Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Cưới Chồng Là Ảnh Đế
Cưới Chồng Là Ảnh Đế
Khi tôi nghén đến mức nôn khan, anh lại đang quay cảnh thân m/ật với nữ diễn viên.
Hôm sau, anh lên hot search vị trí đầu với dòng tiêu đề:
“Ảnh đế Cố Dật Hoài chính thức công bố: sắp chào đón thành viên mới trong gia đình.”
Cả mạng xã hội dậy sóng.
Tôi cười mỉa:
“Anh đóng cảnh hôn với nữ minh tinh, chắc vui lắm nhỉ?”
Tay run rẩy vịn vào bồn rửa, nhìn qua cánh cửa khép hờ, ánh mắt rơi vào người đàn ông đang gõ nhẹ lên cửa.
Anh len lén hé một khe nhỏ, giọng đáng thương vang lên:
“Vợ ơi, anh sai rồi…”
Thay Nàng Xuất Giá
Thay Nàng Xuất Giá
Phụ mẫu qua đời, ta được di mẫu đón về phủ, định gả ta cho biểu ca, ý muốn thêm một tầng thân thích.
Trịnh Mặc Lâm không thích ta.
Hắn ghét ta tay vụng chân quê, tiếng nói khàn khàn, eo lưng thô kệch.
Hắn liếc ta một cái đầy xem thường:
“Muốn làm dâu nhà họ Trịnh, ngươi phải sửa hết những tật xấu trên người mình.”
Khi ấy ta mới hiểu, làm con dâu nhà thế gia, quả thật chẳng dễ dàng.
Sáng sớm phải dậy sớm luyện lưng cho mềm mại, ta run rẩy không vững, ngay cả lúc than khổ cũng phải ép giọng nũng nịu như trẻ con.
Qua một canh giờ thì học thêu thùa.
Hạt châu nhỏ như hạt gạo, phải xuyên lỗ ở giữa, rồi tỉ mỉ đính lên khăn tay.
Buổi chiều đội sách trên đầu, kiễng chân mà bước.
Tối đến lại chong đèn sao chép kinh thư, chữ nhỏ như đầu ruồi khiến ta đau đầu muốn vỡ óc.
Nửa năm trôi qua, ta vẫn học không nổi.
Di mẫu xót ta, cãi nhau một trận dữ dội với hắn:
“Ta biết trong lòng con vẫn chưa quên tiểu thư họ Lâm, nhưng A Châu không phải là nàng ta, con giày vò nó như vậy để làm gì?”
Hắn lạnh giọng: “Vậy thì ta cưới tiểu thư họ Lâm.”
Người mà hắn ngày đêm canh cánh trong lòng, vừa hay mới mất vị hôn phu.
Cuối cùng, ta cũng không cần tiếp tục làm một kẻ thay thế không đủ tiêu chuẩn nữa.
Hôm sau, hắn hầm hầm bỏ đi.
Phủ Chu sai người đến cầu thân, muốn cưới vợ cho vị công tử bệnh tật quanh năm.
Di mẫu xót biểu muội, không nỡ để nàng vừa gả đi đã phải thủ tiết.
Ta nhìn những đầu ngón tay chi chít vết kim, khẽ nói:
“Di mẫu, để ta thay biểu muội xuất giá.”
Ba Ba Trăm Tỷ
Ba Ba Trăm Tỷ
Tôi bị bỏ lại trước cửa trại trẻ mồ côi thì một hàng chữ bay qua trước mắt:
【Chỉ cần nhóc này lao lên gọi một tiếng ba, thì phúc khí ngập trời sẽ rơi trúng đầu ngay!】
【Đáng ghét thật! Sao tôi không xuyên vào đây, tôi cũng muốn gọi ba lắm chứ!】
Hai mắt tôi lập tức sáng rực, lập tức vung đôi chân ngắn tũn lao thẳng tới:
“Ba ơi, ba có muốn con gái không?”
Sau khi được nhận nuôi thành công, tôi còn chưa kịp quên gốc gác thì dòng chữ kia lại hiện ra:
【Haiz, phản diện yêu mà không được, cuối cùng vẫn không tránh nổi cái kết tự kết liễu! Hàng tỷ tài sản nói bỏ là bỏ!】
Cái gì cơ?! Chẳng phải đó là phần gia sản để lại cho tôi sao?!
Tôi chạy đến lăn lộn ăn vạ, hắn đành tạm hoãn chuyện tự kết liễu, mềm lòng ôm tôi dỗ dành đi ngủ.
Sau mấy lần như thế, tôi đã thành thạo hơn, móc ra cả một xấp hình mấy “chú chú thích trẻ con”, hỏi hắn:
“Chú ơi, chú thấy ai trong số này hợp làm ba mới của cháu không?”
Về sau, hắn không những chẳng còn nghĩ đến chuyện chết nữa, mà còn vì nuôi tôi mà lo lắng đến bạc cả đầu.
Ảnh Đế Sập Nhà
Ảnh Đế Sập Nhà
Vào cái ngày Giang Lâm “sập nhà”, tôi đang ở nhà nấu bún ốc cay.
Mùi măng chua nồng nặc vừa kịp bá chủ cả phòng khách, điện thoại tôi liền nổ tung.
Không phải nói ví von.
Nó thực sự “oong—— oong—— oong——” rung lên theo nhịp điệu t/ận thế, lăn từ trên bàn trà xuống mép thảm, suýt nữa thì bổ nhào xuống đất.
Tôi vừa hút sợi bún cuối cùng vừa luống cuống với tay nhặt điện thoại lên.
Trên màn hình là tên của cô bạn thân Tô Hà nhấp nháy liên tục, phía sau là mười mấy tin nhắn chưa đọc, toàn là kiểu hét lên như đang chá/y nhà:
“Vãn Vãn!!!!!!! Mau xem hot search!!!!!!!!!!”
“Vãi linh hồn vãi linh hồn vãi linh hồn!!!!!! Nhà chị Giang s/ập rồi!!!!!!”
“Livestream!! Mở livestream mau!!! Show truyền hình của Giang Lâm phát sinh chuyện rồi!!!”
Nước súp bắn lên tay tôi, bỏ/ng đến mức tôi giật nảy mình.
Tim tôi chợt lỡ một nhịp.
Giang Lâm? Xảy ra chuyện?
Bão Tuyết Đã Đến
Bão Tuyết Đã Đến
Năm thứ ba thầm yêu Chu Kinh Hòa, tôi kết hôn với anh.
Một năm sau, tại khu trượt tuyết, tôi và người bạn thân khác giới của anh cùng lúc gặp nạn.
Chu Kinh Hòa lao tới, bảo vệ cô bạn ấy ngã lăn ra tuyết.
Khoảnh khắc thân thể va xuống mặt đất lạnh giá, tôi bỗng thấy… chẳng còn gì đáng giá nữa.
Mà những thứ đã vô nghĩa, thì chỉ có thể vứt bỏ thôi.
BIẾN GIẢ THÀNH THẬT
Ngày nước mất, Hoàng hậu khoác cho ta xiêm y công chúa, bảo ta thay con gái bà, cùng nhau tuẫn quốc.
Ta lén giấu mảnh sứ trong tay áo, cắt đứt dải lụa trắng treo trên xà nhà.
Giặc tràn vào cung, máu chảy thành sông, chỉ còn ta là người duy nhất trong hoàng tộc còn sống sót.
Tân quân phán: muốn phong ta làm Quận chúa, để an lòng cựu thần.
À… phủ Quận chúa kia rộng lắm, đẹp lắm — nguy nga tráng lệ vô cùng.
...
Nữ Phụ Không Làm Nền Cho Ai Cả
Nữ Phụ Không Làm Nền Cho Ai Cả
Khi đưa vé số cho Chu Văn Trung, trước mắt tôi đột nhiên hiện lên một vài hàng chữ giống như hiệu ứng bình luận trực tiếp.
[Nữ phụ đem tấm vé trúng thưởng 10.000 tệ đưa cho nam phụ rồi, nữ chính của chúng ta cuối cùng cũng có tiền học đại học.]
[Còn phải cảm ơn nữ phụ độc ác đã nhường lại suất vào đại học nữa, nữ chính của chúng ta sắp bay cao rồi.]
Tôi khựng lại một bước, siết chặt tấm vé số trong tay rồi xoay người bỏ đi.
Cưng Ơi, Anh Tỉnh Rồi!
Cưng Ơi, Anh Tỉnh Rồi!
Tuyển chồng trong nhóm mai mối,Mẹ chồng tương lai tìm dâu, sở hữu 53 căn nhà cho thuê, 3 biệt thự, 5 chiếc xe, mỗi tháng cho con dâu 100 nghìn tệ tiêu vặt, khuyết điểm duy nhất: con trai là người thực vật.
Tôi yêu ngay tại chỗ.
Đây đâu phải người thực vật gì chứ, rõ ràng là hoàng tử ngủ trong rừng của tôi mà!
Hoàng tử ơi, em đến đây!
Đoạn Tình Ký
Đoạn Tình Ký
Phu quân của ta là Uy Viễn hầu, là vị hầu gia được người người ca tụng là bậc trượng phu mẫu mực.
Thành thân đã 20 năm, chàng chưa từng nạp thiếp, không có ngoại thất, đến cả nơi phong trần cũng hiếm khi đặt chân tới.
Ngay cả khi đích tử duy nhất qua đời, chàng cũng chỉ thu nhận nhi tử của cố giao đang tá túc trong phủ làm con thừa tự, chứ không hề rước thêm nữ nhân vào hậu viện.
Thế nhưng, không ai hay biết, người chàng thật lòng yêu thương chưa bao giờ là ta.
Lúc ta ch .t, mặc sa y mỏng, ăn đồ lạnh, đến ch .t cũng bị n/hét cá/m vào miệng.
Chính tay chàng – Triệu Thanh Hứa, đưa ta đến chốn Diêm Vương điện, khiến ta mang nỗi oan khó giãi bày, có miệng chẳng thể kêu than.
Chỉ là, chàng không biết… ta đã trọng sinh, quay về thời điểm nhi tử ta vẫn còn sống.
Hàng Xóm Bất Đắc Dĩ
Hàng Xóm Bất Đắc Dĩ
Tôi dắt con gái về nhà, vừa mở cửa đã thấy chồng nằm trên ghế sofa chơi game. Tôi nhẹ nhàng nói:
“Hồi nãy em gặp hàng xóm mới dưới lầu, là một cậu bé. Trông giống hệt anh hồi nhỏ.”
Chiếc điện thoại trên tay anh rơi xuống, đậ/p trúng mặt.
Tôi thong thả tiếp lời:
“Chỉ thấy bà ngoại dẫn thằng bé, bảo ba mẹ nó ly hôn rồi. Nghe mà tội.”
Chồng tôi cố gắng nặn ra một nụ cười tự tin mà giả trân, nhặt điện thoại lên, nằm xuống lại:
“Anh không tin. Mấy đứa nhóc bình thường làm gì đẹp trai được như anh.”
Chuẩn thật.
Trẻ con bình thường thì không giống.
Nhưng con riêng của anh thì có.