SỐNG LẠI MỘT ĐỜI TÔI QUYẾT TÂM KHÔNG ĐỂ KẺ XẤU LỪA BÁN NHÀ

Chương 2

Đêm hôm đó, cả căn nhà chìm trong im lặng.

Mẹ cô đã mệt đến mức ngủ thiếp đi trên chiếc giường gỗ cũ ở tầng trên. Tiếng thở đều đều vang lên trong không gian chật hẹp, mang theo nỗi kiệt sức sau mấy ngày lo liệu tang lễ. Ánh đèn treo ngoài hành lang vẫn chưa tắt hẳn, hắt lên trần nhà những mảng sáng tối đan xen, giống như chính tâm trạng rối bời của Giang Duệ lúc này.

ngồi một mình trong phòng bà ngoại.

Căn phòng nhỏ, thấp, trần nhà đã ngả sang màu vàng cũ kĩ. Ánh đèn bàn chiếu xuống chiếc bàn may sờn góc. Máy may vẫn đặt ở đó, kim đã rỉ nhẹ, bàn đạp phủ một lớp bụi mỏng. Trên mặt bàn còn vương mảnh vải chưa kịp cắt nốt, bà ngoại đã định may xong chiếc áo ấy trước khi cô nhập học.

Tất cả đều giống hệt trong ký ức.

Chỉ cô là đã khác.

Giang Duệ của kiếp này đã biết trước kết cục.

Cô nhớ rất rõ kiếp trước, sau khi bà mất, Giang Thành xuất hiện quá nhanh. Nhanh đến mức khi ấy cô còn ngây thơ cho rằng đó là vì “cậu lo lắng cho mẹmình”. Bây giờ nghĩ lại, từng chi tiết đều lộ ra dấu vết chuẩn bị từ trước.

Tập giấy đã được in sẵn, nhân chứng đến cùng lúc.

Thậm chí cả giọng nói “quan tâm” kia cũng giống như đã tập luyện nhiều lần.

Lúc đó, cô chưa từng nghĩ đến một khả năng khác.

Nhưng bây giờ thì , Giang Duệ đứng dậy, mở ngăn kéo dưới bàn may.

Bên trong là thước dây, kéo cắt vải, kim chỉ, những cuộn chỉ đủ màu đã sờn vỏ. Cô lục từng món một, rất chậm, cẩn thận nâng niu chúng như sinh mạng. Tay cô không còn run rẩy, bởi nỗi sợ của kiếp trước đã bị thay thế bằng sự tỉnh táo.

Không .

Cô khẽ nhíu mày.

Trong ký ức, bà ngoại từng nghiêm túc nói với cô, vào một buổi tối mưa lớn, khi cả hai vá lại chiếc áo cũ:

“Có vài thứ để lại cho cháu, bà cất kỹ rồi. Không phải ai cũng đáng để giao phó, cháu phải thật cẩn thận, cứng rắn bảo vệ mẹ cháu.”

Khi đó Giang Duệ chỉ nghĩ là tiền tiết kiệm.

Bây giờ cô biết, thứ mà bà ngoài vất vả chuẩn bị cho cô, không chỉ tiền.

Giang Duệ chuyển sang chiếc tủ gỗ cũ sát tường. Cánh tủ mở ra kêu “cót két”, âm thanh vang lên trong đêm tĩnh lặng khiến cô vô thức quay đầu nhìn ra cửa. Mẹ vẫn ngủ say giấc, không ai khác trong nhà.

Bên trong tủ treo vài bộ quần áo cũ của bà, được xếp gọn gàng. Giang Duệ đưa tay sờ lên mặt gỗ phía trong.

Đầu ngón tay chạm phải một điểm lệch rất nhỏ.

Nếu không phải đã từng sống lại một lần, cô chắc chắn sẽ bỏ qua chi tiết này.

Cô ấn nhẹ.

Một tấm gỗ mỏng bật ra.

Phía sau là một ngăn nhỏ bí mật rất nông, đủ để nhét vài tập giấy. Mép gỗ sẫm màu, chứng tỏ ngăn này đã tồn tại từ lâu, chỉ là chưa từng bị mở ra trước mặt cô.

Tim Giang Duệ đập mạnh và liên hồi.

Cô đưa tay vào.

Đầu ngón tay chạm vào mép giấy đã ngả vàng, mùi giấy cũ pha lẫn mùi gỗ khiến sống lưng cô lạnh đi trong khoảnh khắc ngắn ngủi.

Giang Duệ lấy toàn bộ ra, đặt lên mặt bàn.

Không nhiều, chỉ ba thứ.

Một sổ tiết kiệm đứng tên bà ngoại.

Một phong bì niêm kín, bên ngoài ghi nguệch ngoạc hai chữ: “Tiểu Duệ”.

Và một bản sao di chúc - dấu công chứng đỏ đỏ ch.ói.

Khoảnh khắc nhìn thấy dấu đỏ ấy, mọi nghi ngờ trong lòng cô đã được xác nhận.

Bà ngoại chưa từng chỉ nói miệng.

đã chuẩn bị từ lâu.

Giang Duệ cầm tờ di chúc, nước mắt không ngừng trào ra vì đau đớn.

Kiếp trước, chỉ cần cô chịu khó tìm kiếm một chút, chịu nghi ngờ một chút, mọi bi kịch đã thể tránh được.

Cô mở phong bì.

Bên trong là một lá thư ngắn, chữ viết tay quen thuộc:

“Tiểu Duệ.

Nếu cháu đọc được những dòng này, nghĩa là bà đã không còn nữa.

Người trong nhà, không phải ai cũng thật lòng.

không mong cháu tranh giành, chỉ mong cháu đừng để bị lừa.

Nhà này là của cháu.

Cháu phải tự giữ lấy.”

Giang Duệ siết c.h.ặ.t lá thư, một giọt nước rơi xuống, thấm ướt vào giấy.

không khóc thành tiếng, chỉ thấy n.g.ự.c mình nặng trĩu, như thứ gì đó vừa được trả lại, vừa bị mất đi vĩnh viễn.

Ngoài cửa sổ, gió thổi làm tấm rèm khẽ lay. Dưới lầu, mùi nhang vẫn chưa kịp tan.

Giang Duệ gấp cẩn thận tất cả giấy tờ, cho vào túi xách.

không dám để lại mọi thứ trong nhà.

Giang Duệ biết rõ, một người hiểm độc lại đa nghi như Giang Thành, chắc chắn sẽ lục tung căn nhà này để xóa mọi dấu vết.

Hắn không tin cô, hắn chỉ tin vào việc giấy tờ nằm trong tay mình hay không.

Giang Duệ đứng dậy, nhìn lại căn phòng lần cuối. Nhìn chiếc bàn may, chiếc tủ gỗ, nhìn cả chỗ bà từng ngồi cúi lưng may áo.

“Bà yên tâm,” cô nói rất khẽ.

“Ngày mai, cháu sẽ để họ biết, cháu đã không còn là đứa trẻ để người ta dễ dàng dắt mũi nữa.”

Đêm đó, Giang Duệ không ngủ.

ngồi bên bàn, lặng lẽ lên kế hoạch cho ngày định mệnh sắp tới.

 

Chương trước
Chương sau