HE
Truyện có cái kết viên mãn, hạnh phúc cho nhân vật chính sau nhiều sóng gió. Đây là thể loại khiến độc giả cảm thấy ấm lòng sau khi đọc.
Truyện mới cập nhật
Nam Ngữ
Nam Ngữ
Cặp song sinh hot boy trong trường bày trò trêu chọc tôi, giả vờ là một người rồi thay nhau yêu đương với tôi.
Ban ngày là anh trai lạnh lùng, ban đêm là em trai cuồng nhiệt.
Tôi thấy có bình luận nói:
【Vì hạnh phúc của anh trai và nữ chính, cậu em đúng là liều mạng.】
【Để tránh nữ phụ phát hiện anh đang hẹn hò với nữ chính, cậu em đành cắn răng dây dưa với nữ phụ vào buổi tối, tội ghê.】
Tôi không khóc cũng chẳng tức.
Thanh niên trẻ trung lại có gương mặt xinh đẹp, tôi không kén chọn.
Buổi tối, tôi tùy tiện nói với người em:
“Yêu nhau ba tháng rồi, chắc cũng nên tiến thêm bước nữa chứ?”
Cậu ta sững người.
Tôi giả ngốc nghiêng đầu:
“Ban ngày anh không phải đã đồng ý rồi sao?”
Ban ngày tôi nói với người anh lạnh lùng:
“Ban đêm anh ngoan ghê, em thích phiên bản đó hơn.”
Anh trai tức điên.
Phu Nhân Phản Kích
Phu Nhân Phản Kích
Trong giới ai cũng biết, từ nhỏ tôi đã thèm khát Cố Bùi Tư.
Anh học gì, tôi học nấy. Anh học 8 thứ tiếng, tôi cũng học 8 thứ tiếng. Anh học tài chính, tôi cũng học tài chính.
Dù sao thì hai nhà Cố và Thẩm chắc chắn sẽ liên hôn. Đế chế thương mại rễ sâu gốc vững, thiếu một bên cũng không được.
Nào ngờ đến ngày cưới, Cố Bùi Tư trên đường đi đón dâu lại bất ngờ rẽ hướng, bay ra nước ngoài cứu ánh trăng sáng yếu đuối kia.
Thanh mai trúc mã, trở thành trò cười lớn nhất.
Tôi mặc chiếc váy cưới giá tám chữ số, một mình hoàn thành hôn lễ xa hoa này.
Hôm đó tin tức phủ khắp trời đất, tên tôi lần đầu tiên được xếp trước anh ta.
Đồ ngốc.
Đàn ông hai chân đầy ngoài đường.
Đế chế thương mại đã thành hình, chỉ có một cái, không có người thay thế.
Tôi không chỉ thèm thân thể anh ta, tôi còn thèm cả tiền của anh ta.
TIỂU MÃN
Ta sinh vào giờ lành, có bát tự tốt, phụ mẫu liền đem ta bán vào Thẩm gia, để thay thiếu gia nhà ấy trấn hoạ trừ tà.
Thẩm thiếu gia cười tủm tỉm:
“Ngươi thật có phúc khí, chỉ dựa vào một lá số mà được ăn không ngồi rồi, chẳng khác gì loài sâu mọt.”
Mặt ta đỏ bừng: “Ta biết làm việc mà!”
Tuy tuổi nhỏ, nhưng ta biết khâu đế giày, làm dưa muối, thêu thùa may vá... Mười năm qua, bận rộn đến mức chân không chạm đất.
Một hôm, nha bà đem khế ước tới cửa, nói rằng thiếu gia đã bán ta đi.
Đồ đạc chẳng có bao nhiêu, chẳng mấy chốc đã thu xếp xong.
Quản gia sốt ruột dậm chân:
“Thiếu gia chỉ nói đùa thôi, sao cô nương có thể chỉ đáng giá hai đồng tiền?”
“Nếu cô nương thật sự bỏ đi, thiếu gia về hỏi tội thì biết làm sao?”
Ta nghĩ một lát, rồi đáp:
“Thì bảo với hắn, ta đi nơi khác làm sâu mọt rồi.”
Dù sao hắn cũng chỉ xem ta là nô tỳ, ở đâu chẳng thế?
...
Chúng Ta Đã Yêu Nhau Như Thế
Chúng Ta Đã Yêu Nhau Như Thế
Khi học bá trường học tỏ tình với tôi, tôi vừa định từ chối, thì đột nhiên thấy một dòng bình luận hiện lên giữa không trung:
“Đồng ý đi, sau này cậu ấy sẽ vì cô mà ch .t trong biển lửa.”
“Nam phụ thật đáng thương, cả đời yêu mà không được hồi đáp.”
Câu nói đó như đánh bật ký ức của tôi, khiến tôi nhớ lại mọi chuyện của kiếp trước.
Cố gắng kiềm nén cơn sóng dữ trong lòng, tôi ngước mắt nhìn anh.
Tên học bá thường ngày hống hách ngang ngược, lúc này lại căng thẳng như một đứa trẻ.
Thấy tôi không trả lời, gương mặt anh thoáng qua chút thất vọng:
“Biết rồi, Hứa Chân. Sau này anh sẽ không làm phiền em nữa.”
Tôi giả vờ như không nghe thấy, mỉm cười thật ngọt rồi lao vào lòng anh:
“Quý Vân Châu, em đồng ý làm bạn gái anh.”
Bây giờ là vậy, sau này nhất định cũng sẽ như vậy.
Đòi Tiền Nuôi Con Từ Bạn Trai Cũ Là Luật Sư
Đòi Tiền Nuôi Con Từ Bạn Trai Cũ Là Luật Sư
Que thử thai hiện hai vạch, tôi gọi cho người yêu cũ là một luật sư.
“Phí khám thai, tiền bồi bổ thai kỳ, làm phiền anh chi trả giúp nhé.”
Đầu dây bên kia bật cười vì tức.
“Trần Hạ, tôi có cần nhắc cho cô nhớ là chúng ta đã chia tay 3 năm rồi không?”
Tôi thở phào:
“Vậy tốt quá, anh không bỏ tiền thì cũng chẳng có lý do gì để tranh quyền nuôi con cả.”
Không còn cách nào khác, yêu một luật sư thì bản thân cũng phải có chút mưu mẹo.
LY HÔN VÌ BÁNH CUỘN THUỴ SĨ
Con gái tan học từ mẫu giáo về, nhào vào lòng chồng tôi làm nũng:
“Ba ơi, mua bánh cuộn Thụy Sĩ cho con được không?”
Chồng tôi lập tức nghiêm mặt nhìn tôi:
“Bánh cuộn hôm qua em mua đâu rồi? Không đưa cho con à?”
Con bé tỏ vẻ tủi thân:
“Ba ăn ba cái, con ăn ba cái, còn lại hai cái bị mẹ ăn mất rồi. Mẹ là đồ tham ăn, ăn hết bánh của con.”
Chồng tôi cũng nặng giọng hơn:
“Anh cực khổ kiếm tiền bên ngoài, không phải để em tiêu xài hoang phí đâu nhé!”
Tôi hoàn toàn lạnh lòng, bật cười khinh bỉ, ném hết đống đồ ngọt trong tủ lạnh vào mặt hai người họ:
“Ăn đi! Ăn xong thì ly hôn!”
...
Tặng Người Một Tấm Lòng Son
Tặng Người Một Tấm Lòng Son
Ngày mẹ tái giá, ta nắm chặt tay áo bà, từ đầu thôn khóc đến cuối làng.
Thế nhưng bà lại giằng tay ra, lạnh lùng nhìn ta một cái:
“Ân tình mẫu nữ đã dứt, về sau gặp lại, gọi ta là thẩm nương đi.”
Phụ thân đã khuất, điều kiện mà tộc họ đồng ý cho bà tái giá là đem mảnh ruộng tốt cuối cùng trong nhà cùng căn nhà gạch ra trao đổi.
Ta không có áo mặc, chẳng có cơm ăn.
Người tổ mẫu kế từng bị mẹ ta ép đi – bà lão ấy – tìm được ta trong ngôi miếu đổ nát: “Hài tử, đi theo ta đi.”
Toast Nướng Nguyên Vị
Toast Nướng Nguyên Vị
Tôi là trợ lý của thái tử giới Kinh Thành.
Cuối tuần, sếp bị trễ chuyến bay.
Anh ấy liền bảo tôi đi thay anh ấy viếng mộ vợ quá cố.
Tôi xách theo bánh kem và hoa tươi đến nghĩa trang.
Trước bia mộ, tôi nhìn thấy một dãy số… cùng một cái tên rất kỳ lạ.
Trời đất ơi, chẳng phải là số QQ và nickname của tôi sao?!
OANH THỜI
Tân phi mới nhập cung đều phải tới vấn an Hoàng hậu.
Ta ngồi ở vị trí cao, lặng lẽ nhìn Tạ Tương đang quỳ trước mặt.
Gương mặt kia, có bảy phần tương tự ta.
Bởi vì từ đầu đến cuối, ta chỉ là thế thân của nàng.
Sau này, bệ hạ đích thân tới tẩm cung của ta, chậm rãi nói:
“Oanh Thời, trẫm định lập Nam Phong làm Hoàng hậu. Sắc phong nàng làm Hoàng quý phi, được chứ?”
Ta nhìn hắn, đáy mắt là một mảnh băng lạnh.
...
Hoa Hồng Giữa Mùa Tuyết
Hoa Hồng Giữa Mùa Tuyết
Tôi đã cướp người đàn ông mà em gái mình ngày nhớ đêm mong.
Trong một năm cô ta đi du học, người đàn ông ấy, tay cầm tấm ảnh chụp cô ta, tìm đến tôi.
“Em biết cô gái trong ảnh này không?”
Tôi tháo khẩu trang, lộ ra gương mặt giống hệt em gái, mỉm cười:
“Anh đang tìm tôi sao?”