Hiện Đại
Nội dung xoay quanh bối cảnh xã hội ngày nay với tình yêu, công việc, gia đình và những vấn đề quen thuộc trong cuộc sống. Nhân vật có tính cách gần gũi, câu chuyện dễ liên hệ với thực tế nên thường rất được yêu thích.
Truyện mới cập nhật
Bác Sĩ Đúng Nghĩa
Bác Sĩ Đúng Nghĩa
Chồng tôi lúc làm phẫu thuật ghép tim cho bệnh nhân, nhất quyết bắt cô thực tập sinh thanh mai của hắn làm bác sĩ phụ mổ.
Chỉ vì tôi mắng cô ta một câu là không nên sơn móng tay khi phẫu thuật.
Vậy mà hắn bỏ mặc bệnh nhân đang bị mổ banh ngực, chạy ra khỏi phòng mổ để dỗ dành con thanh mai đó.
Tôi van xin hắn quay lại phẫu thuật cho bệnh nhân, hắn lại nói:
“Oánh Oánh đang buồn, em đừng gây chuyện lúc này được không? Tạm dừng ca mổ đi, chuyện nhỏ như vậy sao so được với Oánh Oánh?”
Cuối cùng bệnh nhân bị bỏ mặc trên giường suốt 40 phút, đau đớn đến chết.
Về sau mới biết bệnh nhân đó là thị trưởng đức cao vọng trọng của thành phố tôi.
Chồng tôi và con thanh mai của hắn lại còn đổ hết trách nhiệm vụ tai nạn y tế này lên đầu tôi:
“Nếu không phải cô nổi điên trong phòng mổ, đuổi bọn tôi ra ngoài, thì thị trưởng sao có thể mất máu mà chết! Tất cả là lỗi của cô!”
Cuối cùng, tôi trăm miệng cũng không cãi nổi, bị kết án tù chung thân, chết dần chết mòn trong ngục.
Còn chồng tôi và con thanh mai của hắn thì bước vào lễ đường thành hôn.
Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về ngày thị trưởng làm phẫu thuật ở bệnh viện chúng tôi.
Chuyện Này Có Thể Sao?
Chuyện Này Có Thể Sao?
Tôi thích nam thần, nam thần lại thích hoa khôi, còn hoa khôi thì lại thích đại ca trường.
Mà đại ca trường… lại thích tôi.
Bất đắc dĩ, hoa khôi đưa ra một quyết định:“Hay là… bốn đứa mình ở bên nhau luôn đi?”
Nam thần: “Ừm… chắc đây là cách duy nhất để tất cả mọi người đều được toại nguyện.”
Đại ca trường: “Thôi thì cũng được, tạm chấp nhận vậy.”
Tôi: ?
Chẳng lẽ thế giới này chỉ còn mỗi mình tôi là người bình thường thôi sao?
Nỗ Lực
Nỗ Lực
Ở bên Thái tử gia giới giải trí Bắc Kinh đã ba năm, quan hệ giữa chúng tôi vẫn rất rõ ràng sòng phẳng.
Ăn một bữa – hai vạn.
Hẹn hò – mười vạn.
Ngủ một đêm – ba mươi vạn.
Một ngày nọ, tôi phát hiện mình có thai.
Bộ não mất mấy giây mới phản ứng lại, tôi nhìn người đàn ông khí chất cao quý lạnh nhạt phía đối diện, ngơ ngác hỏi:
“Anh, anh có mười nghìn vạn không?”
Ve Hè Nói Chuyện Băng Giá
Ve Hè Nói Chuyện Băng Giá
Ba tôi là tổng giám đốc một công ty dược phẩm.
Mỗi tháng ông ấy cho tôi 10 vạn tiền sinh hoạt, đến khi tôi vào đại học, con số ấy tăng thành 30 vạn.
Yêu cầu duy nhất của ông là, đừng để em gái tôi biết đến sự tồn tại của tôi.
Chồng Tôi Cứ Thích Giả Là Hải Vương
Chồng Tôi Cứ Thích Giả Là Hải Vương
Sau khi gia đình phá sản, tôi được gả cho một tay chơi khét tiếng trong giới, một “Hải vương*” chính hiệu.
Ngày đầu tiên kết hôn, anh ta vứt cho tôi một chiếc thẻ ngân hàng, lạnh nhạt nói rằng thứ duy nhất anh ta có thể cho tôi là tiền.
Không chỉ vậy, anh còn tỏ vẻ cực kỳ chán ghét tôi, thà tự mình làm hết việc nhà cũng không muốn tôi đụng vào bất cứ thứ gì trong biệt thự.
Ba năm trôi qua như thế, tôi bắt đầu muốn ly hôn.
Nhưng khi cầm theo đơn ly hôn bước đến cửa thư phòng, tôi lại nghe thấy tiếng nức nở nghẹn ngào của anh:
“Ba năm rồi, tôi hầu hạ cô ấy suốt ba năm!
Mỗi tháng đưa cô ấy một ngàn vạn (~35 tỷ), ngày nào cũng nấu ăn cho cô ấy, vậy mà vẫn không thể khiến cô ấy cảm động.”
Tiếng người anh em thân thiết của anh vang lên đầy tức giận:
“Tao đã bảo mày đừng làm màu rồi, một người đàn ông đã có vợ lại còn xây dựng hình tượng ‘Hải vương’ để làm gì chứ?”
* “Hải vương” là cách gọi mỉa mai một người đàn ông bắt cá nhiều tay, quen nhiều người cùng lúc, ai cũng tỏ ra thâm tình, nhưng không ai là thật lòng. Nói ngắn gọn: tra nam chuyên gieo thính cấp cao.
Giăng Bẫy
Giăng Bẫy
Ngày cưới, bố tôi uống say, đem toàn bộ tiền sính lễ và của hồi môn của tôi đi đánh bạc và thua sạch.
Tôi sợ đến tái mặt, nhưng vị hôn phu của tôi lại cực kỳ bình tĩnh.
“Tĩnh Tĩnh, tiền thua thì cũng đã thua rồi. Giờ quan trọng nhất là hoàn thành hôn lễ, đừng để người thân và bạn bè nhìn thấy trò cười của chúng ta.”
Lòng tôi chùng xuống, mặc kệ anh ấy ngăn cản, tôi chạy thẳng đến bàn lễ tiền mừng, gom hết toàn bộ tiền mừng hôm nay đặt trước mặt bố tôi.
“Chỗ này, bố cầm hết đi, mang đi thắng lại số tiền đã mất cho con!”
Nữ Phụ Phát Điên
Nữ Phụ Phát Điên
Tôi phát hiện trong xe chồng có một cây nến sáp lạnh đã dùng một nửa.
Nhưng hắn là giáo sư đại học, xưa giờ luôn nghiêm túc cổ hủ, lạnh lùng cấm d/ụ/c chưa bao giờ cùng tôi dùng mấy thứ kiểu này.
Tôi còn đang thắc mắc thì trước mắt bất ngờ xuất hiện một loạt bình luận hiện lên.
【Đồ thích gây chuyện lại đến rồi, lại bắt đầu nghi thần nghi quỷ.】
【Tất nhiên là mấy trò chơi người lớn giữa nam chính và nữ chính rồi, nữ phụ chắc lại sắp làm ầm lên. Không được như ngươic ta ganh tị hay gì?】
【Nam chính ly hôn với cô ta nhanh lên đi, phát chán với con người này rồi!】
Chà, nghe thôi mà rạo rực thế nhỉ?
Thì ra tôi là nữ phụ lót đường trong truyện yêu đương cẩu huyết, sự tồn tại của tôi chỉ để làm nền cho chuyện tình ngọt ngào giữa nam chính và cô học trò mê hắn.
Tôi sững người một giây, rồi đưa cây nến cho hắn.
“Giữ kỹ nhé, lần sau còn dùng tiếp. Không đủ thì cứ để em mua thêm cho.”
Phản Công
Phản Công
Trong buổi tiệc mừng công của công ty, ba tôi công khai thừa nhận ngoại tình.
Trước mặt ban lãnh đạo cấp cao, ông nói với đứa con riêng:
“Sau này công ty của ba, con có một nửa.”
Cô ta bước lên định đứng cạnh tôi, tôi lạnh lùng đẩy mạnh một cái, khiến cô ta ngã lăn từ bậc cao xuống.
Tôi quay đầu, nhìn ba, cười nhạt:
“Bùm.”
Sự Thật Là Vậy Sao?
Sự Thật Là Vậy Sao?
Chồng tôi dan díu với nữ sinh nghèo mà vợ chồng tôi từng tài trợ.
Cô ta hỏi:
“Em đang mang thai con của anh, bao giờ anh mới cưới em?”
Chồng tôi đáp:
“Vợ anh không thể sinh con, em cứ sinh đứa bé ra đi.”
“Đợi con trai chúng ta lớn lên, thừa kế tài sản của cô ấy rồi ly hôn cũng chưa muộn.”
Cô ta nũng nịu nói:
“Chồng à, anh thật thông minh, em hiểu mà, anh đang muốn chiếm sạch tài sản.”
Vừa nói vừa cười, hai kẻ khốn nạn ấy quấn lấy nhau.
Tôi cười lạnh, giả vờ như không thấy gì rồi lặng lẽ rời khỏi gara.
Chỉ vài tháng sau, chồng tôi bế về một đứa bé bị bỏ rơi, Tôi xem nó như con ruột mà nuôi nấng khôn lớn.
Khi con trai được hai mươi bốn tuổi, tôi giao toàn bộ công ty cho nó quản lý.
Tôi bắt đầu đi du lịch trong và ngoài nước để thư giãn.
Đến khi tôi quay về, Cô nữ sinh nghèo năm nào giờ kiêu ngạo đứng trước mặt tôi, ra lệnh:
“Đứa con chị nuôi là do tôi sinh, tôi có kết quả xét nghiệm ADN!”
“Bây giờ, chị lập tức cút khỏi công ty cho tôi!”
Con trai tôi cũng vênh váo nói:
“Tôi ra lệnh cho bà, lập tức ly hôn với ba tôi.”
“Ba mẹ tôi mới là một gia đình, nếu bà còn chần chừ, tôi sẽ đuổi bà ra đường!”
Tôi mỉm cười, đứng dậy:
“Được thôi, ly hôn thì ly hôn!”
Thuỷ Triều Lên
Thuỷ Triều Lên
Sau khi gia đình Thanh Ngạn phá sản, anh ta đem tôi dâng cho Thái tử gia đất Kinh Thành để trừ nợ.
Về sau gặp lại trong một buổi tiệc rượu.
Thanh Ngạn nói tôi tính tình lạnh nhạt kiêu ngạo, mong Thái tử gia bao dung nhiều hơn.
Thái tử gia nghe xong, khẽ cười khinh.
“Bao dung? Tôi chưa mở miệng, cô ấy cũng không dám nói một câu.”
Mọi người nhao nhao khen Thái tử gia giỏi thuần phục người.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, tôi đẩy cửa bước vào.
Tôi ngồi xuống, anh lau bàn.
Tôi liếm môi, anh đưa trà.
Tôi nhíu mày, anh khoác áo.
……
Mọi người: “???”
Quả thật là không cần mở miệng nói câu nào cả!
Thái tử gia kiêu ngạo liếc nhìn gương mặt đen như đáy nồi của Thanh Ngạn:
“Đồ phế vật, không có bản lĩnh thì cứ nói thẳng.”