Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Ba Đòi Ly Hôn, Tôi Giơ Hai Tay Tán Thành
Ba Đòi Ly Hôn, Tôi Giơ Hai Tay Tán Thành
Sinh nhật ba tôi hôm đó, tiểu tam dắt theo con riêng đến tận nhà gây chuyện.
Ả ta mắng mẹ tôi: “Không đẻ được con trai thì bị cắm sừng cũng đáng đời!”
Ba tôi im lặng vài giây, cuối cùng cũng lạnh lùng mở miệng:
“Anh có từng ấy tài sản, cần phải có người kế thừa. Nếu em không chịu được… thì ly hôn đi.”
Mẹ tôi giận đến run người, gằn từng chữ: “Muốn ly hôn? Anh nằm mơ!”
Tôi vỗ nhẹ lên lưng mẹ, bình tĩnh lên tiếng: “Mẹ à, ly hôn cũng được thôi. Bảo ba đưa cho mẹ con mình 50 triệu, cộng thêm căn biệt thự này nữa là xong.”
Dù sao thì… đời trước, chỉ một tháng sau đó, công ty của ba tôi bất ngờ gặp khủng hoảng.
Cuối cùng tuyên bố phá sản.
Ông ta giả ch.t, dắt tiểu tam cao chạy xa bay, bỏ lại mẹ con tôi gánh món nợ khổng lồ.
Kết cục của đời trước là:
Tôi và mẹ bị đẩy vào bước đường cùng, sống không bằng ch.t.
Gắng gượng trả hết nợ, mẹ tôi lâm bệnh nặng, cuối cùng mất trong đau đớn.
Còn tôi… bị ba ruột vì lợi ích mà đưa vào tay một lão b/i/ế/n t/h/á/i – bị t.ra tấ.n đến ch.t.
Mẹ tôi nghe tin, phun má.u mà ch.t.
Còn ba tôi? Ông ta ôm ấp mẹ con tiểu tam, sống cuộc đời sung túc nhởn nhơ.
May mà ông trời có mắt…
Cho tôi cơ hội sống lại một lần nữa.
Tôi Không Còn Là Cô Gái Ngày Xưa
Tôi Không Còn Là Cô Gái Ngày Xưa
Vào ngày sinh nhật của chồng, tôi vội vã bắt chuyến xe đêm trở về từ nơi công tác.
Nhưng người ra mở cửa lại là cô trợ lý mặc áo choàng tắm của tôi.
“Chị Linh, em chỉ đến báo cáo công việc với anh Cố thôi, chẳng may bị mưa nên mới tắm nhờ. Chị đừng hiểu lầm…”
“Cô còn gì để giải thích nữa?”
Chồng tôi, cũng mặc áo choàng tắm, bước ra từ phòng tắm với vẻ mặt đầy chán ghét, ánh mắt nhìn tôi như nhìn kẻ dư thừa.
“Cô không phải đi công tác sao? Về làm gì?”
Tôi im lặng vài giây, khẽ cười lắc đầu:
“Không có gì, chỉ là quay về lấy ít tài liệu thôi.”
Tôi tiện tay ném món quà sinh nhật tỉ mỉ chọn lựa vào thùng rác, sau đó nhắn tin cho luật sư:
“Giúp tôi soạn đơn ly hôn.”
…
Làm Chị Khó Lắm
Làm Chị Khó Lắm
Trước kỳ thi đại học, tôi thay ba đứa em trai từ chối lời mời sinh nhật của hoa khôi.
Để ba đứa tập trung nước rút ôn thi thật tốt.
Ngày có điểm thi, ba đứa em trai chiếm hết ba vị trí đầu bảng của toàn tỉnh.
Còn hoa khôi thì vì điểm quá thấp mà nghĩ quẩn, tự cắt cổ tay.
Nhiều năm sau, ba đứa em tốt nghiệp từ những trường danh tiếng ở nước ngoài, tiếp quản sự nghiệp gia đình.
Ngày tôi kết hôn, chúng đánh chết chồng tôi.
Xé váy cưới của tôi, đẩy tôi vào một căn phòng đầy đàn ông.
Chúng mặc kệ tôi gào khóc, khoá chặt cửa lại.
“Nếu không phải chị, Tư Dao căn bản sẽ không nghĩ quẩn, cổ ấy chỉ muốn tổ chức sinh nhật một lần thôi, sao chị lại ngăn cản?!”
Một ngày một đêm sau, chúng tìm thấy tôi với thân thể đầy vết thương vì bị tra tấn.
Chúng dùng dao cắt cổ tay tôi.
“Chị cũng nên nếm thử nỗi đau của Tư Dao đi!”
Lúc mở mắt lần nữa, tôi thấy hoa khôi đang nhét thiệp mời sinh nhật vào ngăn kéo của ba đứa em trai.
Tôi không thèm nhìn thêm lần nào, quay người bỏ đi.
Kiếp này tôi sẽ không ôm mộng cứu rỗi nữa, ai có số phận nấy thì cứ theo số phận đó mà sống.
Kiếp Này, Ta Vì Chàng Mà Đến
Thuở nhỏ, ta từng tranh ăn cùng bầy chó hoang, suýt nữa đã vùi thây nơi đầu đường xó chợ. Khi ấy, có một tiểu quan đã sẻ nửa chiếc màn thầu cho ta.
Vì một nửa chiếc màn thầu ấy, ta giả làm nam nhi, nguyện ở lại bên người, làm một tiểu đồng hầu hạ.
Người từng là Thái tử cao quý nhất thiên hạ, hưởng trọn vinh hoa phú quý. Thế nhưng vận mệnh trêu ngươi, sớm sa cơ, bị kẻ thù hãm hại, chà đạp không thương tiếc.
Về sau, ngài trở thành một vị Hoàng đế điên cuồng, khiến thiên hạ khiếp sợ, triều thần run rẩy.
Thế nhưng, vào một đêm tuyết rơi tĩnh mịch, ngài đột ngột tự vẫn. Trước khi lìa đời, trong cơn mê sảng, ngài khẽ khẩn cầu:
“Vân Linh... đừng chạm vào trẫm... Trẫm bẩn lắm...”
Khi ta mở mắt ra lần nữa, thời gian đã quay về hai mươi năm trước.
Thái phó lòng lang dạ sói, tướng quân ôm dã tâm mưu bá nghiệp, hoàng đệ ngấm ngầm nuôi mộng phản loạn.
Chỉ có một mình tiểu Điện hạ, vẫn ngây ngô trong sáng, chưa hay biết chi chuyện đời.
Kiếp này, ta sống lại... chỉ vì bảo hộ người mà đến.
Mệnh Khắc Phu
Mệnh Khắc Phu
Tôi đã lần lượt khắc ch .t ba vị hôn phu. Từ đó ánh mắt phụ hoàng nhìn tôi ngày càng… đi/ên cuồng.
Ngài phất tay ra lệnh, ban cho tôi một cuộc hôn nhân mới, với vị thiếu niên tướng quân cũng vừa khắc ch .t hai vị hôn thê.
“Không có gì đâu, trẫm chỉ tò mò… rốt cuộc ai khắc hơn ai thôi.”
Khi nghe tin, tôi ôm lấy chân vị hôn phu mới mà khóc lóc gào thét:
“Khắc phu của ta là hư danh! Còn huynh là khắc thê thật sự đó!!”
“Con có ba, nó có hai, tỉ số nghiêng về nhà ta!”
“Thật sự không được thì trẫm sẽ nhờ Khâm Thiên Giám… buff cho con thêm chút vận mệnh!”
Tôi: …
Lắm lúc tôi thực sự chỉ muốn nhỏ m/á/u nghiệm thân.
Đêm Lặng
Tĩnh Đêm
Tống Hàn Xuyên thường nói: “Chiến tranh lạnh một tuần, mặc định là chia tay.”
Yêu nhau một năm, anh ta dùng đúng câu này để nắm thóp tôi suốt một năm trời.
Cho đến lần cãi nhau cuối cùng, anh ta lại giở trò cũ.
Lạnh lùng xóa kết bạn, chặ/n tôi, bỏ đi mà không buồn ngoảnh đầu lại.
Khoảnh khắc đó, tôi chợt nhận ra, mối quan hệ này đã th/ối n/át đến tận cùng.
Không còn gửi lời kết bạn lại hết lần này đến lần khác.
Không còn khúm núm chạy theo anh ta, níu kéo van xin quay lại.
Mà là âm thầm sửa nguyện vọng thi đại học, cố gắng tránh xa tất cả những nơi có thể gặp anh ta.
Bảy ngày chớp mắt trôi qua, bạn bè anh ta bắt đầu sốt ruột khuyên nhủ tôi.
“Han Xuyên nguôi giận lâu rồi, giờ chỉ đợi cậu chủ động xin lỗi thôi.”
“Nếu cậu còn cố chấp nữa, lần này mà chia tay thật thì đến khóc cũng chẳng có chỗ đâu.”
Nghe vậy, tôi khẽ cười:
“Ừ, vậy thì chia tay đi.”
“Như anh ta mong muốn.”
Quy Luật Sinh Tồn Của Chủ Mẫu Hầu Phủ
Ta theo Thái hậu ở lại Ngũ Đài Sơn suốt nửa năm.
Sau khi hồi kinh mới hay, trượng phu của ta đã đưa ngoại thất vào phủ.
Hắn nói:
“Trong phủ cần có nữ nhân trông nom. Nàng rời kinh hơn nửa năm, mọi việc trong nội viện đều do Phinh Đình vất vả gánh vác thay nàng, nàng nên cảm tạ nàng ấy mới phải.”
Sự sủng ái hắn dành cho nàng ta đã trở thành đề tài bàn tán khắp phố phường.
Có người thay ta cảm thấy không đáng, cũng có kẻ mong chờ xem trò cười.
Tựa hồ bọn họ đã quên, ta là chủ mẫu, là cáo mệnh phu nhân được Thái hậu sủng ái nhất.
Ta sao có thể để kẻ khác dễ dàng khi dễ?
Khi Hoa Tường Vi Cúi Đầu
Khi Hoa Tường Vi Cúi Đầu
Vì một vụ cá cược, tôi chủ động theo đuổi nam thần học đường – Chu Dĩ Hành.
Chưa bao lâu sau, chúng tôi đã bắt đầu hẹn hò, chỉ là mỗi khi thân mật, tôi luôn thấy chột dạ.
Bạn thân cười an ủi: “Yên tâm đi, mấy kiểu con nhà giàu như anh ta thay bạn gái còn nhanh hơn thay áo.”
Tôi mím môi, quyết định chỉ tận hưởng niềm vui hiện tại.
Hẹn hò được nửa năm, Chu Dĩ Hành vẫn chưa có ý định chia tay, tôi bắt đầu thấy lo lắng, quyết định chủ động ra tay.
Một lần đi ăn, tôi lấy cớ đi vệ sinh, thực chất là trốn sau cánh cửa nghe lén.
Có một người bạn quả thật không kiềm được, hạ giọng hỏi: “Anh Hành, hai người quen nhau cũng nửa năm rồi, chưa chơi chán sao?”
Tôi mừng thầm, tưởng rằng cuối cùng cũng nắm được lý do chia tay.
Nhưng bên tai lại vang lên giọng nói đầy mất kiên nhẫn của Chu Dĩ Hành:
“Là ai nói với cậu là tôi đang chơi đùa?”
Bảy Năm Thầm Yêu Thanh Mai Trúc Mã
Bảy Năm Thầm Yêu Thanh Mai Trúc Mã
Sau một đêm vượt rào cùng cậu bạn thân thuở nhỏ trong cơn say, sáng hôm sau anh ngồi dựa vào đầu giường, nhíu mày hút thuốc, vẻ mặt đầy do dự và hối hận.
Tôi đoán được tâm trạng anh, liền chủ động nói:
“Cả hai đều là người lớn, tôi không bắt anh chịu trách nhiệm đâu. Cứ coi như… đôi bên giúp nhau một tay.”
Anh thở phào nhẹ nhõm:
“Vậy thì tốt. Thật ra… tôi đã có bạn gái rồi.”
Tôi sững lại một giây:
“Bạn gái?”
Anh gật đầu, ánh mắt rất nghiêm túc:
“Ừ. Năm nay tôi định dẫn cô ấy về ra mắt gia đình.
Đến lúc đó nếu hai người chạm mặt nhau… em nên biết cái gì nên nói, cái gì không nên nói.”
Trọng Sinh Vì Tổ Quốc
Trọng Sinh Vì Tổ Quốc
Tôi và em gái từng cứu một ông lão.
Ông ấy đưa ra hai lá bùa đặc biệt, bảo chúng tôi chọn một.
Em gái tôi nhanh tay giành lấy bùa “Thần Tài nhập thể”, lá còn lại “Thần thi nhập thể” đành về tay tôi.
Dựa vào bùa Thần Tài, em tôi trúng vô số giải thưởng lớn nhỏ trong một năm.
Còn tôi nhờ Thần Thi phù hộ, trở thành thủ khoa kỳ thi đại học toàn tỉnh, được nhận vào Thanh Hoa.
Nhưng bùa chỉ có hiệu lực một năm.
Sau khi mất đi Thần Tài, em tôi vì không biết quản lý tài chính, tiêu xài hoang phí nên nhanh chóng lâm vào cảnh túng quẫn.
Tôi thì khác, từ đầu đã biết Thần Thi chỉ là tạm thời. Tôi luôn chăm chỉ học tập, và những thứ học được, sẽ không bao giờ hết hạn.
Cuối cùng, tôi đoạt giải thưởng khoa học cấp quốc gia, cùng một thiên tài thương mại sáng lập Tập đoàn Thần Thoại, trở thành tỷ phú nghìn tỷ, đứng đầu giới doanh nhân.
Còn em gái trong một buổi họp mặt gia đình, đã đ//â/m ch .t tôi vì ghen tị.