Hiện Đại
Nội dung xoay quanh bối cảnh xã hội ngày nay với tình yêu, công việc, gia đình và những vấn đề quen thuộc trong cuộc sống. Nhân vật có tính cách gần gũi, câu chuyện dễ liên hệ với thực tế nên thường rất được yêu thích.
Truyện mới cập nhật
Hiếu Thuận
Hiếu Thuận
Kiếp trước, ba tôi 59 tuổi bị phát hiện ngoại tình, ông quỳ xuống khóc lóc nhận lỗi.
Nhưng vừa làm xong thủ tục nghỉ hưu, ông liền cuỗm hết tiền trong nhà, dắt theo tiểu tam và con trai của ả cao chạy xa bay.
Mẹ tôi vì chuyện này mà mắc bệnh trầm cảm, ôm hận mà qua đời.
Tôi sống lại đúng vào ngày ba lên cơn cao huyết áp, cần cấp cứu.
Ông ngồi trong phòng khách, tay ôm ngực cầu cứu: “Uyển Uyển, mau… mau gọi xe cứu thương…”
Còn tôi thì đang nằm trong phòng ngủ, thong thả đeo tai nghe.
Ừm, bài hát này nghe hay thật.
Chạy Theo Ánh Trăng
Chạy Theo Ánh Trăng
Khi biết tin Phó Huyên gặp tai nạn xe, tôi lập tức bỏ dở vòng chung kết piano để lao đến bệnh viện.
Nhưng rồi mới phát hiện anh ta hoàn toàn không bị thương, chỉ đang bày trò lừa tôi.
“Phó thiếu, quả nhiên cô ấy bỏ thi thật rồi! Lần này vị trí quán quân chắc chắn thuộc về Bội Bội rồi.”
“Chậc chậc. Có thể coi Cố đại tiểu thư gia như chó mà đùa giỡn, chắc chỉ có Phó thiếu thôi.”
Phó Huyên cười cợt: “Hết cách rồi, ai bảo cô ấy yêu tôi đến vậy chứ!”
Tôi quay người bỏ đi, bấm một cuộc gọi.
【Ba à, tiệc đính hôn tháng sau, con muốn đổi người.】
Vừa Nhận Người Thân Đã Bị Giả Thiên Kim Bám Dính Như Keo
Vừa Nhận Người Thân Đã Bị Giả Thiên Kim Bám Dính Như Keo
Tôi là thiên kim thất lạc nhiều năm, sau cùng lại được một ông trùm xã hội đen nuôi lớn như con gái ruột.
Từ nhỏ, tôi gối đầu lên khẩu súng mà ngủ.
Còn Lâm Du kẻ thay thế thân phận vốn thuộc về tôi, thì ôm búp bê ngủ mỗi đêm.
Tôi không cần dùng đầu nghĩ cũng nghĩ ra được tám trăm cách tiễn Lâm Du đi gặp ông bà mà không ai hay biết.
Nhưng ngay đêm đầu tiên tôi về nhà họ Lâm, Lâm Du đã lạch bạch chạy đến phòng tôi, ôm búp bê nhét vào giữa hai đứa.
“Bảo bối không ngủ được à? Đừng sợ, chị đến ngủ với em.”
Cơ thể tôi lập tức cứng đờ.
Khẩu súng dưới gối bỗng trở nên… lố bịch vô cùng.
Song Hỷ Lâm Môn
Song Hỷ Lâm Môn
Tiểu thanh mai của chồng tôi qua đời vì khó sinh, để lại một cặp con gái sinh đôi.
Tôi vừa định từ chối yêu cầu nhận nuôi của chồng thì từng dòng bình luận hiện ra trước mắt.
【Nữ chính ngốc thật đấy! Làm tôi sốt hết cả ruột! Sau này một đứa gả vào nhà giàu, một đứa thành minh tinh lớn, phúc của cô còn ở phía sau cơ mà!】
【Cô gấp gì chứ? Con gái ruột là nữ chính trong truyện nuôi con này mà, chắc chắn sẽ nhận nuôi thôi, không thì cốt truyện sao mà tiếp diễn?】
Chớp mắt đã hai mươi lăm năm trôi qua, dưới sự dạy dỗ tận tâm tận lực của tôi, hai cô con gái sinh đôi quả nhiên thành công rực rỡ như lời bình luận từng nói.
Nhưng đúng vào ngày tiệc đính hôn của con gái lớn, tiểu thanh mai đã qua đời từ nhiều năm trước của chồng tôi bất ngờ xuất hiện, cô ta thân mật khoác tay hắn, mặt mày hớn hở nói:
“Nhờ chị chăm sóc chu đáo, con gái của tôi và Thẩm Dục mới có thành tựu như vậy, nếu không thì người già nua xấu xí hôm nay đã là tôi rồi đó~”
Chồng tôi thậm chí còn đề nghị ly hôn để cưới lại tiểu thanh mai, nói là để một nhà bốn người đoàn tụ.
Còn tôi không khóc, cũng không làm loạn.
Chỉ mỉm cười khẽ khàng: “Được thôi!”
Tống Chi
Tống Chi
Lúc ly hôn, tôi chủ động từ bỏ quyền nuôi con gái.
Chỉ vì hôm đó đi làm thủ tục ở cục dân chính, con bé ôm cổ ba nó khóc lớn:
“Mẹ xấu, mẹ xấu, con ghét mẹ!”
“Nếu mẹ cứ nhất định phải ly hôn với ba, thì con sẽ theo ba, để mẹ sống cô đơn đến già!”
Ở kiếp trước, tôi phớt lờ lời đe dọa trẻ con của nó, giành lấy quyền nuôi con và hết lòng chăm sóc con bé khôn lớn.
Thế nhưng nó lại hận tôi cả đời, đến ngày tôi chết cũng chưa từng gọi tôi một tiếng “mẹ”.
Trong ngày cưới của nó, còn đưa cả tình nhân của ba nó lên sân khấu phát biểu cảm ơn.
Giờ đây, khi mở mắt ra lần nữa, nhìn khuôn mặt nhỏ đầy ác ý trước mặt, tôi chỉ lạnh nhạt gật đầu:
“Không theo tôi càng tốt, dù sao tôi cũng không muốn nuôi một đứa trẻ không biết điều.”
Thiên Kim Không Giả
Thiên Kim Không Giả
Học muội trong nhóm chat giả mạo thân phận tôi, nói mình là con nhà giàu.
Tôi chỉ thấy kỳ lạ: khi nào ba tôi lại có thêm một cô con gái thế? Sao tôi không biết?
Được Anh Em Pháo Hôi Nhặt Về Nuôi
Được Anh Em Pháo Hôi Nhặt Về Nuôi
Hai anh em nhặt tôi về là nhân vật pháo hôi trong truyện.
Anh trai u ám, lạnh lùng, bị nữ chính tỏa nắng thu hút.
Em gái nhạy cảm, thiếu thốn tình cảm, cam tâm tình nguyện dâng hiến mọi thứ cho nam chính.
Họ cứ ngỡ bản thân đã tìm thấy cứu rỗi.
Ai ngờ, nam nữ chính chỉ xem họ là bàn đạp để tiến thân.
Để giữ được cuộc sống phú quý, tôi quyết định cướp lấy vai diễn của họ!
Khi anh trai lại rơi vào trạng thái chán đời, tôi hôn lên má anh một cái:
“Ơ, mềm mềm thơm thơm, anh là một cái bánh kem bơ mà~”
Đến người đàn ông lạnh lùng nhất nghe được câu khen này cũng phải nhếch mép cười.
Khi em gái nửa đêm lén khóc, tôi cũng bật khóc theo:
“Ngôi sao xinh đẹp sắp bị nước nhấn chìm rồi, phải làm sao đây?”
Cô ấy nín khóc bật cười, bất lực ôm tôi vào lòng.
Về sau, nam nữ chính vì mãi không hẹn được ai nên sốt ruột, chủ động tìm tới tận nơi.
Lại thấy hai anh em đang thức trắng đêm để giúp tôi làm đồ thủ công mẫu giáo.
Nhật Ký Theo Đuổi Vợ Của Nam Thần Trà Xanh
Nhật Ký Theo Đuổi Vợ Của Nam Thần Trà Xanh
Tôi học đại học cùng một trường với em trai ruột.
Ngày nào cũng sai bảo nó mang cơm, lấy đồ chuyển phát nhanh.
Cho đến một ngày, khung trò chuyện với nó đột nhiên hiện lên dấu chấm than màu đỏ.
Tối hôm đó, nam thần lạnh lùng của học viện đột ngột tìm đến cửa phòng tôi, trong tay cầm một đoạn video.
Trong video, người hầu tổ truyền của tôi không hề do dự mà nhận lấy một chiếc thẻ, sau đó cam kết sẽ không liên lạc với tôi nữa.
Cậu thiếu niên tắt màn hình điện thoại, trông đáng thương đến lạ.
Vẻ mặt nghiêm túc nói:
“Chỉ vì 100 nghìn mà có thể vứt bỏ chị gái, người đàn ông như thế không đáng tin.”
“Chị có thể xem xét em được không?”
“Em nhất định sẽ làm tốt hơn anh ta.”
Tôi: ??
Cặp Đôi Phòng Trọ
Cặp Đôi Phòng Trọ
Tôi và Hứa Trì là cặp đôi sống chung trong phòng trọ.
Dạo gần đây anh ấy thường ra khỏi nhà từ sáng sớm, đến khuya mới về, bóng dáng cũng chẳng thấy đâu.
Tức giận quá, tôi tát anh một cái.
Ngay lập tức, màn hình hiện lên dòng bình luận:
【Nam chính đã chuẩn bị lấy nhẫn cầu hôn trong túi ra rồi, bị nữ phụ tát một cái mà dằn lại.】
【Chỉ cần nữ phụ có thể bao dung và thấu hiểu nam chính thêm chút nữa, thì cả khối gia tài to như núi về sau đã không rơi vào tay nữ chính.】
【Một cái tát, tát bay luôn lòng tự trọng cuối cùng của nam chính, hai người từ đó chia đôi ngả…】
Tôi nhắm mắt lại, rồi giơ tay — thêm một cái tát nữa.
“Trong túi anh đang giấu cái gì?”
Sau Khi Kết Hôn Với Phản Diện Miệng Độc
Sau Khi Kết Hôn Với Phản Diện Miệng Độc
Tôi là thiên kim nhà họ Tần, vừa mới phá sản.
Để cứu công ty, cha gả tôi cho Lục Châu, một ông trùm công nghệ mới nổi.
Không ai biết, Lục Châu chính là người yêu cũ từng bị tôi đá.
Đêm tân hôn, anh ta lạnh lùng nhìn tôi:
“Đừng tưởng tôi còn thích em. Cưới em chỉ là giải pháp tạm thời. Đợi xong vụ thâu tóm, chúng ta ly hôn.”
Ngay khoảnh khắc ấy, một loạt dòng bình luận như “hiện hồn” trước mắt tôi:
【Phản diện này ngoài miệng cứng rắn, trong tim mềm nhũn.】
【Nữ phụ à, đừng tin hắn! Tôi thề đấy, mỗi tối hắn đều nhìn ảnh cô rồi chảy nước miếng.】
【Phản diện ngoài miệng: Đừng tưởng tôi thích em. Trong lòng: Huhu sao vợ chưa tới ôm tôi vậy?】
【Nữ phụ ngốc nghếch, cô chỉ cần gọi một tiếng “chồng yêu”, là hắn sẽ hóa cún con vì tình yêu, quấn lấy cô không rời.】
Nhìn Lục Châu đang chuẩn bị rời đi, tôi thử gọi một tiếng:
“Chồng à?”
Thân hình anh lập tức khựng lại, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào tôi, như thể giây tiếp theo sẽ nhào tới và nuốt chửng tôi không chừa một mẩu.