Hiện Đại
Nội dung xoay quanh bối cảnh xã hội ngày nay với tình yêu, công việc, gia đình và những vấn đề quen thuộc trong cuộc sống. Nhân vật có tính cách gần gũi, câu chuyện dễ liên hệ với thực tế nên thường rất được yêu thích.
Truyện mới cập nhật
Triêu Dương
Triêu Dương
Khi bố mẹ ruột tìm thấy tôi, tôi vừa lĩnh xong tiền chia hoa lợi trong làng, đang đi dép bông đỏ rực chuẩn bị đi thu tiền thuê nhà.
Thiên kim giả bề ngoài thì nói sẽ trả lại mọi thứ vốn thuộc về tôi, nhưng trong từng câu từng chữ lại toàn là vẻ đáng thương tội nghiệp.
Thế là…
Bố mẹ nói: “Chúng ta không có tình cảm gì với con, Lâm Oản Oản mới là bảo bối trong lòng chúng ta. Đừng mơ giành giật bất cứ thứ gì của nó!”
Anh trai nói: “Tao chỉ có một đứa em gái là Lâm Oản Oản. Con nhà quê như mày từ đâu tới thì cút về đó đi!”
Mà tôi… là dân bản địa thôn Liệt Đức, Quảng Đông đó. Tôi cần phải giành cái gì sao?
Cho Đến Năm Sáu Mươi Tuổi
Cho Đến Năm Sáu Mươi Tuổi
Tôi trúng xổ số năm nghìn vạn.
Tôi định tặng mỗi đứa con một căn hộ view sông, thêm mỗi đứa một nghìn vạn tiền mặt.
Một tuần sau là sinh nhật sáu mươi tuổi của tôi.
Tôi định nhân lúc bọn trẻ về mừng sinh nhật, sẽ trao món quà bất ngờ này cho chúng.
Không ngờ, đến tận nửa đêm hôm đó, tôi vẫn không thấy bóng dáng đứa nào.
Hôm sau mới biết — thì ra bọn chúng đi dự tiệc kỷ niệm ngày cưới của chồng cũ và người phụ nữ kia.
Chúng tặng bà ta quà đắt tiền, còn gọi thân mật là “mẹ”.
Cô cháu gái nhỏ mà tôi cưng chiều như bảo bối ngẩng đầu, giọng mềm mềm ngọt ngào:
“Bà Thu à, bà đẹp lắm luôn á, còn hiền hơn cả bà nội của cháu nữa. Bà làm bà nội cháu được không? Tuần sau trường mẫu giáo cháu có hội thao, bà với ông nội đến xem cháu thi nha?”
Nguyện Xuân Ấm Cảnh Tươi
Nguyện Xuân Ấm Cảnh Tươi
Năm đó, khi Tống Vị Nhiên rơi vào cảnh sa cơ lỡ vận nhất, tôi từng bảo anh soi gương lại bản thân, xem xem mình có xứng để ở bên tôi hay không.
Sau này, khi anh thành danh rực rỡ, bạn gái xinh đẹp kề bên, lại bắt tôi quỳ trên đất c ở i đ-ồ, mỗi lần c-ởi một món, thưởng cho tôi một vạn.
Tôi ngoan ngoãn đồng ý.
Anh lại tức giận đến phát đ.ên, b ó.p cằm tôi, nghiến răng nói: “Chúc Vân Tranh, cô sắp nghèo ch.t đến nơi rồi à!”
Tôi nhe răng cười với anh, không ngờ phun ra một ngụm mau.
Phải đấy, tôi sắp ch.t rồi.
Tôi Là Nữ Chính Trong Truyện Của Con Gái
Tôi Là Nữ Chính Trong Truyện Của Con Gái
Tôi đang mang thai. Nhưng từ ngày phát hiện có thai, trong đầu tôi luôn vang lên một giọng nói tự xưng là con gái tôi, cảnh báo tôi rằng chồng tôi sẽ ngoại tình, sẽ quay lại với “bạch nguyệt quang” mối tình đầu đã về nước, đuổi hai mẹ con tôi ra khỏi nhà, để tôi và con gái phải sống lưu lạc ngoài đường.
Con bé bảo tôi nên ph a` th.a/i, ly hôn, ra ngoài đi làm.
Nhưng tôi nhìn người đàn ông hàng ngày pha trà bưng nước, bóp chân xoa lưng, kể chuyện cười pha trò với tôi, tôi bắt đầu do dự. Anh ấy thật sự có người phụ nữ khác ngoài kia sao?
Khi Người Vợ Không Tha Thứ
Khi Người Vợ Không Tha Thứ
Chồng tôi muốn ly hôn.
Anh ta đưa ra hai lựa chọn:
Một, nếu muốn giành quyền nuôi con thì phải ra đi tay trắng.
Hai, nếu từ bỏ quyền nuôi con, anh ta sẽ chia cho tôi một nửa tài sản.
Ở kiếp trước, tôi từ bỏ tài sản, chọn dắt con trai đi. Kết quả thân bại danh liệt, cuối cùng ch .t cóng ngoài phố không một bóng người.
Kiếp này, tôi không muốn chọn gì cả, cũng chẳng ly hôn. Tôi sẽ kéo dài thời gian, chờ anh ta bệnh ch .t là được rồi.
Chúng Ta Đã Từng
Chúng Ta Đã Từng
Chồng tôi đã ch .t.
Bởi vì mối tình đầu của anh ta 44.
Trước khi đi, cô ta để lại một bức thư: “Giá như kiếp sau có thể làm vợ anh thì tốt biết mấy.”
Khi đó, Lục Kim An vẫn điềm nhiên như không.
Nhưng tối hôm đó, tôi nghe thấy tiếng nước chảy trong phòng tắm.
Đẩy cửa bước vào, tôi thấy anh nằm bất động trong bồn tắm đầy nước.
Bên cạnh là một bức thư viết ngoáy nguệch ngoạc:
“Được, anh đến tìm em.”
Kết hôn 5 năm, tôi không ngờ Lục Kim An lại yêu cô ta sâu đậm đến vậy.
Mở mắt ra, tôi quay về thời cấp ba.
Tôi nhìn Lục Kim An đang nghiêm túc làm đề dưới chiếc quạt trần trong lớp học, nói:
“Nói cho cậu một bí mật nhé, Lâm Đường chính là vợ tương lai của cậu đấy.”
Yêu Kiểu 502
Yêu Kiểu 502
「Chùm nho tím này đúng là giống cô thật đấy… vừa đen vừa to。」
Tôi khen thân hình nóng bỏng của vợ bạn mình trong phòng xông hơi.
Ai ngờ lúc ăn cơm, cô ta lại buông câu đó ngay trước mặt bao người.
Cả bàn ăn lập tức im phăng phắc, chồng tôi thì chỉ cúi đầu ăn cơm lia lịa.
Tôi chậm rãi lau miệng:
“Nếu không phải cái mặt cô vẫn còn dán cái mác thẩm mỹ, chỉ nhìn mỗi cái bụng thôi thì tôi còn tưởng là chó Shar Pei đấy.”
Chồng tôi đột nhiên ném mạnh đũa xuống bàn:
“Em so đo với Thanh Thanh làm gì? Cô ấy từng sinh con rồi mà!”
Tôi hoảng hốt đưa tay che miệng:
“Trời ơi, xin lỗi nha, em đâu biết đứa bé là của anh.”
Mối Tình Kẹo Ngọt
Mối Tình Kẹo Ngọt
Tôi mất trí nhớ.
Mở Douyin ra, thấy nickname tài khoản là:
【Vợ nhỏ nhà Lâm Thành】.
Ơ… Vậy là tôi có chồng rồi à?
Tối đó, tôi lập tức thu dọn hành lý, kéo vali đến thẳng nhà Lâm Thành.
Vừa vào cửa đã nhào tới ôm anh, giọng dẻo quẹo đáng yêu:
“Chồng ơi~ Em muốn hun hun, ôm ôm, bế bổng lên cao cao~”
Lâm Thành: “…”
Một tháng sau khi “chung sống”, cô bạn thân kéo tôi ra nói như không tin vào tai mình:
“Cậu… cậu cưa đổ được Lâm Thành thật hả?”
Tôi chớp mắt, ngơ ngác:
“Ơ? Không phải anh ấy là chồng tớ à?”
Bạn thân sặc nước:
“Có khi nào cậu đơn phương không đó?”
Tôi đơ người.
Lập tức mở lại Douyin.
Lướt xuống, là hàng loạt clip quay trộm:
Lâm Thành đang ăn, đang làm việc, đang chơi bóng rổ…
Chết thật, góc quay nào cũng là góc nhìn của “kẻ yêu thầm”.
Tương Lai
Tương Lai
Đêm trước buổi phỏng vấn chọn vũ công chính của đoàn ballet, tôi bị một nhóm côn đồ chặn đường.
Khi cảnh sát đến, tôi đã ngồi bệt dưới đất, tuyệt vọng đến tột cùng.
Bố người bố tổng tài của tôi vì bỏ lỡ cuộc gọi cầu cứu của tôi, đã ôm tôi khóc nức nở, miệng không ngừng lặp đi lặp lại rằng nhất định sẽ khiến đám côn đồ đó phải trả giá đắt.
“Ôn Noãn, đừng sợ, bố nhất định sẽ tìm đội ngũ bác sĩ phục hồi tốt nhất cho con, đảm bảo không để lại vết sẹo nào trên gương mặt con. Bố cũng sẽ mời chuyên gia chỉnh hình giỏi nhất nối lại chân phải cho con, để con có thể đứng dậy nhảy múa một lần nữa.”
Ánh mắt tôi trống rỗng, sắc mặt tàn tạ như tro tàn.
Tôi vẫn luôn cho rằng đó chỉ là sự bất hạnh ngẫu nhiên, rằng tôi xui xẻo bị đám người xấu kia nhắm đến.
Cho đến khi tôi nghe được cuộc trò chuyện giữa bố và dì Lệ trong bệnh viện.
Anh Là Quá Khứ
Anh Là Quá Khứ
Tôi nhìn chằm chằm vào lịch sử chuyển khoản trên màn hình điện thoại, thấy Giang Vân Thâm đã chuyển cho Bạch Hiểu Lộ năm trăm nghìn tệ.
Ghi chú: “Bảo bối, đây là tiền đặt cọc mua nhà mới của chúng ta.”
Nhà mới?
Chúng tôi đã kết hôn ba năm, vẫn sống trong căn nhà bố mẹ tôi tặng làm của hồi môn. Bao giờ anh ta tính mua nhà mới?
Điều khiến tôi lạnh lòng hơn cả là thời gian chuyển khoản mười một giờ tối hôm qua.
Lúc đó anh ta vẫn còn nằm bên tôi, vừa chúc ngủ ngon, vừa hôn trán tôi.
Tay tôi run rẩy, tiếp tục kéo xuống xem lịch sử chuyển tiền: năm vạn, mười vạn, hai mươi vạn… Tất cả đều gửi cho Bạch Hiểu Lộ.
Ba năm qua, tổng cộng hơn hai triệu tệ.
Số tiền đó… đều là tiền sinh hoạt phí tôi đưa anh ta.