Vả Mặt
Tuyến truyện tập trung vào quá trình nhân vật chính từ chỗ bị coi thường, khinh miệt trở thành kẻ mạnh mẽ, thành công và “vả mặt” những kẻ từng hãm hại, chế giễu. Đọc thể loại này thường rất hả hê, sảng khoái.
Truyện mới cập nhật
Giăng Bẫy
Giăng Bẫy
Ngày cưới, bố tôi uống say, đem toàn bộ tiền sính lễ và của hồi môn của tôi đi đánh bạc và thua sạch.
Tôi sợ đến tái mặt, nhưng vị hôn phu của tôi lại cực kỳ bình tĩnh.
“Tĩnh Tĩnh, tiền thua thì cũng đã thua rồi. Giờ quan trọng nhất là hoàn thành hôn lễ, đừng để người thân và bạn bè nhìn thấy trò cười của chúng ta.”
Lòng tôi chùng xuống, mặc kệ anh ấy ngăn cản, tôi chạy thẳng đến bàn lễ tiền mừng, gom hết toàn bộ tiền mừng hôm nay đặt trước mặt bố tôi.
“Chỗ này, bố cầm hết đi, mang đi thắng lại số tiền đã mất cho con!”
Nữ Phụ Phát Điên
Nữ Phụ Phát Điên
Tôi phát hiện trong xe chồng có một cây nến sáp lạnh đã dùng một nửa.
Nhưng hắn là giáo sư đại học, xưa giờ luôn nghiêm túc cổ hủ, lạnh lùng cấm d/ụ/c chưa bao giờ cùng tôi dùng mấy thứ kiểu này.
Tôi còn đang thắc mắc thì trước mắt bất ngờ xuất hiện một loạt bình luận hiện lên.
【Đồ thích gây chuyện lại đến rồi, lại bắt đầu nghi thần nghi quỷ.】
【Tất nhiên là mấy trò chơi người lớn giữa nam chính và nữ chính rồi, nữ phụ chắc lại sắp làm ầm lên. Không được như ngươic ta ganh tị hay gì?】
【Nam chính ly hôn với cô ta nhanh lên đi, phát chán với con người này rồi!】
Chà, nghe thôi mà rạo rực thế nhỉ?
Thì ra tôi là nữ phụ lót đường trong truyện yêu đương cẩu huyết, sự tồn tại của tôi chỉ để làm nền cho chuyện tình ngọt ngào giữa nam chính và cô học trò mê hắn.
Tôi sững người một giây, rồi đưa cây nến cho hắn.
“Giữ kỹ nhé, lần sau còn dùng tiếp. Không đủ thì cứ để em mua thêm cho.”
TRỌNG SINH TRỞ LẠI, TA GẢ CHO NAM NHÂN ĐƠN THUẦN
Ta và Trần Cảnh phu thê hòa thuận, sinh hạ một trai một gái.
Thiên hạ đều nói, một nữ tử thương gia như ta mà có thể gả cho Trần Cảnh, ấy là mệnh tốt trời ban.
Ta cũng từng tin như thế.
Sau khi trọng sinh trở về năm mười sáu tuổi, ta nâng quả tú cầu trong tay, lặng lẽ chờ đợi vị tân khoa Trạng nguyên cưỡi ngựa dạo phố đi ngang.
Thế nhưng Trần Cảnh lại vung tay hất đi quả tú câu ấy.
Hắn thậm chí chẳng thèm để tâm quả tú cầu kia cuối cùng sẽ trúng vào ai.
Tựa như đời này, ta gả cho ai, đều chẳng liên can gì đến hắn cả.
Khi ấy ta mới bàng hoàng nhận ra—
Kiếp này, Trần Cảnh… muốn đổi thê tử rồi.
Về sau, người mà ta gả cho, chính là người mà hôm đó hắn hất quả tú cầu rơi trúng.
...
Sự Thật Là Vậy Sao?
Sự Thật Là Vậy Sao?
Chồng tôi dan díu với nữ sinh nghèo mà vợ chồng tôi từng tài trợ.
Cô ta hỏi:
“Em đang mang thai con của anh, bao giờ anh mới cưới em?”
Chồng tôi đáp:
“Vợ anh không thể sinh con, em cứ sinh đứa bé ra đi.”
“Đợi con trai chúng ta lớn lên, thừa kế tài sản của cô ấy rồi ly hôn cũng chưa muộn.”
Cô ta nũng nịu nói:
“Chồng à, anh thật thông minh, em hiểu mà, anh đang muốn chiếm sạch tài sản.”
Vừa nói vừa cười, hai kẻ khốn nạn ấy quấn lấy nhau.
Tôi cười lạnh, giả vờ như không thấy gì rồi lặng lẽ rời khỏi gara.
Chỉ vài tháng sau, chồng tôi bế về một đứa bé bị bỏ rơi, Tôi xem nó như con ruột mà nuôi nấng khôn lớn.
Khi con trai được hai mươi bốn tuổi, tôi giao toàn bộ công ty cho nó quản lý.
Tôi bắt đầu đi du lịch trong và ngoài nước để thư giãn.
Đến khi tôi quay về, Cô nữ sinh nghèo năm nào giờ kiêu ngạo đứng trước mặt tôi, ra lệnh:
“Đứa con chị nuôi là do tôi sinh, tôi có kết quả xét nghiệm ADN!”
“Bây giờ, chị lập tức cút khỏi công ty cho tôi!”
Con trai tôi cũng vênh váo nói:
“Tôi ra lệnh cho bà, lập tức ly hôn với ba tôi.”
“Ba mẹ tôi mới là một gia đình, nếu bà còn chần chừ, tôi sẽ đuổi bà ra đường!”
Tôi mỉm cười, đứng dậy:
“Được thôi, ly hôn thì ly hôn!”
Người Thân Mất Nết
Người Thân Mất Nết
Kết thúc mười năm lăn lộn ở Bắc Kinh, tôi quay về quê tìm chị họ đòi lại nhà, lại bị chị thẳng thừng từ chối.
Chị khoanh tay, hùng hồn nói:
“Hồi đó vì em cho chị mượn nhà ở nên chị mới bỏ lỡ cơ hội mua nhà giá rẻ. Chị không bắt em bồi thường là may rồi, còn có mặt mũi mà đòi nhà à?”
“Với lại, chị đã ở đây mười năm rồi, em dựa vào cái gì mà đòi lấy lại? Em về đúng lúc, đi với chị làm thủ tục sang tên luôn.”
Tôi sững người.
Nghe nói tôi định kiện, chị lại đổi giọng:
“Muốn lấy nhà cũng được, nhưng phải trả tiền sửa sang cho chị.”
Tôi bật cười, quay đầu báo án vì tội cố ý phá hoại tài sản.
Chị khóc lóc nói:
“Chị không ở nữa, tiền sửa nhà cũng không cần, em gỡ đơn được không?”
Muộn rồi!
Gì Cũng Biết Mỗi Biết Điều Là Không Biết
Gì Cũng Biết Mỗi Biết Điều Là Không Biết
Hàng xóm tôi mang thai, thường xuyên nhờ tôi chở đi làm.
Đến giai đoạn cuối thai kỳ, cô ấy ăn kem rồi đột ngột xuất huyết nghiêm trọng.
Khi tôi biết chuyện thì đứa bé đã không còn.
Chồng cô ta đổ lỗi cho tôi lái xe không cẩn thận, ra tay giết tôi rồi ném xác xuống hồ lạnh giá.
Mở mắt lần nữa, tôi quay về thời điểm hàng xóm vừa mới mang thai.
Bùa Đọc Tâm
Bùa Đọc Tâm
Cô em khóa dưới mới tới văn phòng luật, như thể biết hết những gì tôi đang nghĩ trong đầu.
Khách hàng thích uống trà Đại Hồng Bào, tôi định mua loại tám mươi tám ngàn, nhưng cô ta lại nhanh hơn một bước, mang trà ra trước.
Dựa vào hộp trà đó, cô ta ký được hợp đồng vụ kiện trị giá hàng chục triệu, tôi và cô ta trở thành đại diện của văn phòng, sếp yêu cầu chúng tôi đưa ra một phương án hợp tác khiến khách hàng hài lòng.
Tôi dựa trên nhu cầu thực tế của khách hàng, làm hai phương án khác nhau.
Hôm sau, tôi thấy cô ta cũng mang ra hai phương án giống hệt tôi để báo cáo với sếp.
Tôi cứ nghĩ đó chỉ là trùng hợp, cho đến cuộc thi luật thường niên của văn phòng.
Cô ta khóc lóc chỉ trích tôi:
“Chị, dù ai đứng nhất trong cuộc thi này sẽ được công ty cử đi du học, nhưng dù chị có muốn đi nước ngoài cũng không thể chép bài của em được!”
Tôi định biện minh, kết quả là sếp đem bài thi của hai đứa ra so, và đáp án của tôi lại giống hệt của cô ta.
Vì cô ta nộp bài trước, tôi bị quy là đạo văn.
Sếp nói tôi có vấn đề về tác phong nên đuổi việc, bạn trai kiêm đồng nghiệp của tôi cũng cho rằng tôi không có nhân cách, rồi chia tay tôi.
Cuối cùng, tôi thất nghiệp ở nhà, trầm cảm rồi tự kết liễu.
Tới lúc chết, tôi vẫn không hiểu nổi, vì sao bài thi của tôi lại giống hệt bài cô ta, tại sao bất kể tôi định làm gì, cô ta đều đoán trước được?
Mở mắt ra lần nữa, tôi quay lại ngày chuẩn bị mua trà Đại Hồng Bào cho khách hàng.
GIỚI HẠN CỦA TÌNH THÂN
Chị tôi đi khám sức khỏe ở bệnh viện tôi làm, kết quả lại phát hiện mắc bệnh bạch cầu.
Tôi thử hiến tủy kiểm tra, không ngờ lại trùng khớp hoàn hảo.
Tò mò nổi lên, tôi nói dối rằng người bị bệnh là mình.
Kết quả, cả nhà đồng loạt phản đối:
“Hiến tủy có rủi ro, không thể để chị mày mạo hiểm được.”
“Một mình mày bệnh thì thôi đừng kéo chị mày theo, sống chết có số, nên biết chấp nhận đi.”
Còn chị tôi thì dứt khoát từ chối vì đang chuẩn bị mang thai.
Tình thân vốn đã lỏng lẻo, cuối cùng cũng bị họ xé toạc lớp ngụy trang cuối cùng.
Tôi bỗng thấy mọi thứ thật rõ ràng.
Để lại tờ kết quả xét nghiệm, tôi rời khỏi ngôi nhà ấy — hoàn toàn.
...
Sống Trong Ảo Mộng
Sống Trong Ảo Mộng
Bạn cùng phòng của tôi mắc bệnh ảo tưởng có người theo đuổi, cứ tưởng ai cũng thích cô ta.
Hè đó cô ta theo tôi về nhà chơi, ba mẹ tôi ra tận cửa đón.
Mới nhìn một cái, cô ta đã chắc nịch:
“Ba mày có tình ý với tao.”
Ba tôi chẳng buồn đáp, vậy mà cô ta lại ngượng ngùng cười:
“Ba mày chắc đau lòng vì tao chịu thiệt khi làm người thứ ba.”
Sau đó chắc vì không muốn để ba tôi phải đau lòng, nên tôi với mẹ bị bọn bắt cóc tống thẳng vào máy xay thịt.
Đầu lìa khỏi cổ, mắt tôi vẫn nhìn chằm chằm về phía bạn cùng phòng.
Rồi tôi mở mắt ra, lại quay về chuyến xe khách hè đó, lúc đang trên đường về nhà.
Hiếu Thuận
Hiếu Thuận
Kiếp trước, ba tôi 59 tuổi bị phát hiện ngoại tình, ông quỳ xuống khóc lóc nhận lỗi.
Nhưng vừa làm xong thủ tục nghỉ hưu, ông liền cuỗm hết tiền trong nhà, dắt theo tiểu tam và con trai của ả cao chạy xa bay.
Mẹ tôi vì chuyện này mà mắc bệnh trầm cảm, ôm hận mà qua đời.
Tôi sống lại đúng vào ngày ba lên cơn cao huyết áp, cần cấp cứu.
Ông ngồi trong phòng khách, tay ôm ngực cầu cứu: “Uyển Uyển, mau… mau gọi xe cứu thương…”
Còn tôi thì đang nằm trong phòng ngủ, thong thả đeo tai nghe.
Ừm, bài hát này nghe hay thật.