Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Ngoại tình thì chết đi
Lúc chụp ảnh trong tuyết, bạn trai tôi bất ngờ quật tôi một cú qua vai chỉ để chọc cười bạch nguyệt quang.
“Đùa chút thôi, nhìn em ngốc chưa kìa haha!”
Hôm đó, bạch nguyệt quang của hắn cười rạng rỡ nhất, còn tôi thì gãy tay phải, từ đó không thể cầm dao mổ nữa.
Chạy Trốn Trước Khi Bị Tuẫn Táng
Chạy Trốn Trước Khi Bị Tuẫn Táng
Xuyên không cùng chị em thân thiết đến thời cổ đại.
Nàng gả cho nhị công tử phủ Hầu, ta thì gả cho đại ca của chàng
Tưởng đâu được cầm kịch bản sủng văn ngọt ngào,Ngày ngày ân ái mặn nồng, sống cuộc đời không biết xấu hổ là gì.
Cho đến khi hai huynh đệ mang một mỹ nhân về nhà,Tối đó liền tống ta với nàng vào từ đường quỳ gối chịu phạt.
Chà chà! Cảm giác cẩu huyết ngược luyến đầy mình!
Bạn thân ta vừa gặm móng heo vừa khóc hu hu:
“Hu hu hu người ta còn chưa ngủ đủ với chàng mà…”
Ta thì ôm đống trang sức cười khúc khích:
“Ra ngoài rồi, ta thuê cho ngươi mười tên tiểu quan đẹp trai phục vụ tận răng!”
Bạn thân ngồi trên bồ đoàn, vừa gặm móng heo vừa chấm nước mắt:
“Triều Triều à, ngươi nói xem… đời này ta còn gặp được ai đẹp trai hơn Cố Hoài Dã không?”
Yêu Cậu Từ Lúc Ấy
Yêu Cậu Từ Lúc Ấy
Lần không biết thứ bao nhiêu tôi thay hai người bạn thanh mai trúc mã trực nhật hộ cô gái họ thích.
Sau khi tan học, hai người họ cười cười chặn tôi lại.
“Lại giúp bọn tớ quét lớp lần nữa nhé? Tối nay bọn tớ có hẹn hò rồi, làm phiền cậu đó.”
Tôi ngẩng đầu, nhỏ giọng nói:
“Hôm nay không được… tớ cũng có hẹn rồi.”
Một người trong số họ lập tức sa sầm nét mặt, nhếch môi cười như không cười:
“Không muốn trực nhật hộ thì cũng kiếm lý do hay chút đi. Cậu có thể hẹn hò với ai cơ chứ?”
Tôi im lặng.
Người kia liền sầm mặt, đẩy tôi sát vào tường:
“Cậu thật sự có hẹn à?”
“Hẹn với ai?!”
PHONG HÒA
Kẻ mã phu năm xưa từng bị ta khinh nhục ruồng bỏ, nay đã trở thành đại tướng quân.
Còn ta vốn xuất thân là thiên kim phủ Thượng thư, lại sa cơ lỡ vận, rơi vào chốn phong trần, trở thành tân kỹ của Giáo Phường Ty.
Ngày ta treo biển tiếp khách, Hạ Tầm tay ôm một nữ nhân thong dong dạo qua dưới lầu của Giáo Phường Ty.
Cô nương kia chỉ nhẹ than một tiếng:
“Thật đáng thương thay!”
Thế là Hạ Tầm chẳng tiếc quân công đổi lấy ngân lượng chuộc ta về phủ, giáng ta làm một nha hoàn hạ đẳng.
Mọi người trong phủ đều biết, Hạ Tầm hận ta đến tận xương tủy.
Cho nên vì muốn lấy lòng hắn, đám hạ nhân khác trong phủ thi nhau nghĩ kế chèn ép, hành hạ ta.
Quản gia trong phủ không nhịn nổi nữa, cất lời răn đe:
“Mỗi lần ban xuống y phục mới, chưa đến hai ngày đã rách nát không mặc nổi, các ngươi liệu mà dừng tay lại đi!”
Nhưng ông ta không biết…
Những bộ xiêm y kia, đều là do Hạ Tầm xé nát.
Hắn vừa nghiến răng mắng ta tiện nhân, lại vừa điên cuồng hôn lấy hôn để.
Thì ra, kẻ đứng nơi cao vời vợi như Hạ Tướng quân, cũng chẳng khác gì gã mã phu năm xưa.
Đều là hạng thấp hèn, không hơn không kém.
Thế nhưng, phải làm sao bây giờ?
Chẳng bao lâu nữa, ta lại sắp bỏ rơi hắn… lần thứ hai.
...
Gia Quy Của Mẹ Tôi
Gia Quy Của Mẹ Tôi
Vừa bước ra khỏi phòng thi đại học,
Mẹ tôi đã đăng ba dòng “gia quy” vào group gia đình:
1. Học phí và sinh hoạt phí đại học – tự lo.
2. Ở nhà – phải trả tiền thuê và điện nước.
3. Mỗi tháng – nộp thêm 1.000 tệ phụ cấp gia đình.
Tôi còn chưa kịp trả lời, người giao hàng đã mang đến… vali hành lý của tôi.
Mẹ gọi điện, giọng thản nhiên:
“Con đã 18 tuổi, từ giờ mẹ không có nghĩa vụ nuôi dưỡng nữa.”
“Tự giác ra ngoài đi làm.”
Rồi… cúp máy. Và chặn số tôi luôn.
Một năm sau, ba tôi tìm đến, chưa kịp ngồi đã hỏi thẳng:
“Triệu Vũ, có phải mẹ con đưa sổ đỏ cho con rồi không?”
Tôi nhìn về phía ngăn bí mật trong đáy vali – nơi đang giấu chiếc túi tài liệu đó,
rồi làm bộ ngơ ngác đáp:
“Con và mẹ đã cắt đứt quan hệ lâu rồi, con nghe không hiểu ba đang nói gì.”
Chị Đây Không Nuôi Họ Hàng Chồng
Chị Đây Không Nuôi Họ Hàng Chồng
Con gái sắp vào đại học, tôi dự định cho con 3.000 tệ tiền sinh hoạt mỗi tháng.
Mẹ chồng biết chuyện liền nói ngay:
“Làm người thì phải công bằng, con gái cô được 3.000, thì cháu trai cũng phải được 3.000.”
Tôi tưởng mình nghe nhầm, hỏi lại bà ta:
“Nó có cha có mẹ đàng hoàng, sao tôi phải cho nó tiền sinh hoạt?”
Bà ta ưỡn ngực, nói như lẽ đương nhiên:
“Nó đúng là có cha có mẹ, nhưng cha mẹ nó không giàu bằng cô. Cô chú là người có tiền, đương nhiên phải lo cho mọi chi tiêu của nó.”
Đúng là điên thật rồi! Tôi quay sang nhìn chồng, không ngờ anh ta lại gật đầu đồng ý:
“Hay thế này đi, chúng ta chia đôi. Em lo cho con gái, anh lo cho thằng cháu, vậy mới công bằng.”
Trọng Sinh May Mắn: Lần Này Tôi Gả Cho Ba Anh Ấy
Trọng Sinh May Mắn: Lần Này Tôi Gả Cho Ba Anh Ấy
Nhà họ Thẩm bảy đời đơn truyền, Thẩm Chiêu thân thể y/ếu ớ/t, k/hó si/nh c/on.
Cha Thẩm bỏ ra khoản tiền lớn cưới tôi về làm dâu, chỉ vì tôi là “Thánh thể vượng thai” hiếm gặp.
Sau khi thành hôn, sức khỏe của Thẩm Chiêu dần cải thiện, tôi cũng thuận lợi mang thai.
Cha Thẩm vui mừng khôn xiết, hứa sẽ chia cho tôi 10% cổ phần công ty.
Thế nhưng, ngay trong đêm tiệc chúc mừng, Thẩm Chiêu mượn rư//ợu làm càn, tung một cú đ//á th//ẳng v/ào bụ/ng tô/i.
“Co//n ti/ện nh/ân!” Mắt hắn đầy căm hận, “Nếu không phải do cô g/iả th/ần gi/ả qu/ỷ, Tô Nhược Hành sao có thể gả nhầm người, bị đ//ánh ch.t như thế?”
Tôi ngã xuống vũng m..áu, ch.t trong uất nghẹn, không nhắm mắt.
Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày cha Thẩm đến nhà cầu hôn.
Nhìn người đàn ông nhã nhặn, điềm đạm trước mắt – Thẩm Nam Lãng, tôi khẽ bật cười, mở miệng nói:
“Thẩm tiên sinh, so với việc kỳ vọng vào đứa con bệ//nh t//ật của ngài để n/ối dõ/i tô/ng đường…”
“Chi bằng, ngài cưới tôi đi, tôi si/nh cho ngài vài đứa con khỏe mạnh, làm người thừa kế?”
Chồng Yêu Ơi, Hôn Cái Nào!
Chồng Yêu Ơi, Hôn Cái Nào!
Chồng tôi mỗi tháng cho tôi 500 triệu, bảo tôi diễn cảnh yêu đương trước mặt “bạch nguyệt quang” của anh ta.
Tôi nhào tới hôn anh ấy sưng cả môi:
“Gì mà diễn? Mình yêu thật mà!”
Mỗi năm sáu tỷ, đừng nói là yêu, mạn/g tôi cũng cho luôn!
Đoạn Tuyệt Cũng Là Một Loại Báo Hiếu
Đoạn Tuyệt Cũng Là Một Loại Báo Hiếu
Tôi ra nước ngoài một năm, lúc trở về nhà thì sững sờ: khu vườn cây xanh của biệt thự đã biến thành… ruộng rau.
Người cha vốn quen sống an nhàn của tôi lúc này đang đội chiếc mũ rơm, cúi người trên mảnh đất, mồ hôi nhễ nhại dưới cái nắng gắt, “hừ hừ” làm cỏ.
“Ba!”
Tôi lao tới, giật lấy cái cuốc trong tay ông, đau lòng kêu lên: “Nắng gắt thế này, sức khỏe ba sao chịu nổi chứ!”
Gương mặt ba tôi đỏ bừng vì nắng, ánh mắt thoáng tránh né nhưng vẫn cứng miệng nói: “Có gì đâu, hồi trẻ ba chuyện gì cũng từng làm rồi!”
Đúng lúc đó, từ phòng khách bước ra một người phụ nữ xinh đẹp. Cô ta sải bước nhẹ nhàng, cử chỉ tao nhã.
Tôi nhìn kỹ, hít sâu một hơi lạnh, đột nhiên nhớ ra chẳng phải đây chính là Cao Mẫn, người giúp việc mà tôi thuê từ công ty dịch vụ gia đình sao?
Vì tôi thường xuyên ở nước ngoài, để hiếu thuận với ba mẹ, tôi đặc biệt trả lương cao thuê một bảo mẫu chuyên nghiệp chăm sóc họ.
Thấy cảnh này, mặt tôi lập tức sa sầm xuống.
Cao Mẫn thấy vẻ mặt không vui của tôi, thoáng lộ ra chút hoảng hốt, nhưng ngay sau đó đã tươi cười rạng rỡ nói:
“Chị là cô chủ Xu phải không? Đừng hiểu lầm, ông cụ đang rèn luyện thân thể thôi ạ. Cách sống gần gũi thiên nhiên như thế này rất tốt cho sức khỏe người già, giúp trường thọ đó ạ!”
Cô tưởng tôi là kẻ ngốc à?
Không thèm nghe cô ta nói bậy, tôi kéo ba vào nhà.
Cao Mẫn vẫn đi theo sát phía sau, không hề lộ vẻ chột dạ, ngược lại còn vô cùng tự tin.
Em Gái Anh Trai
Em Gái Anh Trai
Hôm quyết định hiến xác, tôi lấy hết can đảm gọi cho anh trai đã bảy năm không liên lạc.
Bên kia im lặng rất lâu, tôi nói thẳng mục đích.
“Chỉ ký một cái tên thôi, rất nhanh.”
Tôi cố làm giọng nghe nhẹ nhàng.
Anh nổi giận quát: “Em điên rồi à!”
Rồi cúp máy.
Bất đắc dĩ, tôi đành lên đường đến thành phố nơi anh đang sống.
Lúc đến nơi thì đúng thời điểm anh bận nhất.
Anh liếc qua tập hồ sơ, ký tên không do dự, suốt quá trình không nhìn tôi lấy một cái.
“Thêm một điều,” anh lạnh lùng nói, “đến khi thực sự nghe tin em chết, thì đừng đến quấy rầy tôi nữa.”
Tôi im lặng gật đầu: “Ừ.”