Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
SAU ĐÓ TA ĐÃ TRỞ THÀNH QUÝ PHI
Ta vốn là một tiểu cung nữ chuyên làm tạp vụ trong lãnh cung.
Hôm nay, có một nữ nhân điên dại bị đưa vào, miệng không ngừng lặp đi lặp lại rằng mình là Hoàng Quý phi.
Ta không tin, chỉ khuyên nàng nên nghĩ thoáng một chút.
Nào ngờ, nàng bất chợt nắm lấy tay ta.
“Nếu ngươi có thể làm Quý phi, ngươi có muốn làm không?”
Ta vừa thấy nàng buồn cười, vừa thuận miệng đáp: “Muốn chứ.”
Nàng cười khẽ: “Vậy ta sẽ dạy ngươi.”
“Dạy ngươi cách chiếm lấy thánh tâm, dạy ngươi cách tranh đấu với đám nữ nhân kia.”
Về sau, ta thật sự trở thành Quý phi.
Ngày được sắc phong, ta dịu giọng dặn dò cung nhân:
“Đem nàng hỏa táng đi.”
...
Lật Tẩy Nữ Thần Trên Mạng
Bạn cùng phòng của tôi là kẻ nghiện lấy trộm đồ ăn đặt ngoài, cô ta đã lấy luôn phần đồ ăn mà CP (couple ) trong game gửi tặng tôi.
Hôm đó, CP liền cầm ảnh chụp lén từ shipper đi chất vấn tôi:
“Cô trông như vậy mà cũng dám tiếp cận tôi à? Thật ghê tởm.”
Anh ta lập tức cắt đứt quan hệ, quay đầu ghép cặp với “nữ thần số một” trong giới game.
Cư dân mạng nhanh chóng tung ảnh nữ thần, rồi cười nhạo tôi:
“Con heo chết này, bị đá là đúng rồi.”
“Cô có điểm nào sánh được với nữ thần Dung Dung chứ? Vừa xinh, chơi game lại giỏi.”
Tôi nhìn tấm ảnh nữ thần được tung hô kia mà im lặng.
Đó chẳng phải là tôi sao???
…
Gọi Nàng Là Phù Tang
Năm ta nhập cung, mới mười bốn tuổi.
Từ thuở nhỏ Hoàng thượng bản thân đã hàn khí bẩm sinh, nên Hoàng thượng thường ôm ta mà ngủ.
Đêm ấy, ta bị nóng đến tỉnh giấc, trong cơn mơ màng khẽ đưa tay đẩy ra:
“Thật nóng, ngài đem cái túi sưởi ra xa một chút đi.”
(nàng nào đọc về sau sẽ biết túi sưởi là gì hen~~)
Một tiếng rên khe khẽ vang lên, thanh âm của Hoàng thượng khàn đặc:
“…Được.”
…
Vợ Yêu Không Nhận Ra Tôi
Đã một tháng không có chị nguyệt quấy rầy, bác sĩ nam ngồi đối diện hỏi tôi:
“Ngoài tôi ra, em còn người đàn ông nào khác không?”
Tôi giận dữ quát:
“Anh là ai mà nói vậy hả?!”
Anh ta nhướn mày, thản nhiên đáp:
“Chồng em. Không nhận ra à?”
…
Sau Khi Chủ Mẫu Hầu Phủ Tỉnh Mộng
Ta từng nằm mộng, mộng thấy phu quân sau khi xuất chinh trở về, trong tay ôm một đứa nhỏ, giao cho ta nuôi dưỡng.
Vốn thành thân đã nhiều năm, chẳng có con nối dõi, ta bèn xem hài tử ấy như cốt nhục của mình, tận tâm chăm sóc, hết lòng yêu thương.
Thế nhưng đến khi đứa trẻ ấy công thành danh toại, hắn lại ban cho ta một chén thuốc độc, đoạn tuyệt sinh mệnh.
Hắn nói:
“Nếu ngươi không chết, thì mẫu thân của ta vĩnh viễn chỉ là một ngoại thất lưu lạc bên ngoài.”
Ta giật mình tỉnh giấc, may thay chỉ là một giấc mộng.
Nào ngờ phu quân vừa hồi kinh thật sự ôm về một đứa trẻ, thản nhiên giao đứa trẻ cho ta toàn lực nuôi nấng.
Được thôi.
Hài tử này, ta sẽ nuôi dưỡng.
Nó không thích đọc sách? Vậy thì thôi, nam nhi không có tài cũng là một loại đức.
Nó chỉ thích ăn thịt cá? Vậy thì cứ ăn, trở thành một kẻ mập mạp cũng chẳng sao.
Ngược lại ta muốn xem thử, nếu không nghiêm khắc giáo dưỡng như trong mộng, liệu nó có thể trở thành trọng thần tay nắm quyền lớn trong triều nữa hay không?
...
Xuyên Sách Vào Vai Kế Mẫu Của Nam Phụ Si Tình
Đề cử: Meo Meo
Ta xuyên thành chủ mẫu của Hầu phủ, còn đứa con riêng của phu quân ta lại là một nam phụ si tình.
Sau khi trưởng thành, hắn sẽ cưỡng ép nữ chính, tiêu tiền như nước.
Với nam chính thì giở trò ly gián, bày mưu hãm hại.
Cuối cùng bị nam nữ chính liên thủ đánh bại, cạo đầu đi tu, sống cô độc cả đời.
Hầu phủ cũng vì hắn mà bị liên lụy, bị tịch thu gia sản, tước bỏ tước vị, chịu cảnh lưu đày thê thảm.
Mới xuyên đến, nhìn đứa nhỏ trước mắt đang giả vờ ngoan ngoãn…
Hắn muốn sống khép kín, sống trong tăm tối hả?
Không được, nhất định phải nuôi dưỡng hắn trở thành một đứa vui vẻ, tươi sáng như ánh dương rực rỡ cho ta!
Hắn muốn tiêu xài hoang phí ư?
Không được, nhất định phải nuôi dạy thành kẻ tiết kiệm, biết lo toan cho gia đình.
Khối tài sản to lớn của Hầu phủ này, ta nhất định phải giữ cho vững.
Về sau, người người đều nói ta vung tiền như rác, kiêu căng xa hoa.
Con riêng liền phản bác:
“Ngươi nói bậy! Mẫu thân ta là người tiết kiệm, biết lo toan việc nhà, hiền lương đức hạnh. Người từng chu cấp cho biết bao học trò, toàn là tiền tự tay người tằn tiện mà có. Ngươi làm được không?”
Có người nói thủ đoạn của ta độc ác, hành sự chẳng khác chi nam tử.
Hắn liền sa sầm mặt:
“Mẫu thân ta dịu dàng hiền hậu, nhân đức nhất đời. Rõ ràng người có thể đoạt thẳng bạc của ngươi, lại cố ý cho ngươi cơ hội cạnh tranh công bằng. Là ngươi vô dụng, chẳng trách được ai, đúng là phế vật.”
Đến cả phụ thân hắn cũng không nén nổi, cất lời:
“Con à, mở to mắt mà nhìn cho rõ, mẫu thân con vốn không phải hạng người dễ bị bắt nạt đâu.”
Hắn giận dữ nói:
“Phụ thân, người đừng ép con trở mặt với người. Người có thể nói con thế nào cũng được, nhưng mẫu thân—vạn lần không thể động đến.”
...
Phượng Mệnh Nghịch Thiên
Ta từng có một giấc mộng.
Trong mộng, ta cùng con tin của địch quốc kết thân làm phu thê, mấy chục năm trời ân ái mặn nồng, như keo như sơn, không rời không bỏ.
Nào ngờ, đúng ngày ta lâm bồn, hắn ta liền nổi binh tạo phản.
Trước mặt ta, hắn một kiếm chém đầu phụ hoàng, máu nhuộm bậc thềm điện ngọc.
Tình nhân của hắn, đứng trước mặt ta mà cười nhạt, ả nói ta ngông cuồng tàn độc, chia rẽ uyên ương.
Hạng đàn bà như ta, đáng lẽ phải sung quân làm kỹ nữ, cho binh sĩ mặc tình giày xéo.
Sau khi tỉnh mộng, trước mắt ta chỉ là một thiếu niên mặt mày đỏ bừng, rụt rè khẩn cầu ta thương sót lấy hắn.
…
Trần An Châu
Thiếu chủ nhà họ Tạ — người được xem là bậc công tử cao quý, tuấn mỹ bậc nhất Vọng Kinh, danh chấn khắp kinh thành.
Ta chẳng hề có chút liên quan gì đến hắn, tựa như người thuộc hai thế giới khác biệt.
Thế nhưng một ngày nọ, hắn đột nhiên nắm chặt tay áo ta, ánh mắt đỏ hoe, giọng nghẹn ngào:
“Vẫn còn kịp mà. Chúng ta chưa hoà ly...”
“Kiếp này, ta muốn cùng nàng bắt đầu lại!”
Ta cắn dở miếng giò heo rim tương, nhất thời ngẩn người, rồi chậm rãi đáp:
“Ờ... nhưng ta đâu có ý định gả cho ngươi!”
...
Huyết Nô Trả Thù
Phụ nữ một khi bị l/ừa đến Myanmar không khác gì rơi vào mười tám tầng đ/ịa ng/ục.
Người có ngoại hình đẹp thường được đưa đến cho mấy tên nhà giàu làm thú cưng, gọi là “bán mặt”.
Còn những người có “mặt tiền” thuộc tầm trung sẽ được đưa đến các quán karaoke và quán bar để làm "tay v/ịn", trong khi người kém sắc thì được đưa đến các khu công nghiệp để thực hiện hành vi luadao, được gọi là "bán mình".
Nhóm còn lại, không có ngoại hình, không có vóc dáng, không có năng lực thì chỉ có thể là “bò sữa” và “gà chọi”.
“Bò sữa” thì đúng như tên, chuyên cung cấp sữa cho bọn nhà giàu, còn “gà chọi” thì sẽ có hai cô gái đánh nhau trong lồng để mua vui cho bọn chúng.
Ngoài ra còn một nhóm khác nữa là “huyết nô”, bán m/áu để thoi thóp qua ngày.
Còn tôi, thậm chí còn không bằng cả huyết nô, chỉ là một "lợn nước" thấp kém nhất...
Sau Khi Sinh Xong Tôi Liền Ôm Con Về Nhà Mẹ Đẻ
Vừa sinh xong, còn chưa ra khỏi phòng hồi sức, chồng tôi đã nói muốn bàn với tôi một chuyện.
“Đứa con này là do em muốn sinh, sau này em tự lo mà nuôi.”
“Đừng có suốt ngày trông chờ vào người khác.”
“Mẹ anh đâu có nợ gì em.”
Tôi gật đầu:
“Không thành vấn đề.”
Vậy là, sau khi ở cữ xong, tôi bế con về nhà bố mẹ đẻ.
Bố mẹ tôi vui mừng đón lấy đứa bé.
“Từ nay con mang họ nhà mình, nhập hộ khẩu nhà mình! Nhà mình có người nối dõi rồi!”
…