Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Hàng Xóm Tâm Thần Livestream Đập Cửa
Hàng Xóm Tâm Thần Livestream Đập Cửa
Người phụ nữ t/â m th.ầ./n dưới lầu đã đập cửa nhà tôi suốt 2 năm trời.
Dựa vào cái giấy chứng nhận “miễn tử”, con trai bà ta cũng ngày càng buông thả, chẳng buồn ngăn cản.
Sau khi thay cánh cửa thứ 8 bị đ/ậ/p nát, tôi bức xúc cắt đoạn camera đăng lên mạng than thở.
【Gắn chuông báo động ngoài cửa, ai mà đập cửa là nó hú “u oà u oà”, để xem ai ngủ được!】
【Phản ứng đầu tiên của tôi là: cửa có dẫn điện không nhỉ? Tôi đúng là đ/ộc ác quá đi~ (chó ngáo)】
【Mua máy rung, livestream camera, ai donate là máy rung 10 giây. Mở luôn kèo đoán “bà đi/ên có lên không”. Không đầy nửa năm đủ tiền mua nhà khác.】
Tôi bật dậy khỏi giường, tay ôm mũi bị đ/ập trúng bởi cái điện thoại rơi trúng mặt.
Phát ra tiếng cười khanh khách lần đầu tiên trong 2 năm qua…
Bạn Trai Tôi Mỗi Năm Đều Đi Viếng Mộ Người Yêu Cũ
Bạn Trai Tôi Mỗi Năm Đều Đi Viếng Mộ Người Yêu Cũ
Bạn trai tôi mỗi năm đều đi tảo mộ cho người yêu cũ đã mất, còn thường xuyên chăm sóc bố mẹ cô ấy.
Anh ấy nói bố mẹ cô ấy xem anh như nửa đứa con, nên anh cần phải báo hiếu với họ.
Tôi không thể chấp nhận được, liền đề nghị chia tay.
Vậy mà anh lại nghĩ tôi đang giận dỗi để làm cao, còn muốn tôi nhường cơ hội thăng chức cho anh rồi ở nhà chăm lo gia đình thay anh.
Tôi là người rẻ rúng đến thế sao?
Nhưng cuối cùng thì anh ấy vẫn làm theo đúng cái gọi là “chân thành ban đầu” của mình.
Mặc dù thất nghiệp, lang thang ngoài đường, vợ mang thai đứa con không phải của anh rồi s ả//y thai, nhưng đúng là… cuối cùng anh cũng trở thành “nửa đứa con” của người ta rồi đó.
Tỉnh Mộng Tuổi Cổ Lai Hy
Tỉnh Mộng Tuổi Cổ Lai Hy
Vào ngày tổ chức tiệc mừng sinh nhật 70 tuổi của bà nội, trên màn hình lớn bất ngờ xuất hiện những bức ảnh chụp chung của ông nội và một người phụ nữ khác.
Tiếng cười rộ lên khắp sảnh tiệc, khách khứa thi nhau trêu chọc ông nội “tuổi cao nhưng phong độ vẫn đỉnh”.
Ai nấy đều nghĩ bà nội sẽ khó chịu, thấy mất mặt.
Nhưng không, bà vẫn mỉm cười, thản nhiên giật lấy micro từ tay MC.
“Xin mọi người dành một tràng pháo tay thật lớn chào đón chồng tôi – ông Phó Hoài Sinh.
Và người yêu đã gắn bó với ông suốt 50 năm – bà Nguyễn Xuân Cảnh.”
Em Cũng Chán Rồi, Tạm Biệt Anh
Em Cũng Chán Rồi, Tạm Biệt Anh
Tôi và huynh đệ của anh trai đã yêu nhau trong bóng tối suốt năm năm, dự định công khai vào đêm giao thừa.
Thế nhưng trong bữa tiệc, anh ta không hề nhắc đến chuyện đó, mà lại ghé sát tai tôi, nửa đùa nửa thật nói:
“Anh ngủ chán em rồi, em đổi người kết hôn đi, được không?”
Tôi bình tĩnh gật đầu đồng ý.
Chỉ vì ở kiếp trước, tôi từng khóc lóc cầu xin anh, nói rằng ngoài anh ra, tôi sẽ không lấy ai khác.
Sau khi lấy được anh như mong muốn, anh lại lạnh lùng vô tình, ngay cả khi làm chuyện vợ chồng cũng nhắm mắt suốt quá trình.
Thậm chí, lúc tôi sắp sinh bị băng huyết nguy kịch, anh cũng chẳng thèm quan tâm, chỉ lo ở Disneyland tổ chức sinh nhật cho mối tình đầu của anh.
Khoảnh khắc đó, tôi cuối cùng cũng hiểu ra:
Tình yêu có được bằng cách van xin, sớm muộn gì cũng tan biến.
Sống lại một đời, tôi mỉm cười đồng ý:
“Em cũng chán rồi, chia tay đi!”
NỮ Y
Quý nhân trong cung lâm bệnh, nam nữ khác biệt, đám ngự y chẳng thể tùy tiện lại gần chữa trị.
Có kẻ trước mặt hoàng thượng tâu rằng tiểu thư Vu gia đã từng chữa khỏi cho không ít người.
Thế là ta bị người ta nâng kiệu đưa vào cung — ngây ngô đến độ suýt chút nữa thì bị lừa cả một đời.
...
Cậu Ấy Chờ Tôi Sau Cơn Mưa
Cậu Ấy Chờ Tôi Sau Cơn Mưa
Trong group chung của bệnh viện, chồng tôi – Trình Tụng cùng thực tập sinh Giang Xuân dùng chung một cái muỗng ăn dưa hấu.
Giang Xuân thấy vậy, liền giải thích trong group:
【Dùng muỗng múc dưa hấu ăn, mới có vị mùa hè đó mà!】
Ai cũng biết chồng tôi mắc chứng sạch sẽ nặng.
Anh ta chưa từng ăn ngoài nhà hàng, sau mỗi ca phẫu thuật phải dùng đến mười chai dung dịch khử trùng để làm sạch.
Đến cả bộ đồ ăn tôi từng chạm vào, anh ta cũng không thèm dùng lại.
Ấy vậy mà lúc này, người chưa từng tán gẫu trong group như chồng tôi lại phụ họa với cô ta:
【Ăn dưa hấu như vậy, quả thực ngọt hơn hẳn.】
Tôi tức đến bật cười. Đúng lúc này, em chồng lại gọi điện tới chất vấn tôi:
“Chị không biết anh tôi dạ dày yếu à? Còn đưa anh ấy ăn dưa hấu lạnh! Chỉ yêu cầu chị ở nhà chăm sóc chồng con thôi mà chị cũng không làm nổi hả?!”
Tôi dứt khoát cúp máy, đặt một xe tải dưa hấu gửi thẳng đến bệnh viện.
Em Là Cô Gái Đáng Yêu Nhất Trần Gian
Em Là Cô Gái Đáng Yêu Nhất Trần Gian
Tổng tài lạnh lùng mang một con vẹt tới công ty. Tôi nhanh nhảu nịnh nọt:
“Ông chủ, chim của anh nhỏ nhỏ mà đáng yêu ghê! Em sờ một cái được không ạ?”
Anh ấy im lặng mất mấy giây, rồi khẽ gật đầu.
Tôi vừa định đưa tay ra thì… thực tập sinh mới liền nhanh tay hơn, sờ lấy sờ để vào con vẹt.
Ngay lúc ấy, trước mắt tôi hiện ra một loạt bình luận lơ lửng như màn hình trực tiếp:
【Phó bản mới mở rồi nha! Đoán xem lần này nữ chính tốn bao lâu để tóm được nam chính?】
【Hy vọng là tối nay! Tôi sắp không chịu nổi, cho tôi ăn thịt lẹ đi!】
【Sếp tổng lạnh lùng và thực tập sinh mặt trời nhỏ, couple này đáng yêu ghê! Còn nữ phụ á, tránh ra cho người ta yêu nhau đi!】
…
Tôi khựng lại vài giây, ngượng ngùng rút tay về.
Ai ngờ con vẹt lại vỗ cánh bay thẳng đến đậu lên vai tôi, rúc đầu vào cổ tôi dụi dụi, còn líu lo gọi:
“Ma ma~!”
Cẩm Nang Dạy Dỗ Chồng
Cẩm Nang Dạy Dỗ Chồng
Chồng nuôi từ nhỏ ở quê vác hai bao tải tiền mặt đến tìm tôi.
Tôi nhìn người đàn ông thô kệch, cao to rắn rỏi, gương mặt thật thà cổ hủ trước mặt, không chút do dự mà mở miệng:
“Tôi có bạn trai rồi.”
Anh ta im lặng hai giây, gật đầu:
“Ừ, tôi biết rồi.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm, đang định quay người bỏ đi thì bị anh ta nắm lấy tay áo.
“Xin lỗi, đúng là tôi có hơi cổ hủ thật.”
“Cho nên… khi nào thì tôi mới được gặp cậu ấy?”
“Tính theo vai vế, tôi nên chủ động chào hỏi anh ta, gọi một tiếng anh rể, rồi dâng cho anh ta một ly trà tiểu thiếp mới đúng quy củ.”
“Phải rồi, thiếp thì phải có dáng dấp của thiếp. Dù sao tôi cũng cổ hủ mà.”
Tôi trợn tròn mắt:
Từ “cổ hủ” bây giờ dùng theo kiểu này luôn à?
Sai Một Bước, Lỡ Cả Đời
Sai Một Bước, Lỡ Cả Đời
Hôm ấy, quản gia Bùi phủ đến tìm khi ta đang giúp người chép thư nhà.
Ông ta mỉm cười đưa tới một tờ hồng thiếp điểm kim:
“Phủ thượng có hỷ, đại nhân nhà ta sắp cưới tân nương.”
“Cô nương là người viết thay giỏi nhất trong hẻm, không biết có thể giúp lão nô xem qua hôn thư này có điều gì sai sót chăng?”
Ta cúi đầu xem xét.
Văn từ ngay ngắn, ấn son tươi thắm.
Chỉ riêng ba chữ “Bùi Lưu Ngọc” cuối thư khiến mắt ta đau xót vô cùng.
Tiểu nha đầu đang ngồi bên ăn đường viên đột nhiên nghiêng đầu lại gần:
“Ơ, nương ơi, là cha…”
Ta khép hôn thư lại, cắt ngang lời con:
“Phải rồi, phụ thân con sắp trở về rồi.”
Lúc quản gia vừa định rời đi, ta gọi ông ta lại.
“Lý lão bá, có thể phiền bá chuyển giúp vật này đến Bùi Thủ phụ chăng?”
Quản gia nhận lấy chiếc trâm cũ với ánh mắt nghi hoặc.
Ta khẽ mỉm cười:
“Dân phụ chúc Bùi đại nhân cùng phu nhân sớm sinh quý tử, bạch thủ giai lão.”
Nhất Niệm
Nhất Niệm
Tôi hạ sinh một cặp song sinh long phượng, vì nhà họ Thẩm trả xong món nợ ân tình trăm năm.
Nhưng ngay trong tiệc trăm ngày của con trai tôi, Bạch Nguyệt Quang của chồng tôi, Tô Mạn Ni bỗng “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống, chỉ tay vào đứa con trai trong lòng tôi, gào lên:
“Đứa bé là của tôi! Đứa mà Đường Nhiễm sinh ra là thai ch, chính cô ta đã trộm con trai tôi!”
Thẩm Tư Hằng chẳng buồn suy nghĩ, vung tay tát tôi một bạt tai nảy lửa.
Hắn ép tôi quỳ xuống, giật lấy đứa bé từ trong tay tôi, trao cho người đàn bà đó kẻ đang đảo lộn trắng đen.
Họ không biết rằng, huyết mạch nhà họ Đường chúng tôi là kết thằng sư.
Đứa trẻ bị mẹ ruột bỏ rơi, phúc kết sẽ biến thành sát kết, không còn là điềm lành nữa, mà sẽ trở thành…
nghiệt chủng đòi mạng.