Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Phá Thành
Xác định Tống Thành ngoại tình là vào đúng ngày kỷ niệm mười lăm năm kết hôn của chúng tôi.
Tin nhắn đó rất ngắn: “Cà vạt anh để quên chỗ em rồi, mai em mang đến chỗ làm cho anh, đừng lại tự đi tìm mãi không thấy.”
Giọng điệu thân mật đến mức giống như bọn họ mới là vợ chồng đã sống với nhau nhiều năm, cùng nhau vượt qua hoạn nạn.
Tôi nhìn chằm chằm vào tin nhắn hồi lâu, rồi mới nói với Tống Thành vừa bước ra từ phòng tắm:
“Chúng ta ly hôn đi.”
Lần Cuối Gọi Là Mẹ
Lần Cuối Gọi Là Mẹ
Ngày rời khỏi nhà họ Lục, Lục Duẫn đứng tựa bên khung cửa.
Nhìn tôi thu dọn hành lý, anh ta khẽ nhếch môi, nửa cười nửa không:
“Thế nào?”
“Phát hiện ra sinh con cũng không ép được tôi cưới cô.”
“Cho nên thấy nó vô dụng rồi, đi cũng không định mang theo nó sao?”
Tôi còn chưa kịp mở miệng.
Lục Tinh Ngôn – thằng bé lén đứng ngoài cửa nghe nãy giờ – bước vào.
Nó cẩn thận đổ hết tiền trong ống heo của mình vào tay tôi.
“Mẹ, mẹ phải tự chăm sóc bản thân cho tốt nhé.”
“Còn nữa, mẹ có thể hứa với con, tuyệt đối sẽ không quay lại đây nữa không?”
“Dì Thiển Thiển nói, chỉ khi nào mẹ hoàn toàn rời đi, dì ấy mới chịu làm mẹ của Tinh Ngôn.”
Lạnh Lẽo Mùa Thu
Lạnh Lẽo Mùa Thu
Ta là nha hoàn trung thành nhất bên cạnh tiểu thư.
Chỉ tiếc… lại mang gương mặt xinh đẹp.
Người trong phủ đều nghĩ rằng, sau này khi tiểu thư xuất giá, tất sẽ cho phò mã mở mặt cho ta, nạp làm thiếp.
Thế nhưng tiểu thư và Từ tiểu tướng quân lại tâm đầu ý hợp.
Ta không muốn chen vào giữa hai người, liền hỏi tiểu thư liệu có thể để ta làm quản sự nương tử.
Tiểu thư mỉm cười vui vẻ:
“Ngươi chịu giúp ta quản gia, ta còn cầu còn không được.”
Nhưng về sau, tiểu thư chẳng thể gả cho người trong lòng, mà ta cũng chẳng thể làm quản sự nương tử của nàng.
Tạ gia đổ nát, là tiểu thư giành giật lấy mạng ta từ đài đ a/o phủ.
Từ đó về sau, nơi nàng đến… chính là chốn ta về.
Bọ Xác Chết
Bọ Xác Chết
Tối đó tôi vội về nhà, liền gọi một chiếc taxi.
Tài xế hỏi tôi: “Em làm nghề gì vậy?”
Tôi đáp: “Xem bói, chuẩn cực kỳ.”
Anh ta cười khẽ hai tiếng, “Vậy xem giúp tôi một quẻ được không?”
“Được chứ.” Tôi quay đầu nhìn thẳng vào mặt anh tài xế.
Là gương mặt của một kẻ đại ác.
Bình Luận Nói Trúc Mã Là Công Mạnh
Vào lúc tôi bắt gặp hoa khôi lớp đang tỏ tình với thanh mai trúc mã, cơn tức giận trong lòng tôi bùng lên.
Tôi một tay kéo trúc mã vào góc tường, mạnh mẽ hôn cậu.
Đúng lúc ấy, trước mắt tôi bỗng xuất hiện hàng loạt dòng chữ bay:
【Công sao lại dây dưa với nữ phụ, bực chết đi được!】
【Chỉ là thanh mai thôi mà, hoa khôi tới tận cửa cậu ấy còn chẳng động lòng, huống hồ nữ phụ. Cậu ấy vốn đâu có cảm giác với con gái.】
【Đúng đấy, nếu có bảo bối Hà Yến ở đây, chắc chắn cậu ấy sẽ hôn đến khi chân mềm nhão ~】
【Con nữ phụ này đúng là ngốc, về sau còn tự làm loạn đến mất cả mạng, đáng đời!】
Cái gì? Tôi chỉ là nữ phụ phút xuất hiện trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ sao?
Sau đó, tôi đổi nguyện vọng, trốn khỏi Bắc Kinh.
Hai tháng sau, khi nam thần của trường dùng máy bay không người lái tỏ tình với tôi.
Trúc mã lại từ trên trời rơi xuống, đập nát máy bay thành mảnh vụn, rồi dựa người chặn tôi ở góc tường, giọng run run chất vấn:
“Tống Tư Nhĩ, chẳng phải tôi chỉ chưa cho cậu hôn thôi sao? Mà cậu đã không cần tôi nữa ư? Tên mặt trắng kia có điểm gì hơn tôi?”
“Được, cậu muốn hôn phải không, giờ tôi rãnh đây. Cậu muốn bắt đầu từ chỗ nào?”
Không Ai Có Thể Ngăn Cản Tôi Bay Cao
Không Ai Có Thể Ngăn Cản Tôi Bay Cao
Trước kỳ thi đại học, chị dâu tôi mang thai.
Nhưng chị ta bị ốm nghén rất nặng, không ăn uống được gì, suýt nữa thì đứa bé không giữ được.
Bố mẹ và anh trai tôi rất xót.
Một ngày nọ, chị ta chỉ vào tôi, người đang làm bài tập trong phòng.
“Em muốn xem em gái chơi game, để ăn cơm.”
Tôi thử chơi một ván, quả nhiên chị dâu ăn ngon miệng, ăn liền hai bát cơm.
Nhưng sau đó cứ hễ chị dâu ốm nghén, họ lại không cho tôi học bài, ép tôi chơi game.
Lúc quá đáng nhất, tôi đang học ở trường. Bố mẹ lại xin cho tôi nghỉ học, bắt tôi về nhà chơi game để dỗ chị dâu ăn cơm.
Tôi rất tức giận, nhưng họ lại không quan tâm, còn mắng tôi là không hiểu chuyện:
“Chị dâu mày đang mang cháu đích tôn của nhà mình, không thể lơ là được.”
“Mày chỉ là con gái, sớm muộn gì cũng phải lấy chồng, thi đại học có bị ảnh hưởng cũng không quan trọng. Tao thấy, thà đừng đi học nữa.”
Tôi không đồng ý, họ liền nh/ốt tôi ở nhà, ép tôi chơi game mỗi ngày.
Thấy kỳ thi đại học sắp đến— Tôi, người biết mọi bí mật của từng người trong gia đình, quyết định sẽ làm cho tất cả sụp đổ.
Livestream xem nhân duyên
Tôi livestream xem nhân duyên cho người khác, kết nối với một thiếu gia nổi tiếng ở kinh thành, người yêu bạn gái như mạng sống.
“Anh bị oan hồn nữ bám theo rồi! Rất có khả năng chính là bạn gái anh.”
Thiếu gia mặt đen lại: “Muốn kiếm tiền thì không sao, nhưng mà dám bôi nhọ bạn gái tôi, tôi sẽ không tha cho cô!”
“Cô ta tuyệt đối không phải là người định mệnh của anh, nhất định đừng quan hệ thân mật. Nếu không, không chỉ anh chết, mà tất cả đàn ông có quan hệ máu mủ với anh cũng sẽ mất mạng.”
Thiếu gia cười khẩy: “Vậy cô thử nói xem người định mệnh của tôi là ai? Cô ta đang ở đâu?”
Tôi nhìn kỹ đường chỉ tay của hắn, càng nhìn càng choáng váng.
“Sao người định mệnh của anh lại là tôi? Tôi rõ ràng đã quyết tâm không yêu không cưới để sống yên ổn mà!”
Sau Ly Hôn, Tôi Nhờ Năng Lực Tiên Đoán Để Theo Đuổi Chồng Cũ
Tôi là tiểu công chúa của giới hào môn Bắc Kinh.
Kết hôn với tân quý của giới Bắc Kinh chưa đầy một năm, anh ta đã phá sản.
Sau khi ly hôn, tôi thức tỉnh được kết cục của câu chuyện, liền tìm anh ấy để tái hôn.
Anh lại nhíu mày, bờ môi mỏng lạnh lùng tuyệt tình: “Xin lỗi, cô Tô.”
“Nhà họ Giang đã sụp đổ, không xứng với tượng Phật quý giá như cô.”
Bên cạnh anh là cô thanh mai của anh, nụ cười rạng rỡ chói mắt.
Tôi khẽ xoa bụng, gượng gạo cười: “Được, vậy tôi đổi cha cho con nhé?”
Đôi đồng tử anh đột ngột co rút, trong đáy mắt dấy lên từng đợt sóng dữ dội:
“Cô, nói, lại, lần, nữa?”
Cứu Rỗi Chính Mình
Tôi tên là Giang Vãn Ý, lúc này đang ngồi bệt dưới sàn phòng thay đồ rộng hai trăm mét vuông của mình.
Xung quanh là những món trang sức lấp lánh chuẩn bị đeo trong lễ cưới ngày mai, mỗi món đều đắt giá, lóa mắt.
Thế nhưng tôi lại dán chặt ánh nhìn vào quyển nhật ký bìa cứng in nổi ánh vàng đang cầm trên tay.
Quyển nhật ký này tôi bắt đầu viết từ năm mười lăm tuổi ghi lại suốt mười năm mê muội si tình của tôi dành cho Thẩm Nghiễm.
Ai là Thẩm Nghiễm?
Là chú rể của lễ cưới ngày mai, cũng là người tôi bám riết không buông, dùng đủ mọi thủ đoạn mới “cầu xin” được vị hôn phu này.
Cũng là con trai độc nhất của gia đình bạn thân với nhà họ Giang chúng tôi trong mắt ba mẹ tôi, chính là một chú rể vàng hiếm có.
Nhưng giờ đây, quyển nhật ký này… có điều gì đó không đúng.
Rất không đúng.
Rõ ràng tôi còn nhớ tối qua trước khi đi ngủ, mình đã dùng cây bút mực màu champagne yêu thích, viết đầy trang mới nhất tất cả đều là những hồi hộp ngọt ngào và mơ mộng cho lễ cưới sắp tới.
Chữ viết mềm mại, nắn nót, còn mang theo vẻ duyên dáng cố tình luyện tập.
Vậy mà giờ đây dòng chữ trên trang đó đã hoàn toàn thay đổi.
Không phải nét bút tay.
Mà là kiểu chữ in máy lạnh lùng, vuông vức, không chút cảm xúc.
Nội dung còn khiến cả người tôi lạnh toát:
“Giang Vãn Ý mặc chiếc váy cưới Vera Wang đặt may riêng trị giá hàng triệu, đứng trong nhà thờ linh thiêng, khóe môi không giấu nổi vẻ đắc ý.”
Cô cuối cùng cũng cưới được Thẩm Nghiện người đàn ông mà cô phải dùng đến thủ đoạn hèn hạ, thậm chí đem cả công ty nhà họ Giang ra uy hiếp mới có được.
Cô cho rằng đây là đỉnh cao của chiến thắng.
Nhưng cô không hề biết đây chỉ là khởi đầu của một cơn ác mộng thảm khốc.
Ba tháng sau, Tập đoàn Giang thị sẽ phá sản vì rơi vào một cái bẫy thương mại được sắp đặt tỉ mỉ.
Cha cô, Giang Hải Xuyên, vì không chịu nổi cú sốc mà bị xuất huyết não, liệt giường.
Mẹ cô, Lâm Vi, để có tiền chữa bệnh cho chồng, phải bán hết toàn bộ trang sức, cuối cùng gặp tai nạn giao thông trên đường đi vay nặng lãi và tử vong.
Còn Giang Vãn Ý…”
Dòng chữ kết thúc ở đó.
Trang sau trắng trơn.
Tay tôi bắt đầu run rẩy. Không thể khống chế nổi.
Tim như bị một bàn tay lạnh buốt bóp nghẹt, đến không thở nổi.
Cái quái gì thế này?
Trò đùa ác ý?
Ai đã đổi nhật ký của tôi?
Thẩm Nghiễm? Hay là… cô gái lúc nào cũng ngoan ngoãn cúi đầu bên cạnh anh ta Tô Hà?
Không. Không đúng.
Quyển nhật ký này tôi đặt làm riêng tận bên Ý, có khóa mã độc nhất vô nhị, chỉ mình tôi biết.
Hơn nữa… những dòng chữ đó dường như xuất hiện từ hư không, đè chồng lên cả nét chữ ban đầu của tôi.
Tôi giật mạnh, gập quyển nhật ký lại như vừa chạm phải sắt nóng.
Vô lý! Hoàn toàn vô lý!
Tôi là Giang Vãn Ý, người thừa kế duy nhất của Tập đoàn Giang thị.
Từ nhỏ sinh ra đã ngậm thìa vàng, muốn gì có đó.
Thẩm Nghiễm cưới tôi là liên minh cường cường, môn đăng hộ đối!
Phá sản? Gia đình tan nát? Chuyện viển vông nhảm nhí!
Chắc là do dạo này thử váy cưới, chuẩn bị hôn lễ quá mệt mỏi, đầu óc mới sinh ảo giác.
Phải rồi, nhất định là thế.
Tôi bực bội vò lấy mái tóc dài vừa mới hấp dưỡng xong, đứng dậy định rót ly vang đỏ để trấn tĩnh lại.
Vừa đi tới quầy rượu, ánh mắt tôi lướt qua quyển tạp chí tài chính mở sẵn trên bàn bar.
Trang bìa là bài phỏng vấn đặc biệt:
“Thái tử của Tập đoàn Thẩm thị Thẩm Nghiện: Cải cách táo bạo, dẫn đầu thời đại.”
Bài viết chẳng có gì bất thường.
Nhưng ánh nhìn của tôi như bị hút chặt lại bởi một dòng chữ nhỏ xíu gần bức ảnh của Thẩm Nghiện.
Một chuyên mục nhỏ, giới thiệu sách sắp phát hành.
Tên sách:”Ánh sáng trong lòng bàn tay”
Tác giả:Một cái tên xa lạ.
Không phải tiêu đề sách, cũng chẳng phải tên tác giả thu hút tôi.
Mà là dòng tóm tắt bên dưới nhỏ đến mức dễ bị bỏ qua:
“Câu chuyện kể về cô gái bình thường Tô Hà lương thiện, kiên cường sau khi bị hào môn chèn ép, chịu đủ mọi sự bắt
nạt của nữ phụ ác độc Giang Vãn Ý, cuối cùng dựa vào nỗ lực và phẩm chất ấm áp của mình, giành được tình yêu của người thừa kế Tập đoàn Thẩm thị, thành công trong sự nghiệp, và tận mắt chứng kiến nữ phụ ác độc cùng gia đình cô ta gánh lấy báo ứng, rơi vào diệt vong…”
Ầm!
Tựa như một tia sét giáng xuống giữa đầu.
Giang Vãn Ý.Thẩm Nghiện.Tô Hà. Nữ phụ ác độc.Diệt vong….
Từng chữ, từng từ khớp chính xác với những gì xuất hiện trong quyển nhật ký quỷ dị kia!
Ly rượu trong tay tôi rơi xuống thảm, vỡ tan.
Vệt rượu đỏ sẫm lan ra như máu, thấm vào sàn.
Hơi lạnh trào lên từ lòng bàn chân, lan thẳng tới đỉnh đầu.
Không phải ảo giác.
Quyển nhật ký đó…là điềm báo cho số phận của tôi?
Sau Khi Thái tử Cha Nghe Thấy Tiếng Lòng
Sau Khi Thái tử Cha Nghe Thấy Tiếng Lòng
Tôi xuyên thành con của nữ phụ phản diện.
Mẫu thân tôi là Thái tử phi của Đông cung, đấu với nữ chính suốt mười năm, cuối cùng bị phế, chết thảm trong lãnh cung.
Còn nữ chính thì từ một sủng thiếp ở Đông cung leo lên hậu vị, hưởng vinh hoa cả đời.
Để bảo vệ hai mẹ con, tôi chỉ còn cách dốc hết sức mình giúp mẫu thân đấu cung.
Nhưng… sao vị Thái tử cha của tôi lại có gì đó không đúng lắm?
…