Vả Mặt
Tuyến truyện tập trung vào quá trình nhân vật chính từ chỗ bị coi thường, khinh miệt trở thành kẻ mạnh mẽ, thành công và “vả mặt” những kẻ từng hãm hại, chế giễu. Đọc thể loại này thường rất hả hê, sảng khoái.
Truyện mới cập nhật
Đoạt Lại Hào Quang
Đoạt Lại Hào Quang
Khi tôi đạt đến đỉnh cao của giới thiết kế thời trang và quyết định rút lui về chăm sóc gia đình.
Vào ngày diễn ra buổi trình diễn cuối cùng của mình, một người phụ nữ xa lạ đột nhiên xuất hiện, giơ ra bằng chứng khẳng định cô ta là người viết thuê cho tôi.
Tôi cuống cuồng giải thích để chứng minh sự trong sạch của mình, nhưng không ngờ bạn trai siêu mẫu người đã cùng tôi vượt qua mọi khó khăn lại thừa nhận rằng tôi đã đạo nhái.
Cuối cùng, tôi bị toàn mạng xã hội công kích. Khi ra ngoài, tôi bị fan của bạn trai ném rác vào người, vô tình trượt ngã, được đưa đến bệnh viện và bị thông báo rằng mình đã sảy thai.
Tuyệt vọng cùng cực, tôi leo lên sân thượng bệnh viện và la//o mình xuống dưới.
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại đúng ngày diễn ra buổi trình diễn cuối cùng đó.
ĐÁNH CƯỢC
Tôi đã cướp mất vị trí hạng nhất toàn khối của Chu Nhiễm, ngay ngày hôm sau, cậu bạn thanh mai trúc mã của cô ta liền tỏ tình với tôi.
Cậu ấy mang gương mặt yêu nghiệt khiến người ta phải nghiêng ngả, nhìn tôi và hỏi:
“Đến thế giới của tôi, cùng làm học sinh cá biệt với tôi nhé?”
Tất nhiên là đồng ý rồi.
Tôi gật đầu không chút do dự, hôn lên đôi môi mà tôi đã thèm khát từ lâu.
Sau đó, thành tích của tôi từng chút một tụt dốc, rơi xuống tận chót bảng.
Mà cơ thể của Lục Dực Ninh thì bị tôi ăn sạch từ trong ra ngoài.
Cho đến ngày kết thúc kỳ thi đại học, lần đầu tiên cậu ấy chủ động hôn tôi, rồi nói muốn cùng tôi vào trường cao đẳng.
Tôi biết, đó mới là mục đích cuối cùng cậu ấy tiếp cận tôi.
Nhưng lần này, tôi chỉ khẽ giơ tờ giấy báo trúng tuyển của Đại học Thanh Hoa lên:
“Cảm ơn vì một năm qua đã chơi cùng tôi rất vui.”
“Nhưng tiền đồ quan trọng hơn, tôi không chơi nữa đâu.”
...
Mẹ Chồng Bị Liệt, Con Dâu Bị Ép Nghỉ Việc Để Chăm Sóc
Mẹ Chồng Bị Liệt, Con Dâu Bị Ép Nghỉ Việc Để Chăm Sóc
Sinh nhật ba chồng, cả nhà cùng nhau ăn cơm.
Đột nhiên ba chồng nhìn tôi rồi nói: “Mẹ chồng con bị li ệ t, cần người chăm sóc suốt ngày đêm. Ngày mai con nghỉ việc đi, ở nhà toàn tâm toàn ý chăm sóc bà ấy.”
Tôi đặt đũa xuống: “Lương tháng của con hơn năm ngàn, con không nghỉ việc.”
“Nhà mỗi tháng cho con năm ngàn làm chi phí sinh hoạt, cũng vậy thôi.”
Sắc mặt ba chồng lạnh hẳn.
Em chồng lên tiếng phụ họa: “Chị dâu, chị là con dâu, chăm sóc mẹ chồng là điều đương nhiên.”
Tôi nhìn cô ta rồi đáp: “Vậy tôi bỏ ra năm ngàn chi phí sinh hoạt, cô nghỉ việc đến nhà tôi làm giúp việc toàn thời gian nhé.”
Ác Mẹ Chồng Gặp Ác Con Dâu
Ác Mẹ Chồng Gặp Ác Con Dâu
Chồng tôi đã ly hôn 3 lần, lần nào cũng là vì mẹ chồng, một “lão bà âm dương quái khí” chính hiệu.
Lần đầu, bà hầm canh bổ cho con dâu, mà trong nồi là chú chó cưng được nuôi 8 năm trời.
Lần thứ hai, bà tổ chức tiệc mừng cho con dâu, đúng vào ngày giỗ cha cô ấy.
Lần thứ ba, bà ngồi tâm sự thủ thỉ, rồi sau lưng đem hết bí mật của con dâu kể cho thiên hạ.
Bạn bè biết chuyện ai cũng khuyên tôi đừng dại gì mà nhảy vào hố lửa này.
Nhưng tôi đã ly hôn 5 lần, chọc cho năm bà mẹ chồng tức đến mức phải tái giá.
Vậy nên, mẹ chồng thân mến à, liệu bà có trở thành người thứ 6 không?
…
Phương Vân Cẩm
Phương Vân Cẩm
Ngày đính hôn, em gái kế vì muốn cướp vị hôn phu của tôi, không ngần ngại phát đoạn clip giường chiếu của mình với anh ta lên màn hình lớn, chỉ để ép tôi chia tay.
Tôi nhìn cô ta và người đàn ông đứng bên cạnh, khẽ nhếch môi:
“Con gái riêng và thiếu gia giả, đúng là trời sinh một cặp.”
Tôi Sợ Cô À?
Tôi Sợ Cô À?
Hôm đó là tiệc cuối năm của công ty, thực tập sinh mới đến lại ngang nhiên ngồi vào ghế chính, mặt mũi đầy kiêu căng, thỉnh thoảng còn vuốt bụng mình.
Tôi thấy cảnh đó, không nhịn được lên tiếng nhắc: “Đó không phải chỗ của cô!”
Cô ta quay đầu lại, cười lạnh nhìn tôi.
“Sao? Cô sợ tôi giành gia sản à? Cô cũng tự nhìn lại mình đi, một đứa con gái như cô thì làm sao gánh nổi cơ nghiệp to lớn như vậy?”
“Trong bụng tôi là con của bố cô đấy, sau này sinh ra, chính là thái tử!”
Tôi nghe xong lời cô ta, kinh ngạc đến há hốc miệng, bởi vì bố tôi mấy năm trước gặp tai nạn xe, giờ chỉ là người thực vật, hoàn toàn không thể cử động, làm sao còn có thể có con được?
Đứng Nhất Trong Cuộc Đời
Đứng Nhất Trong Cuộc Đời
Tôi là học sinh đứng nhất lớp.
Để giúp đỡ tên đội sổ là Chu Hạo, cô giáo sắp xếp tôi ngồi cùng bàn với hắn.
Kết quả, tôi bị hắn trêu chọc, rút ghế khiến tôi ngã xuống, thành người tàn tật.
Sau đó, cô giáo đến bệnh viện khuyên nhủ: “Nói cho cùng, chẳng phải là em đứng không vững nên mới ngã sao? Đừng vu oan cho bạn, mau viết bản tha thứ đi.”
Tôi không đồng ý, nhưng bố mẹ lại lén nuốt tiền bồi thường, công khai tuyên bố tha thứ và làm thủ tục cho tôi nghỉ học, rồi dắt em trai tôi bỏ đi biệt tích.
Ngày tôi chết, Chu Hạo từ hạng bét vươn lên đứng nhất khối, hiệu trưởng đích thân trao giấy chứng nhận danh dự.
“Cảm ơn cô giáo, đã không từ bỏ em lúc em khó khăn nhất, mới có em của ngày hôm nay.”
Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày khai giảng năm học mới, cô giáo đang cổ vũ mô hình kèm cặp một – một.
“Lý Phán Đệ, em xuống bàn cuối ngồi cùng Chu Hạo.”
Haha, không phải tự nhiên mà tôi đứng nhất lớp, xem tôi dùng cái não này chơi chết mấy người.
Hổ Dữ Ăn Thịt Con
Hổ Dữ Ăn Thịt Con
Con đang mổ dở thì Yến Thành lao ra khỏi phòng phẫu thuật.
Hắn là bố của thằng bé, cũng là bác sĩ điều trị chính, hơn nữa còn là người trực tiếp cầm dao mổ cho ca này.
Vậy mà chỉ vì một câu của bạn gái cũ, hắn đã bỏ mặc con trai vẫn còn nằm trên bàn mổ.
Nhìn con trai nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt, tôi gọi cho Yến Thành.
“Ca mổ sắp xong rồi, đổi thành một con chó cũng làm được suôn sẻ, tôi có mặt hay không thì có khác gì đâu?”
“Con trai của Gia Manh bị đập đầu, đang chảy máu, tôi đang xử lý vết thương cho nó, đừng gọi nữa nếu không có việc gì.”
Cuộc gọi bị ngắt, cùng lúc đó, tính mạng con trai tôi cũng rơi vào tình trạng nguy kịch.
Lúc tôi và bố mẹ đang sốt ruột chờ đợi ngoài phòng mổ, Tiểu Lưu vội vã chạy vào trong.
Cậu ta là trợ lý của Yến Thành, tôi nhận ra cậu ấy.
Ngay sau đó, tôi thấy Yến Thành hấp tấp lao ra khỏi phòng mổ, chỉ kịp ném lại một câu “Tôi có việc gấp”, rồi quay đầu chạy mất, để mặc tôi và bố mẹ đứng chết lặng trước cửa phòng mổ.
Mẹ tôi nhìn theo bóng lưng hắn khuất sau góc hành lang, vẫn chưa hoàn hồn: “Ca mổ… xong rồi sao?”
TÔ DU, TA MUỐN CƯỚI NÀNG!
Mở mắt ra lần nữa, đao của Lư Viễn Chu đã đặt lên cổ ta.
Hắn muốn giữ con, bỏ mẹ.
Đời trước, để có thể ở lại bên cạnh hắn cùng hài tử, ta quỳ trước cửa Lư phủ suốt ba ngày ba đêm, tự nguyện hạ mình từ chính thê xuống làm thiếp.
Những năm tháng ấy, Lư Viễn Chu giam cầm ta trong tiểu viện hẻo lánh, còn bản thân hắn cưới vợ sinh con, con cháu đầy đàn, sum vầy đầm ấm.
Ngay cả con ruột của ta cũng khinh ta là gánh nặng, quay lưng trở mặt, oán trách ta năm xưa vì sao không chết trước cửa Lư phủ, để nó giữ được thể diện.
Khi ta qua đời, bệnh tật giày vò, thân thể tiều tụy, hài cốt mục rữa trong vườn sau suốt ba tháng mà không một ai hay biết.
Đời này được làm lại từ đầu, ta chẳng còn lưu luyến gì nữa, dứt khoát rời khỏi Lư phủ.
...
Nhà Tôi Rất Giàu
Nhà Tôi Rất Giàu
Khi cha mẹ ruột tìm thấy tôi, tôi vừa mới bò ra khỏi hầm mỏ.
Toàn thân tôi dính đầy bụi than, vừa bẩn vừa thảm hại.
Tôi có thể thấy rõ ánh mắt ghét bỏ của cha mẹ ruột khi nhìn tôi.
Đặc biệt là cha tôi, ông ta nói:
“Thuê cho nó một chiếc xe khác, đừng để nó làm bẩn xe nhà.”
Mẹ tôi thì cố nén sự chán ghét, nhưng vẫn tỏ vẻ quan tâm:
“Con à, những năm qua con đã chịu khổ rồi. Đợi về nhà rửa sạch sẽ, mẹ sẽ bù đắp cho con thật tốt.”
Nói xong, họ vội vàng lên xe bỏ đi.
Đi cùng họ còn có cô con gái nuôi tên Cố Khuynh.
Chị ấy nhìn tôi, rồi lại nhìn chiếc Maserati màu hồng của mình, cuối cùng thở dài nói:
“Ngồi xe tôi đi.”
“Trong mỏ có phòng tắm, tôi có thể tắm rửa, thay đồ xong rồi mới lên xe.”
Tôi lười biếng đáp lại, sau đó đi tắm.
Thay đồ xong, tôi ngồi lên chiếc Maserati của Cố Khuynh, trở về nhà cha mẹ ruột.
Về đến nhà họ Cố, tôi không thấy cha mẹ ruột đâu, mà lại thấy một người trẻ tuổi tầm tuổi tôi, tên là Cố Trạch, cậu thiếu gia giả của gia đình này, người đã bị trao nhầm với tôi năm xưa.
Cố Trạch cười tươi bước tới, nắm lấy tay tôi nói:
“Chắc tôi nên gọi anh là anh trai phải không? Đừng lo, tôi không định diễn trò tranh giành ngôi vị thiếu gia thật giả đâu. Chúng ta sau này là anh em, phải hòa thuận với nhau nhé!”
Vừa nói, cậu ta vừa nhét vào tay tôi một con dao gọt trái cây, kéo tay tôi đâm về phía cậu ta.