Dâu Giả
Chỉ vì con trai và con gái cùng nhau xúc một nửa quả dưa hấu ăn, bạn gái của con trai tôi đã nổi giận.
Cô ta gửi tin nhắn riêng cho tôi, bảo tôi phải quản con gái cho tốt.
【Dì ơi, thật không hiểu dì dạy con cái kiểu gì, dì không dạy con gái mình rằng giữa anh em cũng cần giữ khoảng cách à?】
【Nếu nó cô đơn thì làm ơn mau tìm đàn ông cho nó đi, đừng có ngày nào cũng quấn lấy bạn trai người khác như thế! Vậy có chấp nhận được không?】
【Nhà dì tốt nhất nên gả con gái đi sớm đi, nếu không, có một cô em chồng như vậy, cháu thật sự không dám cưới vào nhà dì đâu!】
Tôi trả lời: 【Yên tâm đi, cô mà muốn cưới vào nhà tôi, người đầu tiên không đồng ý là tôi đấy.】
Vả Mặt Em Họ Mất Nết
Vả Mặt Em Họ Mất Nết
Em họ bị vỡ hoàng thể, nhưng nhất quyết không chịu tới bệnh viện kiểm tra.
“Nội soi âm đạo cái đầu dò đó bao nhiêu người dùng rồi, bẩn chết đi được, lỡ đâu bị lây HPV từ người khác thì sao?”
Tôi đã giải thích đi giải thích lại về mức độ vệ sinh trong quy trình kiểm tra, còn nói cả những trường hợp tử vong do vỡ hoàng thể.
Lúc đó cô ấy mới sợ, năn nỉ tôi đích thân kiểm tra cho.
Tưởng đâu chuyện đến đây là xong, ai ngờ sau đó cô ấy ngoại tình.
Không những bị lây HPV từ người tình, mà còn truyền sang cả chồng.
Vậy mà cô ta lại nói: “Chắc lúc Giang Nhu kiểm tra cho tôi đã không thay bao đầu dò…”
Em rể tôi vừa nhận kết quả dương tính liền xông vào nhà, rút dao chém tôi tới chết.
Lần nữa mở mắt ra, em gái lại đang chê đầu dò âm đạo bẩn, sống chết không chịu đi kiểm tra.
Lần này, tôi nghe theo cô ấy.
Cảnh Báo Bão Số 8
Cảnh Báo Bão Số 8
Khi đài thiên văn cảng thành treo tín hiệu bão số 8 vào giữa đêm, Hoắc Minh Diệp lại mua một chiếc du thuyền mới để tổ chức sinh nhật cho “chim hoàng yến” giữa sông Hương Giang.
Bộ trang sức trị giá hàng trăm triệu đấu giá thành công.
Một chiếc váy cưới cổ đến từ Paris vượt đại dương đưa về.
Tất cả là bằng chứng cho tình yêu của anh ta dành cho “chim hoàng yến”.
Tôi gọi cho anh ta cả chục cuộc điện thoại, chỉ để nhắc anh chú ý an toàn, đừng lấy tính mạng mình ra đùa giỡn.
Hoắc Minh Diệp cười khẩy qua điện thoại.
“Làm Hoắc phu nhân cho tử tế không được à? Những gì tôi cho cô còn chưa đủ sao? Cô so đo với cô ấy làm gì?
“Cô ấy còn trẻ, thích náo nhiệt, thì liên quan gì đến cô?”
Đêm đó, bão hoành hành, lật úp cả du thuyền.
Không một ai sống sót.
Cánh săn tin tìm đến tôi đầu tiên, hỏi cảm nghĩ của tôi.
Tôi im lặng thật lâu, chẳng nói gì cả.
Tôi không hận anh ta nữa, vì anh ta từng đối xử với tôi rất tốt.
Tất nhiên, bây giờ thì còn tốt hơn nữa.
Dù sao, anh ta ch .t rồi, tiền đều là của tôi.
NHU PHI
Tỷ tỷ chết đói, phụ thân liền đem mẫu thân ta bán làm dê hai chân.
Ta sợ chết, đành vào cung làm cung nữ giặt y phục.
Mười ngón tay lở loét, cơm chẳng đủ ăn, ta nhẫn nhịn từng chút một, chỉ mong được sống.
Cho đến một ngày, trong y phục chuyển từ Trữ Tú cung đến có một lỗ rách, công công quản sự không dám đối chất với người của Trữ Tú cung, bèn vu cho ta giặt hỏng, đánh ta ba mươi trượng.
Ta bị đánh đến da tróc thịt bong, sốt cao suýt mất mạng.
Khi ấy, ta mới hiểu, muốn sống sót trong cung này, quả thực khó như lên trời.
Ta đem toàn bộ số bạc tích cóp suốt một năm đưa cho ma ma quản sự, rồi quỳ gối dưới chân bà, khẩn cầu:
“Xin ma ma cứu mạng…”
Ma ma nhìn mặt ta, cười rạng rỡ:
“Ngươi có gương mặt này, ngày lành tháng tốt còn ở phía trước đấy.”
...
Hai Lần Bị Đâm Sau Lưng
Hai Lần Bị Đâm Sau Lưng
Bạn thân tôi và bạn trai tôi đang quấn lấy nhau trong căn nhà mới tôi vừa mua, bị mẹ tôi bắt gặp tại trận.
Sau đó, bạn thân tôi còn đăng một bài dài hàng nghìn chữ lên vòng bạn bè.
Cô ta khóc lóc kể lể rằng họ mới là chân ái, còn tôi, người không được yêu mới là kẻ thứ ba chen chân.
Tôi còn có thể làm gì chứ? Dĩ nhiên là chọn cách thành toàn cho họ.
Tôi rất muốn xem thử, một kẻ bám váy mẹ và một kẻ mê trai thành tinh, kết hợp lại sẽ tạo nên vở kịch hay cỡ nào.
Hoa Hồng Trên Đống Hoang Tàn
Hoa Hồng Trên Đống Hoang Tàn
Đến khu đại học thi cử.
Bị một nam sinh nhét cho một tờ giấy ghi số điện thoại.
Vốn định kể chuyện này cho chồng, nhưng vừa quay đầu đã nghe thấy bạn thân của chồng ồn ào nói:
“Phó thiếu gia, vẫn là anh lợi hại. Vì một câu nói của Tiểu Tước mà anh thật sự cho người đi thử lòng vợ mình.”
Phó Chính Thanh cười lười nhác:
“Cô gái nhỏ thôi mà, dỗ cô ấy vui vẻ tí ấy mà.”
Những người khác cũng cười ầm lên:
“Lâm Tri Niệm yêu anh đến thế, chắc chắn sẽ từ chối thôi. Cô ấy còn giống như bà sơ ấy chứ, nội y chắc còn chẳng mặc trùng bộ.”
Phó Chính Thanh không hề phản bác.
Tôi khẽ cười lạnh, từ tốn mở thẳng tờ giấy ra.
Và bấm số điện thoại trên đó.
Anh Không Xứng Với Tình Yêu Của Tôi
Anh Không Xứng Với Tình Yêu Của Tôi
Thương Nam đưa cô thanh mai trúc mã định cư ở nước ngoài trở về và đưa đến trước mặt tôi:
“Tri Tri đã có thai rồi. Em biết đó, đế chế thương nghiệp của nhà họ Thương cần có người kế thừa. Nếu em không thể sinh con, vậy thì nhường vị trí đi.”
“Anh không thể để người thừa kế tương lai của nhà họ Thương có xuất thân đầy khiếm khuyết.”
Sau đó, tôi gặp Thương Nam trong bệnh viện, đang cãi nhau ầm ĩ với bác sĩ vì ôm nhầm con.
Tôi mỉm cười: “Cô thanh mai đó chẳng phải bảo bối trong lòng anh sao? Dù con trắng hay đen, thì cũng là do cô ta sinh ra mà. Anh cứ xem như con ruột mà nuôi đi, dù sao chính anh cũng đâu thể sinh được.”
Tôi Thừa Hưởng Bộ Gene Ưu Tú Của Ba
Tôi Thừa Hưởng Bộ Gene Ưu Tú Của Ba
Ngày tôi rút ống thở cho ba, mẹ kế quỳ xuống trước mặt tôi.
Bởi vì bà ta đã hầu hạ ba tôi suốt 10 năm, cuối cùng lại chẳng được gì cả.
Bao Nhiêu Là Đủ
Bao Nhiêu Là Đủ
Phòng khám hôm nay có một cô gái bị vỡ hoàng thể đến.
(Hoàng thể là phần còn lại của trứng sau khi rụng. Vỡ khi có tác động mạnh, trong truyện là vì qu/an hệ quá thô bạo và nhiều lần.)
Cô ta nhìn tôi, ánh mắt d/â/m d/ục đầy vẻ khiêu khích, bàn tay trắng nõn cố tình kéo thấp cổ áo, để lộ dấu hôn chi chít trên ngực.
“Bác sĩ Thẩm, chị với chồng bao lâu làm một lần vậy?”
Tôi Ly Hôn Trong Tiệc Mừng Thọ Của Anh
Tôi Ly Hôn Trong Tiệc Mừng Thọ Của Anh
Ông xã tôi, Hạ Hoài An, trong tiệc mừng thọ 60 tuổi, đột nhiên tuyên bố muốn cùng bạch nguyệt quang về quê sống ẩn dật.
Mọi người đều nghĩ tôi sẽ phản đối, nhưng tôi lại gật đầu đồng ý.
Mấy chục năm còn chẳng làm anh ta yêu tôi, vậy thì… thả tự do cho anh ta thôi.
Nhưng trước khi anh ta đi, tôi yêu cầu, ra đi tay trắng.
Bởi vì căn nhà này, khối tài sản này, gần như đều do tôi một tay gây dựng.
Hạ Hoài An lạnh lùng cười nhạo:
“Cô chỉ biết tiền! Tôi về quê sống đời thanh đạm, không cần tiền cũng sống tốt!”
Tôi chỉ thấy anh ta quá ngây thơ.
Cái mà anh ta tưởng tượng là “ẩn cư nơi điền viên” sống trong ngôi nhà tiện nghi, trồng ít rau, có hàng xóm thân thiện.
Nhưng thực tế anh ta sắp đối mặt chính là, căn nhà cũ nát từ lâu, mỗi sáng mở mắt ra là đống việc đồng áng không bao giờ hết, một thôn làng vắng ngắt không bóng người, gián và chuột chạy đầy nhà, bệnh tật thì không có nổi một bệnh viện kịp thời cứu chữa.