Hiện Đại
Nội dung xoay quanh bối cảnh xã hội ngày nay với tình yêu, công việc, gia đình và những vấn đề quen thuộc trong cuộc sống. Nhân vật có tính cách gần gũi, câu chuyện dễ liên hệ với thực tế nên thường rất được yêu thích.
Truyện mới cập nhật
Tin Nhắn Khiêu Khích Của Tiểu Tam
Tin Nhắn Khiêu Khích Của Tiểu Tam
Chồng tôi tài trợ cho một nữ sinh nghèo, và cô ta gửi tin nhắn khiêu khích đến tôi.
Trong ảnh, cô ta mặc bộ đồ ngủ của tôi, nằm trên giường của tôi.
[Chị ơi, chị già rồi, da dẻ chảy xệ, khi cười còn có nếp nhăn, xấu chết đi được.]
[Nhưng em thì khác, em mới mười chín tuổi, vẫn còn trong trắng, đàn ông nào mà từ chối nổi em chứ.]
[Anh ấy vừa ôm em, suýt nữa làm em kiệt sức…]
Từng chữ từng câu, thật không thể chịu nổi.
Mười chín tuổi thì đã sao? Tôi không thèm đôi co với cô ta, chỉ đánh dấu mờ bức ảnh của cô ta và gửi thẳng vào nhóm lớp đại học của cô ta.
Chẳng bao lâu sau, Chu Hằng gọi điện đến:
“Cô bao nhiêu tuổi rồi mà còn đi so đo với một cô gái mới lớn? Cô có biết hành động này sẽ gây ra bao nhiêu rắc rối cho cô ấy không? Khương Nhiên, cô thật sự khiến người ta phát tởm!”
Tôi chẳng buồn đáp lại một câu, cúp máy ngay lập tức và chặn mọi liên lạc của anh ta.
Chẳng sao cả, đồ bẩn rồi, tôi cũng không cần nữa.
Tôi Không Là Kẻ Bị Lợi Dụng Nữa
Tôi Không Là Kẻ Bị Lợi Dụng Nữa
Năm tôi 50 tuổi, tôi phát hiện Dương Kiến Quân có nhân tình bên ngoài, con riêng của họ cũng đã 10 tuổi.
Tôi đau khổ tột cùng, muốn anh ta cho tôi một lời giải thích.
Kết quả, anh ta lạnh nhạt buông một câu: “Ly hôn đi.”
Tôi đem chuyện ngoại tình của anh ta kể với 4 đứa con, hy vọng bọn trẻ sẽ đứng về phía tôi.
Nào ngờ, bọn chúng lại thản nhiên nói:
“Đàn ông thành đạt ai mà chẳng có người bên ngoài.”
Con gái út còn mỉa mai tôi là bà già xuống sắc, không có chí tiến thủ, lạc hậu với thời đại.
Nó bảo nếu là nó, nó cũng ra ngoài tìm người khác.
Điều khiến tôi đau lòng hơn nữa là hai đứa cháu gái tôi nuôi lớn cũng đứng về phía Dương Kiến Quân.
Cháu gái của anh ta thì khỏi nói, mẹ cô ta chính là bạn thân của tiểu tam kia, đứng về phía bạn là điều hiển nhiên.
Còn cháu gái ruột tôi… thật sự khiến tôi đau đớn.
Thâm Tình Đến Muộn
Thâm Tình Đến Muộn
Trước khi nhận nhiệm vụ cuối cùng, tôi hỏi Phó Cận Thần lần cuối cùng:
“Anh có thể cưới em không?”
Anh im lặng một lúc, rồi nói:
“Được.”
Tôi và hệ thống cùng lúc ch .t lặng:
“Tiêu rồi.”
Chẳng phải đã thỏa thuận, chỉ cần bị từ chối đủ 100 lần, tôi có thể trở về thế giới thực sao?
Hóa ra… tất cả chỉ là một phen hú vía.
Bởi vì ở nhiệm vụ cuối cùng, tôi lại vô tình trở thành vật thế mạng cho mối tình đầu của anh.
Phó Cận Thần đã ở bên cô ấy ba ngày, rồi mới nhớ ra tôi — Và điều chờ đón anh, lại là tin tôi hy sinh trong nhiệm vụ.
Chủ Mẫu Thẩm Ngọc
Chủ Mẫu Thẩm Ngọc
Phu quân muốn nạp Bạch Nguyệt Quang làm quý thiếp, hỏi ta có đồng ý không.
Ta vui vẻ chấp thuận, thậm chí còn vung tay nạp thêm cho chàng mười phòng mỹ thiếp!
Bạch Nguyệt Quang vốn luôn nhăm nhe vị trí chủ mẫu của ta, giờ lại bận bịu đấu đá với đám tiểu thiếp khác.
Còn ta thì ngồi trên núi xem hổ đấu, lại còn được ban tặng danh xưng hiền đức chủ mẫu.
Tha Thứ Cho Anh Ta Bảy Lần
Tha Thứ Cho Anh Ta Bảy Lần
Bảy năm trước, Lục Phỉ cứu tôi thoát khỏi tay cha dượng.
Tôi đã cho anh ta 7 cơ hội.
Vì vậy, khi anh ta ngoại tình xong lại đề nghị quay lại.
Tôi… vẫn đồng ý.
Cho đến khi tôi tình cờ nghe được lý do anh ta muốn nối lại với tôi.
Anh ta phả ra một hơi khói thuốc, cười cợt nhả:
“Bỏ ra từng ấy công sức với cô ta, ít nhất cũng phải chơi cho đáng chứ!”
Lúc đó tôi thầm nghĩ —
Đây là lần thứ 6.
Triêu Dương
Triêu Dương
Khi bố mẹ ruột tìm thấy tôi, tôi vừa lĩnh xong tiền chia hoa lợi trong làng, đang đi dép bông đỏ rực chuẩn bị đi thu tiền thuê nhà.
Thiên kim giả bề ngoài thì nói sẽ trả lại mọi thứ vốn thuộc về tôi, nhưng trong từng câu từng chữ lại toàn là vẻ đáng thương tội nghiệp.
Thế là…
Bố mẹ nói: “Chúng ta không có tình cảm gì với con, Lâm Oản Oản mới là bảo bối trong lòng chúng ta. Đừng mơ giành giật bất cứ thứ gì của nó!”
Anh trai nói: “Tao chỉ có một đứa em gái là Lâm Oản Oản. Con nhà quê như mày từ đâu tới thì cút về đó đi!”
Mà tôi… là dân bản địa thôn Liệt Đức, Quảng Đông đó. Tôi cần phải giành cái gì sao?
Cho Đến Năm Sáu Mươi Tuổi
Cho Đến Năm Sáu Mươi Tuổi
Tôi trúng xổ số năm nghìn vạn.
Tôi định tặng mỗi đứa con một căn hộ view sông, thêm mỗi đứa một nghìn vạn tiền mặt.
Một tuần sau là sinh nhật sáu mươi tuổi của tôi.
Tôi định nhân lúc bọn trẻ về mừng sinh nhật, sẽ trao món quà bất ngờ này cho chúng.
Không ngờ, đến tận nửa đêm hôm đó, tôi vẫn không thấy bóng dáng đứa nào.
Hôm sau mới biết — thì ra bọn chúng đi dự tiệc kỷ niệm ngày cưới của chồng cũ và người phụ nữ kia.
Chúng tặng bà ta quà đắt tiền, còn gọi thân mật là “mẹ”.
Cô cháu gái nhỏ mà tôi cưng chiều như bảo bối ngẩng đầu, giọng mềm mềm ngọt ngào:
“Bà Thu à, bà đẹp lắm luôn á, còn hiền hơn cả bà nội của cháu nữa. Bà làm bà nội cháu được không? Tuần sau trường mẫu giáo cháu có hội thao, bà với ông nội đến xem cháu thi nha?”
Nguyện Xuân Ấm Cảnh Tươi
Nguyện Xuân Ấm Cảnh Tươi
Năm đó, khi Tống Vị Nhiên rơi vào cảnh sa cơ lỡ vận nhất, tôi từng bảo anh soi gương lại bản thân, xem xem mình có xứng để ở bên tôi hay không.
Sau này, khi anh thành danh rực rỡ, bạn gái xinh đẹp kề bên, lại bắt tôi quỳ trên đất c ở i đ-ồ, mỗi lần c-ởi một món, thưởng cho tôi một vạn.
Tôi ngoan ngoãn đồng ý.
Anh lại tức giận đến phát đ.ên, b ó.p cằm tôi, nghiến răng nói: “Chúc Vân Tranh, cô sắp nghèo ch.t đến nơi rồi à!”
Tôi nhe răng cười với anh, không ngờ phun ra một ngụm mau.
Phải đấy, tôi sắp ch.t rồi.
Tôi Là Nữ Chính Trong Truyện Của Con Gái
Tôi Là Nữ Chính Trong Truyện Của Con Gái
Tôi đang mang thai. Nhưng từ ngày phát hiện có thai, trong đầu tôi luôn vang lên một giọng nói tự xưng là con gái tôi, cảnh báo tôi rằng chồng tôi sẽ ngoại tình, sẽ quay lại với “bạch nguyệt quang” mối tình đầu đã về nước, đuổi hai mẹ con tôi ra khỏi nhà, để tôi và con gái phải sống lưu lạc ngoài đường.
Con bé bảo tôi nên ph a` th.a/i, ly hôn, ra ngoài đi làm.
Nhưng tôi nhìn người đàn ông hàng ngày pha trà bưng nước, bóp chân xoa lưng, kể chuyện cười pha trò với tôi, tôi bắt đầu do dự. Anh ấy thật sự có người phụ nữ khác ngoài kia sao?
Khi Người Vợ Không Tha Thứ
Khi Người Vợ Không Tha Thứ
Chồng tôi muốn ly hôn.
Anh ta đưa ra hai lựa chọn:
Một, nếu muốn giành quyền nuôi con thì phải ra đi tay trắng.
Hai, nếu từ bỏ quyền nuôi con, anh ta sẽ chia cho tôi một nửa tài sản.
Ở kiếp trước, tôi từ bỏ tài sản, chọn dắt con trai đi. Kết quả thân bại danh liệt, cuối cùng ch .t cóng ngoài phố không một bóng người.
Kiếp này, tôi không muốn chọn gì cả, cũng chẳng ly hôn. Tôi sẽ kéo dài thời gian, chờ anh ta bệnh ch .t là được rồi.