Vả Mặt
Tuyến truyện tập trung vào quá trình nhân vật chính từ chỗ bị coi thường, khinh miệt trở thành kẻ mạnh mẽ, thành công và “vả mặt” những kẻ từng hãm hại, chế giễu. Đọc thể loại này thường rất hả hê, sảng khoái.
Truyện mới cập nhật
Yến Yến Bay Cao
Yến Yến Bay Cao
Lúc ta giặt đồ bên suối, trên mặt nước trôi đến một thiếu niên dung mạo tuyệt mỹ, hấp hối sắp ch.t.
Về sau, hắn trở thành phu quân của ta.
Nhưng ngay khi ta vừa biết mình hoài thai, hắn liền bặt vô âm tín.
Nửa năm sau, quan phủ đưa ta tiến cung.
Ta bị giam cầm, chịu đói rét cùng khổ nhục, cuối cùng cùng đứa bé trong bụng ch.t thảm.
Chỉ vì thiên hạ đều đồn rằng hắn đăng cơ là mệnh trời, được thần linh phù hộ.
Những gì xảy ra ở thôn Đào, vốn dĩ không được phép tồn tại.
Khi ta một lần nữa mở mắt, lại là ở thôn Đào, vạn vật đang hồi sinh.
Lũ nhỏ bên cạnh đang gọi ta đi suối Đào giặt đồ.
Ta quát:
“Không ai được đi!”
“Mùa xuân tươi đẹp thế này, giặt gì mà giặt?!”
“Ta làm cho các ngươi một mẻ bánh trứng cuộn nhé!”
Hừ, nếu đã là mệnh trời, vậy thì để trời cứu hắn đi.
Ác Mộng
Ác Mộng
Kết hôn bảy năm, tôi bị đám lưu manh lôi vào hẻm tối bảy lần.
Lần thứ bảy, lưng chân tôi đều gãy, máu chảy đầm đìa, bị vứt vào thùng rác.
Cho đến khi nhìn thấy cảnh tượng giống hệt năm đó, Chồng tôi, Cố Vân Từ cuối cùng cũng bước ra từ đầu hẻm, ra lệnh bắt đám lưu manh năm xưa hại chết em gái hắn.
Hắn liếc nhìn tôi hấp hối, ánh mắt phức tạp.
Nhưng ngay sau đó, chỉ còn lại vẻ trào phúng và lạnh lùng.
“Lạc Mộc Lam, cô nợ tôi đấy!”
Đám người đi theo nhìn thấy tình trạng thê thảm của tôi thì có chút hoảng loạn, vội vàng gọi cấp cứu.
Cố Vân Từ lại vung tay hất điện thoại, quát nhỏ:
“Còn không mau đưa cô ta đi nhận dạng hung thủ!”
Tôi im lặng nhắm mắt lại, để mặc bọn họ kéo đi, nước mắt không ngừng rơi.
Bảy năm qua từng cơn ác mộng, cuối cùng hôm nay cũng tìm được lý do.
Cố Vân Từ, món nợ của anh, tôi trả rồi.
…
Bạn Trai Bảo Tôi Đi Xem Mắt Nhưng Rồi Lại Hối Hận
Bạn Trai Bảo Tôi Đi Xem Mắt Nhưng Rồi Lại Hối Hận
Ba mẹ bắt tôi về nhà xem mắt vào đúng đêm Giao thừa.
Nhưng vấn đề là… tôi vốn dĩ đang hẹn hò với “đối tượng xem mắt” Con trai nhà hàng xóm và hiện giờ anh ta đang nằm ngay cạnh tôi.
Tôi đẩy người đang ngủ say bên cạnh, cố ý tỏ ra hoang mang:
“Cố Đình, ba mẹ em bắt em về nhà xem mắt. Giờ em phải làm sao?”
“Vậy thì cứ đi thôi.”
Giọng anh ta thản nhiên, tay vẫn ôm lấy tôi không buông.
Tôi không tin nổi nhìn anh, tưởng sẽ được một lời giải thích.
Ai ngờ anh ta thản nhiên nói:
“Tô Tiếu Tiếu, tôi ngủ với em chỉ là vì nhu cầu sinh lý thôi, em đừng nghĩ tôi phải có trách nhiệm với em chứ?”
Bác Sĩ Đúng Nghĩa
Bác Sĩ Đúng Nghĩa
Chồng tôi lúc làm phẫu thuật ghép tim cho bệnh nhân, nhất quyết bắt cô thực tập sinh thanh mai của hắn làm bác sĩ phụ mổ.
Chỉ vì tôi mắng cô ta một câu là không nên sơn móng tay khi phẫu thuật.
Vậy mà hắn bỏ mặc bệnh nhân đang bị mổ banh ngực, chạy ra khỏi phòng mổ để dỗ dành con thanh mai đó.
Tôi van xin hắn quay lại phẫu thuật cho bệnh nhân, hắn lại nói:
“Oánh Oánh đang buồn, em đừng gây chuyện lúc này được không? Tạm dừng ca mổ đi, chuyện nhỏ như vậy sao so được với Oánh Oánh?”
Cuối cùng bệnh nhân bị bỏ mặc trên giường suốt 40 phút, đau đớn đến chết.
Về sau mới biết bệnh nhân đó là thị trưởng đức cao vọng trọng của thành phố tôi.
Chồng tôi và con thanh mai của hắn lại còn đổ hết trách nhiệm vụ tai nạn y tế này lên đầu tôi:
“Nếu không phải cô nổi điên trong phòng mổ, đuổi bọn tôi ra ngoài, thì thị trưởng sao có thể mất máu mà chết! Tất cả là lỗi của cô!”
Cuối cùng, tôi trăm miệng cũng không cãi nổi, bị kết án tù chung thân, chết dần chết mòn trong ngục.
Còn chồng tôi và con thanh mai của hắn thì bước vào lễ đường thành hôn.
Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về ngày thị trưởng làm phẫu thuật ở bệnh viện chúng tôi.
Giăng Bẫy
Giăng Bẫy
Ngày cưới, bố tôi uống say, đem toàn bộ tiền sính lễ và của hồi môn của tôi đi đánh bạc và thua sạch.
Tôi sợ đến tái mặt, nhưng vị hôn phu của tôi lại cực kỳ bình tĩnh.
“Tĩnh Tĩnh, tiền thua thì cũng đã thua rồi. Giờ quan trọng nhất là hoàn thành hôn lễ, đừng để người thân và bạn bè nhìn thấy trò cười của chúng ta.”
Lòng tôi chùng xuống, mặc kệ anh ấy ngăn cản, tôi chạy thẳng đến bàn lễ tiền mừng, gom hết toàn bộ tiền mừng hôm nay đặt trước mặt bố tôi.
“Chỗ này, bố cầm hết đi, mang đi thắng lại số tiền đã mất cho con!”
Nữ Phụ Phát Điên
Nữ Phụ Phát Điên
Tôi phát hiện trong xe chồng có một cây nến sáp lạnh đã dùng một nửa.
Nhưng hắn là giáo sư đại học, xưa giờ luôn nghiêm túc cổ hủ, lạnh lùng cấm d/ụ/c chưa bao giờ cùng tôi dùng mấy thứ kiểu này.
Tôi còn đang thắc mắc thì trước mắt bất ngờ xuất hiện một loạt bình luận hiện lên.
【Đồ thích gây chuyện lại đến rồi, lại bắt đầu nghi thần nghi quỷ.】
【Tất nhiên là mấy trò chơi người lớn giữa nam chính và nữ chính rồi, nữ phụ chắc lại sắp làm ầm lên. Không được như ngươic ta ganh tị hay gì?】
【Nam chính ly hôn với cô ta nhanh lên đi, phát chán với con người này rồi!】
Chà, nghe thôi mà rạo rực thế nhỉ?
Thì ra tôi là nữ phụ lót đường trong truyện yêu đương cẩu huyết, sự tồn tại của tôi chỉ để làm nền cho chuyện tình ngọt ngào giữa nam chính và cô học trò mê hắn.
Tôi sững người một giây, rồi đưa cây nến cho hắn.
“Giữ kỹ nhé, lần sau còn dùng tiếp. Không đủ thì cứ để em mua thêm cho.”
TRỌNG SINH TRỞ LẠI, TA GẢ CHO NAM NHÂN ĐƠN THUẦN
Ta và Trần Cảnh phu thê hòa thuận, sinh hạ một trai một gái.
Thiên hạ đều nói, một nữ tử thương gia như ta mà có thể gả cho Trần Cảnh, ấy là mệnh tốt trời ban.
Ta cũng từng tin như thế.
Sau khi trọng sinh trở về năm mười sáu tuổi, ta nâng quả tú cầu trong tay, lặng lẽ chờ đợi vị tân khoa Trạng nguyên cưỡi ngựa dạo phố đi ngang.
Thế nhưng Trần Cảnh lại vung tay hất đi quả tú câu ấy.
Hắn thậm chí chẳng thèm để tâm quả tú cầu kia cuối cùng sẽ trúng vào ai.
Tựa như đời này, ta gả cho ai, đều chẳng liên can gì đến hắn cả.
Khi ấy ta mới bàng hoàng nhận ra—
Kiếp này, Trần Cảnh… muốn đổi thê tử rồi.
Về sau, người mà ta gả cho, chính là người mà hôm đó hắn hất quả tú cầu rơi trúng.
...
Sự Thật Là Vậy Sao?
Sự Thật Là Vậy Sao?
Chồng tôi dan díu với nữ sinh nghèo mà vợ chồng tôi từng tài trợ.
Cô ta hỏi:
“Em đang mang thai con của anh, bao giờ anh mới cưới em?”
Chồng tôi đáp:
“Vợ anh không thể sinh con, em cứ sinh đứa bé ra đi.”
“Đợi con trai chúng ta lớn lên, thừa kế tài sản của cô ấy rồi ly hôn cũng chưa muộn.”
Cô ta nũng nịu nói:
“Chồng à, anh thật thông minh, em hiểu mà, anh đang muốn chiếm sạch tài sản.”
Vừa nói vừa cười, hai kẻ khốn nạn ấy quấn lấy nhau.
Tôi cười lạnh, giả vờ như không thấy gì rồi lặng lẽ rời khỏi gara.
Chỉ vài tháng sau, chồng tôi bế về một đứa bé bị bỏ rơi, Tôi xem nó như con ruột mà nuôi nấng khôn lớn.
Khi con trai được hai mươi bốn tuổi, tôi giao toàn bộ công ty cho nó quản lý.
Tôi bắt đầu đi du lịch trong và ngoài nước để thư giãn.
Đến khi tôi quay về, Cô nữ sinh nghèo năm nào giờ kiêu ngạo đứng trước mặt tôi, ra lệnh:
“Đứa con chị nuôi là do tôi sinh, tôi có kết quả xét nghiệm ADN!”
“Bây giờ, chị lập tức cút khỏi công ty cho tôi!”
Con trai tôi cũng vênh váo nói:
“Tôi ra lệnh cho bà, lập tức ly hôn với ba tôi.”
“Ba mẹ tôi mới là một gia đình, nếu bà còn chần chừ, tôi sẽ đuổi bà ra đường!”
Tôi mỉm cười, đứng dậy:
“Được thôi, ly hôn thì ly hôn!”
Người Thân Mất Nết
Người Thân Mất Nết
Kết thúc mười năm lăn lộn ở Bắc Kinh, tôi quay về quê tìm chị họ đòi lại nhà, lại bị chị thẳng thừng từ chối.
Chị khoanh tay, hùng hồn nói:
“Hồi đó vì em cho chị mượn nhà ở nên chị mới bỏ lỡ cơ hội mua nhà giá rẻ. Chị không bắt em bồi thường là may rồi, còn có mặt mũi mà đòi nhà à?”
“Với lại, chị đã ở đây mười năm rồi, em dựa vào cái gì mà đòi lấy lại? Em về đúng lúc, đi với chị làm thủ tục sang tên luôn.”
Tôi sững người.
Nghe nói tôi định kiện, chị lại đổi giọng:
“Muốn lấy nhà cũng được, nhưng phải trả tiền sửa sang cho chị.”
Tôi bật cười, quay đầu báo án vì tội cố ý phá hoại tài sản.
Chị khóc lóc nói:
“Chị không ở nữa, tiền sửa nhà cũng không cần, em gỡ đơn được không?”
Muộn rồi!
Gì Cũng Biết Mỗi Biết Điều Là Không Biết
Gì Cũng Biết Mỗi Biết Điều Là Không Biết
Hàng xóm tôi mang thai, thường xuyên nhờ tôi chở đi làm.
Đến giai đoạn cuối thai kỳ, cô ấy ăn kem rồi đột ngột xuất huyết nghiêm trọng.
Khi tôi biết chuyện thì đứa bé đã không còn.
Chồng cô ta đổ lỗi cho tôi lái xe không cẩn thận, ra tay giết tôi rồi ném xác xuống hồ lạnh giá.
Mở mắt lần nữa, tôi quay về thời điểm hàng xóm vừa mới mang thai.