Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Nơi Lạnh Lẽo Còn Lại
Nơi Lạnh Lẽo Còn Lại
Tôi bẩm sinh trí óc không được nhanh nhạy.
Sau khi bước vào trò chơi k/inh d/ị, anh bạn thanh mai trúc mã bảo tôi:
“Đứng yên ở đây đợi anh quay lại.”
Thế là tôi thật thà đứng im, không nhúc nhích.
Trong khi các người chơi khác bị hình nhân giấy đuổi cho tan tác chạy loạn,tôi thảnh thơi lấy điện thoại ra đăng story:
[Mọi người ơi, mình cũng đang chơi ‘chạy bộ trong linh đường’ đây.]
Một con hình nhân giấy lướt tới trước mặt tôi, yêu cầu tôi vẽ điểm nhãn.
Tôi hớn hở đồng ý.
Ba giây sau, nó trợn cặp mắt lác mà giận dữ gào rú.
Hoán Đổi Mùa Đông
Hoán Đổi Mùa Đông
Khi con tôi vừa chào đời được 3 ngày, chồng tôi Hạ Hoa, bất ngờ gặp t/ai nạ/n qua đời.
Kiếp trước, mẹ chồng tôi đề nghị để chú Hai là Hạ Quân, thay anh trai gánh vác trách nhiệm gia đình, đồng thời cưới tôi làm vợ để duy trì hương hỏa hai bên.
Vì lòng tự trọng, tôi từ chối.
Tôi một mình vừa làm cha vừa làm mẹ, vất vả nuôi con khôn lớn.
Ngày con trai đậu Đại học Bắc Kinh, tôi tổ chức tiệc mừng thật long trọng. Nhưng ngay trong bữa tiệc ấy, người chồng đã “ch .t” mười tám năm trước của tôi lại bất ngờ xuất hiện.
Cùng với anh ta là mối tình đầu thuở thiếu thời Lương Thu Nguyệt.
Ngay trước mặt quan khách, họ cùng con trai tôi diễn một màn “nhận lại ruột thịt” cảm động rơi nước mắt.
Tôi ch .t lặng tại chỗ.
Con trai mà tôi một tay nuôi nấng suốt bao năm… hóa ra lại là con riêng của bọn họ.
Còn c.on ruột của tôi, đã bị họ trá/o đổi ngay sau khi chào đời, vứ/t bên vệ đườ/ng cho đến ch .t cóng.
Tức giận, đa/u đớn đến cực độ, tôi nôn ra 🩸rồi ch .t tại chỗ.
Tôi không ngờ… mình lại có cơ hội sống lại một lần nữa.
Và lần này, tôi không lặp lại sai lầm như kiếp trước.
Sau Khi Bị Đuổi Khỏi Nhà Tôi Được Nhà Tài Phiệt Nhận Nuôi
Sau khi con gái ruột trở về, tôi bị đuổi khỏi nhà.
Nhà tài phiệt bên cạnh đã cưu mang tôi.
"Anh ơi, lại làm phiền anh rồi."
"Tôi không có em gái nào lớn thế này."
Thẩm Triều Dư liếc nhìn tôi một cái, giây tiếp theo, giọng nói lạnh lùng lại vang lên:
"Nếu là vợ thì không phiền."
Trò Đùa Cuối Cùng
Trò Đùa Cuối Cùng
Đêm khuya, đúng lúc trời đang bão, gió giật đùng đùng, tôi bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại réo rắt.
Vừa bắt máy, giọng nói gần như nghẹn ngào của trợ lý nhỏ bên cạnh bạn trai tôi – Chu Xương – đã vang lên:
“Chị Thanh Thanh ơi, anh Chu gặp tai nạn rồi… bọn em không gọi được xe… hu hu…”
Tôi giật bắn cả người, đầu óc trống rỗng, chẳng kịp nghĩ nhiều đã vội vàng cầm chìa khóa lao ra ngoài trong cơn mưa như trút.
Trên đường, sấm chớp lóe lên, gió bão cuốn tung mọi thứ, mưa quất vào kính lái khiến tầm nhìn mờ mịt.
Nhưng khi tôi đến nơi bọn họ nói đã xảy ra tai nạn, lại chẳng thấy ai cả.
Ngay sau đó, tôi nhận được định vị mới do trợ lý Yêu Yêu gửi đến. Tôi lái xe theo, điểm đến là một quán bar.
Vừa bước vào, tôi còn chưa kịp mở miệng, cả đám người trong quán đã cười ầm lên như được mùa.
Yêu Yêu từ trong đám người nhảy ra, chu môi lè lưỡi nói với vẻ tinh nghịch:
“Chị Thanh Thanh ơi, chị dễ bị lừa thật đó nha! Bọn em chỉ đang chơi trò chơi thôi mà, trêu chị chút, chị không giận chứ?”
Về sau, Chu Xương thật sự gặp tai nạn, bị thương nặng đến mức tàn phế.
Có người lại gọi điện cho tôi, báo tin như lần trước.
Tôi mỉm cười, giọng nhẹ tênh:
“Chơi thật à? Chơi trò ‘thật lòng hay thử thách’ lần nữa hả? Vậy các người cứ tiếp tục chơi đi.”
Kết Quả Tốt Nhất
Tôi là một nữ sinh đại học năm hai bình thường.
Nhưng tôi có một người bạn trai là thiếu gia siêu cấp, vừa đẹp trai vừa có thực lực.
Tất cả mọi người đều nói anh ấy là giới hạn cao nhất trong đời tôi, nhất định phải giữ chặt lấy anh ấy.
Thế nhưng tôi lại chủ động đề nghị chia tay.
Sau đó nghe nói, anh ấy vì thất tình mà bị đả kích nặng nề, mắc chứng trầm cảm nặng rồi xin nghỉ học.
Hôm sau, mẹ anh ấy – một thành viên hội đồng quản trị trường – liền tìm đến tôi.
“Đây là 5 triệu, chỉ cần cô có thể khiến Hàn Dược khá lên, tôi sẽ trả thêm 15 triệu nữa.”
Hồi Sinh Sau Lưng Tội Ác
Ngày trúng số, bố tôi gọi điện bảo chị dâu có bầu rồi.
Tôi lập tức nghỉ việc, còn mừng cho chị dâu một phong bao to, chuẩn bị về quê nghỉ ngơi luôn.
Trên bàn ăn, tôi cố tình đùa: tôi thất nghiệp rồi.
Không ngờ chị dâu lập tức đổi sắc mặt,
“Diệu Diệu, em định ăn bám đấy à? Chị mới có bầu, bác sĩ bảo cần nghỉ ngơi tuyệt đối, hay là em dọn ra ngoài ở đi?”
Thấy tôi im lặng, chị dâu lại thở dài,
“Nếu em cứ khăng khăng muốn ở lại, vậy thì đóng tiền thuê nhà và sinh hoạt phí đúng hạn đi. Nhà đông người, chi tiêu lớn, chẳng lẽ mọi thứ cứ để anh em gánh còn em thì làm ký sinh trùng à?”
Tôi bật cười, chắc chị dâu không biết căn biệt thự cũ chúng tôi đang ở hiện tại là đứng tên tôi.
Đến cả sính lễ của chị cũng là tiền tôi bỏ ra.
Vậy rốt cuộc ai mới là ký sinh trùng?
Tuyển Phò Mã
Phụ hoàng muốn ta chọn phò mã giữa Giang Viễn Hạc và Tạ Lan.
Khi ta sắp đưa ra lựa chọn, trên không trung hiện lên từng hàng chữ:
【Tiểu công chúa đừng chọn Tạ Lan, chàng ấy có hoài bão lớn, trở thành phò mã chỉ hủy hoại chàng, không thể vào triều, cũng không thể quang minh chính đại cùng tài nữ tri âm.】
【Cầu xin cũng đừng chọn Giang Viễn Hạc, tiểu tướng quân làm phò mã thì khác gì hùng ưng bị chặt cánh?】
【Giờ ta có chút phiền tiểu công chúa rồi, một kẻ vô dụng vướng víu, chi bằng gả đi hòa thân.】
Ta đứng ngẩn ngơ, không thể chỉ vào bất cứ ai.
Lúc này, một hàng chữ khác lại hiện ra:
【Đừng thay Giang Viễn Hạc quyết định được không? Chàng ấy ở biên cảnh rèn luyện một thân sức lực chỉ mong được phục vụ tiểu công chúa, người không chọn Giang Viễn Hạc là muốn hủy hoại chàng sao?】
Ánh mắt ta tập trung, rơi vào Giang Viễn Hạc đang quỳ dưới điện.
Sức lực của chàng ấy là để dùng lên người ta sao?
Đều Là Người Một Nhà
Đều Là Người Một Nhà
Sau khi về sống chung ở tuổi xế chiều, chúng tôi từng hứa sẽ cùng nhau đi du lịch.
Thế nhưng ngay trước lúc xuất phát, cháu trai cháu gái của ông lại được đưa tới nhờ trông giúp.
Con trai ông cười ngượng với tôi:
“Ba tôi đồng ý rồi mà.”
Ông nhẹ nhàng trấn an:
“Đều là người trong nhà cả, giúp được thì giúp. Du lịch có thể để sau.”
Tôi nhíu mày, xoay người bước ra khỏi nhà, đi đăng ký tour với hội bạn già.
Chuyện vừa tốn tiền vừa tốn sức như giúp việc, ai thích thì làm. Tôi xin miễn.
Bảo Bối Của Rắn Hai Mặt
Bảo Bối Của Rắn Hai Mặt
Tôi và chị gái đều là rắn.
Nghe đồn thái tử gia giới thượng lưu ở kinh thành Cố Tư Diễn thân thể cường tráng, nguyên dương sung mãn, nên hai chị em tôi quyết định luân phiên làm bạn gái của anh ta để song tu, tăng tu vi.
Hôm đó, thái tử gia hỏi chị tôi:
“Rắn sợ nhất thứ gì? Thạch tín hay là hùng hoàng?”
Tôi tưởng mọi chuyện bại lộ rồi, nên nửa đêm dắt chị giả ch//ết, trốn thẳng về rừng sâu núi thẳm.
Nửa đêm, mùi gà rán thơm lừng bay tới, tôi lén thò đầu lên khỏi m//ộ kiếm đồ ăn.
Đằng sau chợt vang lên hai tiếng cười lạnh.
Hai người đàn ông mặt mũi giống nhau như đúc, đang nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lẽo rờn rợn:
“Anh, con này là của ai đấy? Em phân biệt không ra nữa.”
“Của anh. Tối qua cô ấy còn bảo, nếu cô ấy ch//ết, anh nhớ cúng cho cô ấy combo gà rán nguyên con ngay trên mộ nữa kìa.”
Ta Tiến Cung Để Ngủ
Ta Tiến Cung Để Ngủ
Ngày đầu tiên tiến cung, ta liền âm thầm bói một quẻ cho chính mình.
Quẻ tượng hiển hiện: “Bất động như sơn, nằm mà cũng thắng.”
Ta tin rồi.
Từ đó mở ra một đời sống cá mặn: ăn no, ngủ kỹ, mặc người tranh đấu.
Tuyển tú? Không đi.
Thỉnh an Hoàng hậu? Giả bệnh.
Hoàng thượng muốn lật thẻ? Hắt hơi, sổ mũi, ho khan ba bộ combo phụng tấu trình diện.
Hậu cung gió nổi mây vần, các phi tần đấu đến máu chảy đầu rơi.
Ta cuộn mình trong tiểu viện cũ kỹ bên cạnh lãnh cung, ngủ đến trời tối đất đen.
Việc duy nhất khiến ta phiền lòng là cơm của ngự thiện phòng càng ngày càng đạm bạc.
Hôm thì rau xanh đậu hũ, hôm lại đậu hũ rau xanh.
Ăn đến độ mặt ta xanh hơn cả cải thìa.