Hiện Đại
Nội dung xoay quanh bối cảnh xã hội ngày nay với tình yêu, công việc, gia đình và những vấn đề quen thuộc trong cuộc sống. Nhân vật có tính cách gần gũi, câu chuyện dễ liên hệ với thực tế nên thường rất được yêu thích.
Truyện mới cập nhật
Trái Tim Không Còn Thuộc Về Anh
Trái Tim Không Còn Thuộc Về Anh
“Tổng Giám đốc Giang, phu nhân của ngài đang làm ầm ĩ dưới lầu, nói muốn gặp ngài.”
Thư ký run rẩy đẩy cửa văn phòng, Giang Minh Huyền không thèm ngẩng đầu, ánh mắt vẫn dán chặt vào bảng báo cáo tài chính trên màn hình máy tính.
“Bảo an ninh đuổi cô ta đi. Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, trong giờ làm việc không gặp bất cứ ai.”
“Nhưng mà, tổng giám đốc…” Thư ký muốn nói rồi lại thôi.
“Không có nhưng nhị gì hết!” Giang Minh Huyền đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt lạnh như băng:
“Lâm Vãn Tinh càng ngày càng không biết quy củ, ba năm kết hôn rồi mà đến chút chừng mực tối thiểu cũng không có sao?”
Thư ký rụt cổ lại, vừa định lui ra thì thang máy vang lên tiếng “ding” khô khốc.
Lâm Vãn Tinh mang giày cao gót bước nhanh vào, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, trong tay siết chặt một tấm ảnh.
“Giang Minh Huyền, anh giải thích cho tôi xem đây là chuyện gì?!”
Lên Đường Nhé, Chị Dâu!
Lên Đường Nhé, Chị Dâu!
Ngay trong đêm tân hôn với Thái tử Tập đoàn Lục Thị – Lục Minh, chị dâu tôi, Lâm Tuyết Vi, đột nhiên xông thẳng vào phòng tổng thống, trên tay ôm chiếc váy cư//ới bị xé rách nham nhở, vẻ mặt hoảng loạn.
Cô ta nức nở kể rằng Lục Minh vì uống say, nhận nhầm người, tưởng cô ta là tôi nên đã… không kiềm chế được bản thân mà xảy ra chuyện trong căn phòng bên cạnh.
“Vãn Vãn, chị có lỗi với em, càng có lỗi với Minh Triết! Chị thực sự không còn mặt mũi nào đối diện với ai cả. Nhưng em và A Minh vừa kết hôn, danh dự của nhà họ Lục tuyệt đối không thể vì chuyện này mà tổn hại. Chi bằng… để chị biến mất khỏi thế gian này. Chị ch.t rồi, mọi người sẽ giữ được thể diện!”
Tôi im lặng nhìn màn biểu diễn bi thương của cô ta, khoé môi cong lên đầy giễu cợt:
“Chị dâu đúng là người sống vì tập thể. Đã vậy, em sẽ tiễn chị đi một đoạn cho trọn nghĩa trọn tình. Đ//ám t//ang sẽ thật hoành tráng, truyền thông đưa tin rầm rộ, bảo đảm chiếm sóng hot search cả thành phố. Còn về phần anh em, em sẽ tận tình… ‘vỗ về’ anh ấy thay chị.”
Tôi liếc sang bên cạnh, phân phó:
“Trợ lý Vương, làm ơn đưa chị dâu ‘lên đường’. Nhớ thông báo cho toàn bộ giới truyền thông lớn. Giật tít bài: ‘Đêm tân hôn của Thái tử Lục Thị, Lâm Tuyết Vi vì tình mà hiến thân’. Nhớ chọn một tấm ảnh thật cảm động, lay động lòng người. À, tiện thể gắn thẻ tài khoản công ty anh trai tôi vào nhé.”
Lâm Tuyết Vi lập tức ch.t đứng tại chỗ. Ngay cả Lục Minh – người vừa hớt hải chạy đến sau – cũng sững sờ, mặt mày lộ rõ vẻ bối rối cực độ.
Chỉ có điều… họ chẳng hề hay biết rằng, cái màn “hiến thân vì yêu” đó của họ, tôi đã được xem toàn bộ – từ đầu đến cuối – qua camera giám sát, không thiếu một khung hình nào.
Mỗi Bông Tuyết Đều Có Tội
Mỗi Bông Tuyết Đều Có Tội
Vào ngày sinh nhật bạn trai tôi, mẹ anh ta đã vun vén anh ta và hoa khôi của trường thành một “cặp đôi tương lai” của Thanh Hoa.
Hoa khôi đưa tặng anh ta chiếc đồng hồ Vacheron Constantin trị giá mấy vạn tệ, mẹ anh ta cười đến mức không khép nổi miệng, nói rằng chỉ có như vậy mới xứng đáng với “cậu con trai Thanh Hoa tương lai” của bà ta.
Còn tôi, cô bạn gái vừa đạt thủ khoa toàn tỉnh, điểm cao hơn anh ta hẳn 27 điểm trong mắt bà ta, lại chỉ là một “con ở nghèo kiết xác” nên cút vào bếp rửa bát.
Tôi xách chiếc tiramisu tự tay làm, đứng trước cửa nhà họ Trần, tiếng cười nói vui vẻ lọt ra từ khe cửa như một chậu nước bẩn hắt thẳng vào mặt tôi.
“Tiểu Dự à, vẫn là Tiểu Hiểu hiểu chuyện nhất. Con xem, người ta tặng con cái đồng hồ này Vacheron Constantin đấy! Thế mới xứng với thân phận sinh viên Thanh Hoa tương lai của nhà ta chứ!”
Đó là giọng của bà mẹ chồng tương lai Lưu Phương the thé và cay nghiệt, từng câu từng chữ như muốn khoe mẽ với cả thiên hạ.
Cửa mở ra.
Trần Dự đứng ở cửa, trông thấy tôi thì nụ cười trên môi khựng lại. Anh ta mặc chiếc sơ mi hàng hiệu mới tinh, trên cổ tay là chiếc đồng hồ sáng lấp lánh, đâm nhói mắt tôi.
“Khả Khả, em đến rồi.” Anh ta định nắm tay tôi nhưng tôi nghiêng người tránh đi.
Thái Giám Thế Kỷ 21
Thái Giám Thế Kỷ 21
Học sinh chuyển trường cá cược với người khác rằng tôi đã nâng ngực.
Cược thua thì phải tỏ tình với nam sinh có đời sống riêng tư rối loạn nhất lớp.
Để cô ấy khỏi mất mặt, cậu bạn thanh mai trúc mã ép tôi phải chủ động thừa nhận.
“Lâm Vũ, coi như là nói đùa một chút thôi, sau đó tớ sẽ giúp cậu đính chính.”
Tôi ngoài miệng đồng ý, nhưng vừa quay người lại liền hét lớn với các bạn học đang ở sân thể dục.
“Mọi người biết không? Tống Từ bị thiếu một bên tinh hoàn, cậu ấy là nửa tên thái giám đấy!”
Trúc mã nổi đóa, còn tôi thì cười sảng khoái.
“Chỉ đùa một chút thôi mà, làm gì phải căng thẳng đến vậy?”
Hàng Xóm Tâm Thần Livestream Đập Cửa
Hàng Xóm Tâm Thần Livestream Đập Cửa
Người phụ nữ t/â m th.ầ./n dưới lầu đã đập cửa nhà tôi suốt 2 năm trời.
Dựa vào cái giấy chứng nhận “miễn tử”, con trai bà ta cũng ngày càng buông thả, chẳng buồn ngăn cản.
Sau khi thay cánh cửa thứ 8 bị đ/ậ/p nát, tôi bức xúc cắt đoạn camera đăng lên mạng than thở.
【Gắn chuông báo động ngoài cửa, ai mà đập cửa là nó hú “u oà u oà”, để xem ai ngủ được!】
【Phản ứng đầu tiên của tôi là: cửa có dẫn điện không nhỉ? Tôi đúng là đ/ộc ác quá đi~ (chó ngáo)】
【Mua máy rung, livestream camera, ai donate là máy rung 10 giây. Mở luôn kèo đoán “bà đi/ên có lên không”. Không đầy nửa năm đủ tiền mua nhà khác.】
Tôi bật dậy khỏi giường, tay ôm mũi bị đ/ập trúng bởi cái điện thoại rơi trúng mặt.
Phát ra tiếng cười khanh khách lần đầu tiên trong 2 năm qua…
Bạn Trai Tôi Mỗi Năm Đều Đi Viếng Mộ Người Yêu Cũ
Bạn Trai Tôi Mỗi Năm Đều Đi Viếng Mộ Người Yêu Cũ
Bạn trai tôi mỗi năm đều đi tảo mộ cho người yêu cũ đã mất, còn thường xuyên chăm sóc bố mẹ cô ấy.
Anh ấy nói bố mẹ cô ấy xem anh như nửa đứa con, nên anh cần phải báo hiếu với họ.
Tôi không thể chấp nhận được, liền đề nghị chia tay.
Vậy mà anh lại nghĩ tôi đang giận dỗi để làm cao, còn muốn tôi nhường cơ hội thăng chức cho anh rồi ở nhà chăm lo gia đình thay anh.
Tôi là người rẻ rúng đến thế sao?
Nhưng cuối cùng thì anh ấy vẫn làm theo đúng cái gọi là “chân thành ban đầu” của mình.
Mặc dù thất nghiệp, lang thang ngoài đường, vợ mang thai đứa con không phải của anh rồi s ả//y thai, nhưng đúng là… cuối cùng anh cũng trở thành “nửa đứa con” của người ta rồi đó.
Tỉnh Mộng Tuổi Cổ Lai Hy
Tỉnh Mộng Tuổi Cổ Lai Hy
Vào ngày tổ chức tiệc mừng sinh nhật 70 tuổi của bà nội, trên màn hình lớn bất ngờ xuất hiện những bức ảnh chụp chung của ông nội và một người phụ nữ khác.
Tiếng cười rộ lên khắp sảnh tiệc, khách khứa thi nhau trêu chọc ông nội “tuổi cao nhưng phong độ vẫn đỉnh”.
Ai nấy đều nghĩ bà nội sẽ khó chịu, thấy mất mặt.
Nhưng không, bà vẫn mỉm cười, thản nhiên giật lấy micro từ tay MC.
“Xin mọi người dành một tràng pháo tay thật lớn chào đón chồng tôi – ông Phó Hoài Sinh.
Và người yêu đã gắn bó với ông suốt 50 năm – bà Nguyễn Xuân Cảnh.”
Cậu Ấy Chờ Tôi Sau Cơn Mưa
Cậu Ấy Chờ Tôi Sau Cơn Mưa
Trong group chung của bệnh viện, chồng tôi – Trình Tụng cùng thực tập sinh Giang Xuân dùng chung một cái muỗng ăn dưa hấu.
Giang Xuân thấy vậy, liền giải thích trong group:
【Dùng muỗng múc dưa hấu ăn, mới có vị mùa hè đó mà!】
Ai cũng biết chồng tôi mắc chứng sạch sẽ nặng.
Anh ta chưa từng ăn ngoài nhà hàng, sau mỗi ca phẫu thuật phải dùng đến mười chai dung dịch khử trùng để làm sạch.
Đến cả bộ đồ ăn tôi từng chạm vào, anh ta cũng không thèm dùng lại.
Ấy vậy mà lúc này, người chưa từng tán gẫu trong group như chồng tôi lại phụ họa với cô ta:
【Ăn dưa hấu như vậy, quả thực ngọt hơn hẳn.】
Tôi tức đến bật cười. Đúng lúc này, em chồng lại gọi điện tới chất vấn tôi:
“Chị không biết anh tôi dạ dày yếu à? Còn đưa anh ấy ăn dưa hấu lạnh! Chỉ yêu cầu chị ở nhà chăm sóc chồng con thôi mà chị cũng không làm nổi hả?!”
Tôi dứt khoát cúp máy, đặt một xe tải dưa hấu gửi thẳng đến bệnh viện.
Em Là Cô Gái Đáng Yêu Nhất Trần Gian
Em Là Cô Gái Đáng Yêu Nhất Trần Gian
Tổng tài lạnh lùng mang một con vẹt tới công ty. Tôi nhanh nhảu nịnh nọt:
“Ông chủ, chim của anh nhỏ nhỏ mà đáng yêu ghê! Em sờ một cái được không ạ?”
Anh ấy im lặng mất mấy giây, rồi khẽ gật đầu.
Tôi vừa định đưa tay ra thì… thực tập sinh mới liền nhanh tay hơn, sờ lấy sờ để vào con vẹt.
Ngay lúc ấy, trước mắt tôi hiện ra một loạt bình luận lơ lửng như màn hình trực tiếp:
【Phó bản mới mở rồi nha! Đoán xem lần này nữ chính tốn bao lâu để tóm được nam chính?】
【Hy vọng là tối nay! Tôi sắp không chịu nổi, cho tôi ăn thịt lẹ đi!】
【Sếp tổng lạnh lùng và thực tập sinh mặt trời nhỏ, couple này đáng yêu ghê! Còn nữ phụ á, tránh ra cho người ta yêu nhau đi!】
…
Tôi khựng lại vài giây, ngượng ngùng rút tay về.
Ai ngờ con vẹt lại vỗ cánh bay thẳng đến đậu lên vai tôi, rúc đầu vào cổ tôi dụi dụi, còn líu lo gọi:
“Ma ma~!”
Cẩm Nang Dạy Dỗ Chồng
Cẩm Nang Dạy Dỗ Chồng
Chồng nuôi từ nhỏ ở quê vác hai bao tải tiền mặt đến tìm tôi.
Tôi nhìn người đàn ông thô kệch, cao to rắn rỏi, gương mặt thật thà cổ hủ trước mặt, không chút do dự mà mở miệng:
“Tôi có bạn trai rồi.”
Anh ta im lặng hai giây, gật đầu:
“Ừ, tôi biết rồi.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm, đang định quay người bỏ đi thì bị anh ta nắm lấy tay áo.
“Xin lỗi, đúng là tôi có hơi cổ hủ thật.”
“Cho nên… khi nào thì tôi mới được gặp cậu ấy?”
“Tính theo vai vế, tôi nên chủ động chào hỏi anh ta, gọi một tiếng anh rể, rồi dâng cho anh ta một ly trà tiểu thiếp mới đúng quy củ.”
“Phải rồi, thiếp thì phải có dáng dấp của thiếp. Dù sao tôi cũng cổ hủ mà.”
Tôi trợn tròn mắt:
Từ “cổ hủ” bây giờ dùng theo kiểu này luôn à?