Hiện Đại
Nội dung xoay quanh bối cảnh xã hội ngày nay với tình yêu, công việc, gia đình và những vấn đề quen thuộc trong cuộc sống. Nhân vật có tính cách gần gũi, câu chuyện dễ liên hệ với thực tế nên thường rất được yêu thích.
Truyện mới cập nhật
Em Sẽ Là Người Cuối Cùng Bên Anh
Em Sẽ Là Người Cuối Cùng Bên Anh
Đêm tân hôn, chồng tôi bị cô bạn thân gọi đi câu cá đêm.
Tôi gọi vô số cuộc đều không ai nghe máy.
Gần nửa đêm, điện thoại vang lên giọng anh ta đầy bực bội:
“Em tốt nhất là có chuyện gì quan trọng đấy, cá của anh bị em dọa chạy hết rồi.”
Tôi đè nén cơn giận, bình tĩnh hỏi: “Anh khi nào về?”
Dường như nghe ra sự lạnh nhạt của tôi, anh ta dịu giọng lại:
“Hứa Tĩnh, em giờ là vợ anh, sau này ngày nào cũng bên nhau.”
“Miểu Miểu chỉ là con chó độc thân thôi, anh ở lại với cô ấy một đêm, em ghen làm gì?”
Bên kia truyền đến giọng của Cố Miểu: “Phó Trạch, áo lót của em để đâu ấy nhỉ?”
“Cố Miểu, đến cả áo lót cũng không tìm được, cô còn là phụ nữ gì nữa?”
Nói xong liền vội vã cúp máy.
Tôi ngồi thẫn thờ suốt đêm trên chiếc giường đỏ chói của hôn lễ.
Trời sáng, lau khô nước mắt, tôi gọi cho ông chủ: “Thẩm Thành Tây, ghép giấy kết hôn, đi không?”
Sau Cơn Mưa Trời Sẽ Sáng
Sau Cơn Mưa Trời Sẽ Sáng
Ngày ông nội tôi mừng thọ, mẹ tôi vì muốn tiết kiệm tiền, đã đặc biệt moi ra một miếng thịt xông khói cũ kỹ đầy nấm mốc xanh để nấu ăn.
Kiếp trước, vì lo cho sức khỏe cả nhà, tôi đã giả vờ làm đổ đĩa thịt đó xuống đất.
Mẹ tôi cho rằng tôi khiến bà mất mặt, đợi khách về xong liền n h é t hết chỗ thịt đó vào miệng tôi, bắt tôi nuốt bằng sạch.
Tối hôm đó, tôi bị n g ộ đ ộ c mà ch.t.
Cả nhà không những không đau buồn, còn vui vẻ chúc mừng mẹ tôi:
“Đã bảo sinh sau kế hoạch hóa thì chỉ được một đứa, giờ nó ch.t rồi, em có thể sinh đứa thứ hai. Lần này chắc chắn là con trai!”
Sau khi trọng sinh, nhìn mẹ đang rửa miếng thịt muối, mùi hôi thối nồng nặc bốc lên, tôi mỉm cười:
Ăn đi!
Ăn nhiều vào! Từng người từng người một, đều phải nếm thử hậu quả mình gây ra!
Mẹ Tôi Không Nuôi Tôi Để Làm Vợ Anh
Mẹ Tôi Không Nuôi Tôi Để Làm Vợ Anh
Năm tư đại học, tôi bất ngờ mang thai. Bạn trai yêu cầu tôi từ bỏ việc xét tuyển thẳng cao học.
“Phụ nữ sinh ra là để đẻ con, đừng tranh suất bảo lưu với tôi.”
Hắn cười nham hiểm: “Tôi phải đâm thủng mấy cái bao mới khiến cô dính bầu đấy. Thể trạng cô yếu lắm, không đẻ bây giờ thì sau này có muốn cũng không đẻ được đâu.”
“Hãy ngoan ngoãn nghe lời, từ bỏ xét tuyển cao học. Tôi sẽ miễn cưỡng cưới cô, nhưng nhà 100m² và xe 500 ngàn tệ phải đứng tên mẹ tôi.”
Tôi tát cho hắn một cái nảy lửa: “Anh nằm mơ đi!”
Xoay người, tự mua cho mình căn nhà 200m² và chiếc xe tiền tỷ, rồi đỗ thẳng vào chương trình cao học trường top 1 cả nước.
Còn bạn trai cũ thì thất nghiệp, há hốc mồm không tin nổi.
Kỳ kinh nguyệt trễ hơn một tháng, que thử thai hiện hai vạch.
….
Nhất Định Là Em
Nhất Định Là Em
Vì muốn cứu công ty của “bạch nguyệt quang”, Lục Dã đã đẩy tôi vào phòng của khách hàng.
Hoàn toàn không quan tâm tôi chính là vị hôn thê của anh ta.
“Tô Hà, nhà họ Lục nuôi cô bao nhiêu năm, bây giờ cũng đến lúc cô phải báo đáp rồi.”
Sau đó, Lục Dã đứng trước cửa khách sạn, đợi tôi phản kháng kịch liệt rồi làm bộ nghĩa hiệp xông vào “giải cứu”.
Nhưng anh ta lại nghe thấy tiếng tôi run rẩy bên trong:
“Đau… nhẹ một chút…”
Đêm đó, thiếu gia nhà họ Lục luôn bình tĩnh ôn hòa, lần đầu nổi điên, cầm ghế đập cửa khách sạn như phát cuồng, mắt đỏ ngầu, gào lên gọi vị hôn thê của mình.
Một Mình Tiến Về Mùa Xuân
Một Mình Tiến Về Mùa Xuân
Tôi đã thích Hứa Tấn Nam suốt 6 năm. Đến hôm nay, cuối cùng tôi quyết định buông bỏ.
Chỉ vì trong ảnh bìa WeChat của anh, bỗng xuất hiện bóng lưng một cô gái đang ngắm hoàng hôn.
Tôi nhìn dáng vẻ anh mỉm cười khi nhắc đến cô ấy, bỗng nhiên hiểu ra —
Gần nước chưa chắc đã được trăng chiếu trước.
Anh chưa từng xem tôi là một lựa chọn.
Tôi không còn muốn yêu anh nữa.
Và thực tế chứng minh, trăng có lặn, thì mặt trời vẫn sẽ mọc.
Một người, cũng có thể bước đến nơi xuân về rực rỡ.
Cam Đường Đoạn
Cam Đường Đoạn
Trong lòng Chu Ngôn Đình có một mối tình đầu đã khuất.
Năm thứ 4 kết hôn, anh ta nuôi một cô gái rất giống người con gái ấy.
Còn tôi, là người cuối cùng trên thế gian này biết chuyện.
Hôm đó, tôi và cô gái kia mặc váy đỏ giống hệt nhau.
Chu Ngôn Đình cau mày nói với tôi:
“Màu đỏ không hợp với em, đi thay bộ khác đi.”
Tôi không thay váy mới.
Tôi chọn thay… người chồng không thích tôi mặc váy đỏ.
Sống Lại Một Giờ Trước Khi Ký Giấy Kết Hôn
Sống Lại Một Giờ Trước Khi Ký Giấy Kết Hôn
Trọng sinh trở về, tôi cố ý đến muộn, cố tình kéo dài thời gian đi đăng ký kết hôn với Cố Văn Lâm.
Kiếp trước, sau khi biết tôi mang thai, Cố Văn Lâm dắt theo Bạch Tiểu Mai biến mất suốt hai mươi năm.
Mãi đến khi tôi gần ch.t, anh ta mới quay về.
Anh ta nhìn d//i ả//n//h của Bạch Tiểu Mai, nói với tôi:
“Nếu ngày đó chậm lại một chút mới đăng ký kết hôn với em, kết cục liệu có khác đi không?”
Anh Rể Giả Mạo
Anh Rể Giả Mạo
Vì một ván cá cược điên rồ, Cảnh Thiếu Xuyên đem tôi “đặt cược” cho anh trai song sinh của mình.
Tôi giả vờ không biết gì, ngang nhiên quấn lấy anh ta suốt cả đêm cuồng nhiệt.
Sáng hôm sau, tôi vừa đỏ mặt vừa lí nhí nói với Cảnh Thiếu Xuyên:
“Giúp em mua thuốc bôi đi…”
Anh khựng lại, nhíu mày:
“Em thấy không khỏe ở đâu?”
Tôi thỏ thẻ đáp:
“Đêm qua anh mạnh tay quá, làm em bị đau…”
Ánh mắt anh rõ ràng sững sờ, nhưng tôi đã kịp nhào vào lòng anh, cố tình làm nũng ngọt ngào:
“Nhưng mà… cảm giác đêm qua khác hẳn mọi khi. Em thích lắm…”
Gần Như Có Được
Gần Như Có Được
Tôi mơ mơ màng màng mà hái được đóa hoa cao lãnh của trường A Đại.
Hơn nữa còn là đóa hoa ngầu nhất, chất nhất.
Anh ta như một loại độc dược, từng sợi tóc đều như đang câu dẫn tôi.
Mỗi lần gặp mặt, tôi đều không nhịn được mà muốn lại gần dính lấy anh.
Thế nhưng lại luôn bị anh lạnh lùng đè tay lại: “Tự trọng một chút, được không?”
Yêu nhau mấy tháng, đừng nói là cơ bụng, đến vùng bụng tôi còn chưa được sờ vào.
Tôi thấy cũng chẳng có gì thú vị nữa, nên đề nghị chia tay.
Đóa hoa cao lãnh giữ thân như ngọc kia ngay lập tức sụp đổ phòng tuyến.
“Không phải nói là đạt được rồi sẽ không trân trọng sao, em còn chưa có được tôi mà?”
“Hứ, quả nhiên chỉ mê cái vỏ ngoài của tôi thôi!”
“…Vỏ ngoài thì vỏ ngoài, quay lại đây.”
Khi Nhà Chồng Không Còn Giả Tạo
Khi Nhà Chồng Không Còn Giả Tạo
Cuối năm, tôi ký được một hợp đồng lớn, được chia hoa hồng năm triệu tệ.
Công ty khen thưởng tôi người đang mang thai tám tháng, được nghỉ thai sản sớm.
Mẹ chồng hỏi vì sao không đi làm, tôi nằm trên sofa, nửa đùa nửa thật:
“Công ty làm ăn không tốt nên cho con nghỉ rồi.
Chắc sau này chỉ có thể ở nhà làm nội trợ thôi.”
Không ngờ, bà lập tức giáng một cái tát vào lưng tôi:
“Vậy còn không mau dậy đi giặt đồ, nấu cơm đi!”
“Mang có mỗi đứa con gái mà định nằm không ăn bám nhà tôi à?!”
Đúng lúc chồng tôi là Tôn Lỗi về tới, kéo mẹ vào phòng trẻ con.
Tôi ấm ức, bật camera giám sát mà họ chưa biết, muốn xem anh rốt cuộc đứng về phía ai.
Nhưng không ngờ, những gì tôi nhìn thấy lại khiến sống lưng lạnh buốt…