Cổ Đại
Truyện lấy bối cảnh xã hội phong kiến phương Đông xưa cũ. Nội dung thường xoay quanh cuộc sống cung đình, chiến tranh loạn lạc, giang hồ, quan trường, hay những mối tình đầy trắc trở của vương gia, tiểu thư, hoàng đế, mỹ nhân. Người đọc sẽ được đắm chìm trong không khí cổ kính, trang nghiêm, nhưng cũng không thiếu bi thương và sóng gió.
Truyện mới cập nhật
NỮ Y
Quý nhân trong cung lâm bệnh, nam nữ khác biệt, đám ngự y chẳng thể tùy tiện lại gần chữa trị.
Có kẻ trước mặt hoàng thượng tâu rằng tiểu thư Vu gia đã từng chữa khỏi cho không ít người.
Thế là ta bị người ta nâng kiệu đưa vào cung — ngây ngô đến độ suýt chút nữa thì bị lừa cả một đời.
...
Sai Một Bước, Lỡ Cả Đời
Sai Một Bước, Lỡ Cả Đời
Hôm ấy, quản gia Bùi phủ đến tìm khi ta đang giúp người chép thư nhà.
Ông ta mỉm cười đưa tới một tờ hồng thiếp điểm kim:
“Phủ thượng có hỷ, đại nhân nhà ta sắp cưới tân nương.”
“Cô nương là người viết thay giỏi nhất trong hẻm, không biết có thể giúp lão nô xem qua hôn thư này có điều gì sai sót chăng?”
Ta cúi đầu xem xét.
Văn từ ngay ngắn, ấn son tươi thắm.
Chỉ riêng ba chữ “Bùi Lưu Ngọc” cuối thư khiến mắt ta đau xót vô cùng.
Tiểu nha đầu đang ngồi bên ăn đường viên đột nhiên nghiêng đầu lại gần:
“Ơ, nương ơi, là cha…”
Ta khép hôn thư lại, cắt ngang lời con:
“Phải rồi, phụ thân con sắp trở về rồi.”
Lúc quản gia vừa định rời đi, ta gọi ông ta lại.
“Lý lão bá, có thể phiền bá chuyển giúp vật này đến Bùi Thủ phụ chăng?”
Quản gia nhận lấy chiếc trâm cũ với ánh mắt nghi hoặc.
Ta khẽ mỉm cười:
“Dân phụ chúc Bùi đại nhân cùng phu nhân sớm sinh quý tử, bạch thủ giai lão.”
Thay Nàng Xuất Giá
Thay Nàng Xuất Giá
Phụ mẫu qua đời, ta được di mẫu đón về phủ, định gả ta cho biểu ca, ý muốn thêm một tầng thân thích.
Trịnh Mặc Lâm không thích ta.
Hắn ghét ta tay vụng chân quê, tiếng nói khàn khàn, eo lưng thô kệch.
Hắn liếc ta một cái đầy xem thường:
“Muốn làm dâu nhà họ Trịnh, ngươi phải sửa hết những tật xấu trên người mình.”
Khi ấy ta mới hiểu, làm con dâu nhà thế gia, quả thật chẳng dễ dàng.
Sáng sớm phải dậy sớm luyện lưng cho mềm mại, ta run rẩy không vững, ngay cả lúc than khổ cũng phải ép giọng nũng nịu như trẻ con.
Qua một canh giờ thì học thêu thùa.
Hạt châu nhỏ như hạt gạo, phải xuyên lỗ ở giữa, rồi tỉ mỉ đính lên khăn tay.
Buổi chiều đội sách trên đầu, kiễng chân mà bước.
Tối đến lại chong đèn sao chép kinh thư, chữ nhỏ như đầu ruồi khiến ta đau đầu muốn vỡ óc.
Nửa năm trôi qua, ta vẫn học không nổi.
Di mẫu xót ta, cãi nhau một trận dữ dội với hắn:
“Ta biết trong lòng con vẫn chưa quên tiểu thư họ Lâm, nhưng A Châu không phải là nàng ta, con giày vò nó như vậy để làm gì?”
Hắn lạnh giọng: “Vậy thì ta cưới tiểu thư họ Lâm.”
Người mà hắn ngày đêm canh cánh trong lòng, vừa hay mới mất vị hôn phu.
Cuối cùng, ta cũng không cần tiếp tục làm một kẻ thay thế không đủ tiêu chuẩn nữa.
Hôm sau, hắn hầm hầm bỏ đi.
Phủ Chu sai người đến cầu thân, muốn cưới vợ cho vị công tử bệnh tật quanh năm.
Di mẫu xót biểu muội, không nỡ để nàng vừa gả đi đã phải thủ tiết.
Ta nhìn những đầu ngón tay chi chít vết kim, khẽ nói:
“Di mẫu, để ta thay biểu muội xuất giá.”
BIẾN GIẢ THÀNH THẬT
Ngày nước mất, Hoàng hậu khoác cho ta xiêm y công chúa, bảo ta thay con gái bà, cùng nhau tuẫn quốc.
Ta lén giấu mảnh sứ trong tay áo, cắt đứt dải lụa trắng treo trên xà nhà.
Giặc tràn vào cung, máu chảy thành sông, chỉ còn ta là người duy nhất trong hoàng tộc còn sống sót.
Tân quân phán: muốn phong ta làm Quận chúa, để an lòng cựu thần.
À… phủ Quận chúa kia rộng lắm, đẹp lắm — nguy nga tráng lệ vô cùng.
...
Đoạn Tình Ký
Đoạn Tình Ký
Phu quân của ta là Uy Viễn hầu, là vị hầu gia được người người ca tụng là bậc trượng phu mẫu mực.
Thành thân đã 20 năm, chàng chưa từng nạp thiếp, không có ngoại thất, đến cả nơi phong trần cũng hiếm khi đặt chân tới.
Ngay cả khi đích tử duy nhất qua đời, chàng cũng chỉ thu nhận nhi tử của cố giao đang tá túc trong phủ làm con thừa tự, chứ không hề rước thêm nữ nhân vào hậu viện.
Thế nhưng, không ai hay biết, người chàng thật lòng yêu thương chưa bao giờ là ta.
Lúc ta ch .t, mặc sa y mỏng, ăn đồ lạnh, đến ch .t cũng bị n/hét cá/m vào miệng.
Chính tay chàng – Triệu Thanh Hứa, đưa ta đến chốn Diêm Vương điện, khiến ta mang nỗi oan khó giãi bày, có miệng chẳng thể kêu than.
Chỉ là, chàng không biết… ta đã trọng sinh, quay về thời điểm nhi tử ta vẫn còn sống.
Trẫm Không Cần Thái Tử Phi Nữa
Trẫm Không Cần Thái Tử Phi Nữa
Trong yến tiệc tại cung, Thái tử tuyên bố: “Ai có thể nối tiếp câu thơ này, ắt sẽ trở thành Thái tử phi tương lai.”
Kiếp trước, ta nhanh miệng đối tiếp câu thơ, Thái tử liền cho rằng người đã cùng hắn đối thơ trong Y Mai Viên chính là ta.
Đến đêm thành thân, nha hoàn của ta mới thổ lộ nàng mới là người đối thơ với Thái tử trong vườn hôm đó, rồi lập tức uống độc tự tận.
Sau khi đăng cơ, việc đầu tiên Thái tử làm là truy phong nha hoàn ấy thành Hoàng hậu.
Việc thứ hai chính là ban cho ta một chén rượu độc, để ta đau đớn đến ruột gan nát vụn mà ch.
“Nếu không phải ngươi mạo nhận Thanh Hà, vị trí Thái tử phi vốn thuộc về nàng.”
“Đây là món nợ ngươi phải trả cho Thanh Hà.”
Thế nhưng… những câu thơ hôm đó vốn là do ta viết ra.
Ta ch thảm, hắn lại ném cả tộc ta vào bãi tha ma cho lũ dã thú tranh nhau x..é x..ác.
Khi mở mắt ra lần nữa, ta liền chủ động đẩy nha hoàn ấy ra.
Thái tử không phải muốn lấy nàng ta sao? Được, ta tác thành cho họ.
Nợ Duyên
Nợ Duyên
Kiếp trước, ta đã lao xuống hồ băng cứu một bé gái rơi xuống nước, không ngờ đó lại chính là con gái riêng của ngoại thất bên ngoài. Tất cả đều là cái bẫy do ả ta sắp đặt. Sau đó, hàn khí xâm nhập vào cơ thể khiến thân thể ta suy nhược, đại phu nói ta vĩnh viễn không thể sinh con nữa.
Khi ta bệnh nặng đến mức hấp hối, phu quân rước tình nhân vào cửa, chúng dùng sính lễ hồi môn của ta để sống phú quý vẻ vang.
Lần nữa mở mắt ra, ta lại trở về ngày bé gái ấy rơi xuống hồ…
SỰ CỨU RỖI CỦA KẾ MẪU
Ta trời sinh độc ác, lòng dạ lạnh như băng.
Tổ mẫu đột nhiên lâm trọng bệnh, ta nghiền nát thuốc cứu mạng của bà, mỉm cười nhìn bà trút hơi thở cuối cùng.
Thứ muội rơi xuống nước, ta đứng chờ bên hồ, nàng vừa bò lên một lần, ta liền đạp xuống một lần, cứ thế ép cho đến khi nàng chec đuối.
Ngay cả khi viện của kế mẫu bắt lửa, ta cũng không ngại vất vả bò dậy giữa đêm, đích thân khoá trái cửa lớn, trơ mắt nhìn bà bị thiêu đến mặt mũi chẳng còn nhận ra, rồi bị đưa ra trang viện chờ chec.
Thế nhưng… vị kế mẫu mới vào cửa lần này lại có vẻ khác hẳn.
Bà nói, bà đến là để cứu rỗi ta.
Có điều, trông bà ngốc nghếch đến đáng thương — không đấu lại di nương, chẳng được phụ thân coi trọng, ngay cả quyền quản gia cũng chẳng chạm tới được.
Ta nhìn bà khom người thổi lửa nấu canh dưỡng thân cho ta, khói hun đến chảy nước mắt vẫn cặm cụi không dừng tay, bất giác khẽ thở dài:
— Bảo vệ một người… đúng là vất vả hơn giec người thật.
...
Ai Cũng Nghĩ Hắn Yêu Nàng, Nhưng Hắn Chỉ Yêu Ta
Ai Cũng Nghĩ Hắn Yêu Nàng, Nhưng Hắn Chỉ Yêu Ta
Ta thay muội muội gả cho vị đại tướng quân vừa xấu xí vừa hung dữ. Đêm tân hôn, hắn vừa vén khăn voan đã lập tức sa sầm nét mặt, chỉ vì ta không phải người mà hắn ngày đêm mong mỏi cưới về.
Bên ngoài đồn rằng hắn căm ghét ta đến tận xương tủy, nếu chẳng vì thể diện hoàng gia, e là đã sớm hưu ta rồi.
Cho đến một ngày, Tạ Chinh bất ngờ cạo sạch râu, dung mạo lộ ra lại tuấn tú hơn cả đệ nhất mỹ nam kinh thành. Muội muội ta liền hối hận, trước mặt ta lao vào lòng hắn ôm ấp. Nào ngờ hắn một cước đá nàng ta văng xuống hồ:
“M//ẹ nó! Thứ gì vậy, làm bản tướng sợ muốn chế//t!!”
Tướng Công Ta Rất Biết Diễn
Tướng Công Ta Rất Biết Diễn
Kiếp trước, ta bị ép gả cho thợ săn tên là Phó Sách.
Phó Sách là một nam nhân thô kệch, quanh năm chỉ biết săn bắn.
Ta chán ghét hắn đến tận xương tủy.
Thế nhưng về sau, để bảo vệ ta, hắn bị người ta ngũ mã phanh thây, đầu rơi xuống ngay trước chân ta.
Đôi mắt kia vẫn cố chấp dõi theo ta không rời.
Khi tỉnh lại, ta quay về ngày thành thân với hắn.
Phó Sách quay lưng về phía ta, vai rộng eo thon, giọng điệu lạnh nhạt:
“Ngươi ngủ trước đi, ta còn con mồi chưa xử lý xong.”
Ta liền nhào tới ôm lấy vòng eo săn chắc của hắn, hơi thở phả nhẹ như lan:
“Phu quân à, một khắc xuân tiêu đáng giá ngàn vàng đó.”
Phó Sách bất động như núi, nhưng dưới lòng bàn tay ta, thân thể hắn đã sớm nóng bừng, như sắp bốc cháy.