Hiện Đại
Nội dung xoay quanh bối cảnh xã hội ngày nay với tình yêu, công việc, gia đình và những vấn đề quen thuộc trong cuộc sống. Nhân vật có tính cách gần gũi, câu chuyện dễ liên hệ với thực tế nên thường rất được yêu thích.
Truyện mới cập nhật
Sang Dư chưa muộn
Sang Dư chưa muộn
Kỷ niệm năm năm ngày cưới, tôi nhận được một cuộc gọi.
“Chị Tang Dư à… em vỡ ối rồi, sắp sinh rồi… chị có thể bảo anh Thẩm đến nhanh một chút được không?”
“Em gọi mãi mà không liên lạc được với anh ấy…”
Tiếng nức nở của cô gái vang lên giữa đêm đen, sắc lạnh và chói tai.
Người đàn ông vừa vùi mặt vào cổ tôi khẽ sững người,
Vội vàng bật dậy, mặc quần áo.
Cầm lấy chìa khóa trên bàn rồi lao ra ngoài.
Từ đầu đến cuối, không nói với tôi lấy một câu, cũng chẳng thèm quay đầu nhìn lấy một cái.
Tôi chết lặng rất lâu.
Chỉ đến khi tiếng sấm ngoài trời vang lên, tôi mới dần tỉnh lại.
Đứa trẻ cô ấy sinh ra… là con của chồng tôi.
Sau Khi Phát Điên, Tôi Tự Đổi Cho Mình Một Ông Bố Khác
Sau Khi Phát Điên, Tôi Tự Đổi Cho Mình Một Ông Bố Khác
Ba tôi tuổi trung niên lại nhận yêu đương bên ngoài, bỏ vợ bỏ con.
Thế là, cả nhà chúng tôi quyết định mặc kệ luôn.
Công ty ba phá sản, ông ngoại chủ tịch: “Hết tiền rồi, không chống lưng nổi đâu.”
Trà xanh bị trường đuổi học, hiệu trưởng dì hai: “Loại sâu bọ như vậy, đừng làm hư những bông hoa của Tổ quốc!”
Con trai họ nguy kịch, cậu ba bác sĩ nhi khoa hàng đầu: “Xin lỗi, tôi cũng lực bất tòng tâm.”
Đến lượt tôi: Chả sao cả, tôi tự đi tìm bố mới!
Hai Lần Bị Đâm Sau Lưng
Hai Lần Bị Đâm Sau Lưng
Bạn thân tôi và bạn trai tôi đang quấn lấy nhau trong căn nhà mới tôi vừa mua, bị mẹ tôi bắt gặp tại trận.
Sau đó, bạn thân tôi còn đăng một bài dài hàng nghìn chữ lên vòng bạn bè.
Cô ta khóc lóc kể lể rằng họ mới là chân ái, còn tôi, người không được yêu mới là kẻ thứ ba chen chân.
Tôi còn có thể làm gì chứ? Dĩ nhiên là chọn cách thành toàn cho họ.
Tôi rất muốn xem thử, một kẻ bám váy mẹ và một kẻ mê trai thành tinh, kết hợp lại sẽ tạo nên vở kịch hay cỡ nào.
Hoa Hồng Trên Đống Hoang Tàn
Hoa Hồng Trên Đống Hoang Tàn
Đến khu đại học thi cử.
Bị một nam sinh nhét cho một tờ giấy ghi số điện thoại.
Vốn định kể chuyện này cho chồng, nhưng vừa quay đầu đã nghe thấy bạn thân của chồng ồn ào nói:
“Phó thiếu gia, vẫn là anh lợi hại. Vì một câu nói của Tiểu Tước mà anh thật sự cho người đi thử lòng vợ mình.”
Phó Chính Thanh cười lười nhác:
“Cô gái nhỏ thôi mà, dỗ cô ấy vui vẻ tí ấy mà.”
Những người khác cũng cười ầm lên:
“Lâm Tri Niệm yêu anh đến thế, chắc chắn sẽ từ chối thôi. Cô ấy còn giống như bà sơ ấy chứ, nội y chắc còn chẳng mặc trùng bộ.”
Phó Chính Thanh không hề phản bác.
Tôi khẽ cười lạnh, từ tốn mở thẳng tờ giấy ra.
Và bấm số điện thoại trên đó.
Tôi Chọn Hạnh Phúc
Tôi Chọn Hạnh Phúc
Trong buổi tụ họp bạn bè, Giang Nhiên hỏi tôi đã có bạn trai chưa.
Câu hỏi dành cho tôi, nhưng lại cố ý nói cho Tần Mục Xuyên nghe.
Bởi vì ai cũng biết, tôi và anh ấy dây dưa suốt mười năm, vẫn chưa xác định quan hệ.
Ánh mắt mọi người đồng loạt quét về phía anh ấy.
Anh ấy vẻ mặt lười biếng:
“Nhìn tôi làm gì? Tôi với Chi Chi chỉ là anh em.”
Giang Nhiên suýt nữa bị anh ấy chọc cười:
“Con gái thanh xuân chẳng đợi ai đâu, Nam Chi, phải nhanh lên đấy.”
Tôi gật đầu tán thành:
“Ừ, nên tôi chuẩn bị kết hôn rồi.”
Mọi người sửng sốt, tôi mỉm cười giải thích:
“Trước đây gia đình giới thiệu, sau một thời gian tìm hiểu cảm thấy khá ổn.”
Tần Mục Xuyên, kẻ vốn luôn phóng khoáng, lại trước mặt bao người bóp nát ly rượu trong tay.
Chồng Ơi Chồng À
Chồng Ơi Chồng À
Chồng tôi không hài lòng với cuộc hôn nhân liên minh này, ba năm cưới nhau chưa từng gặp mặt tôi lần nào.
Hôm đó hắn trúng thuốc kích thích, trợ lý hắn gọi tôi tới giúp.
Xong việc.
Hắn không nhận ra tôi là vợ hợp pháp, còn chuyển cho tôi năm trăm nghìn tệ coi như bồi thường.
Mắt tôi sáng lên, cảm giác như tìm được bí quyết phát tài.
Tôi bắt đầu dốc hết tâm sức quyến rũ hắn.
Cho đến khi hắn quyết định nuôi tôi như chim hoàng yến trong lồng.
Hắn nói:
“Đừng bao giờ yêu tôi, tôi sẽ không yêu em, càng không thể cưới em.”
Rồi giữ lấy tay tôi đang cởi áo choàng tắm của hắn:
“Đợi đã, để tôi đi ly hôn cái đã.”
Giây tiếp theo, hắn bấm số gọi vào điện thoại tôi.
Anh Không Xứng Với Tình Yêu Của Tôi
Anh Không Xứng Với Tình Yêu Của Tôi
Thương Nam đưa cô thanh mai trúc mã định cư ở nước ngoài trở về và đưa đến trước mặt tôi:
“Tri Tri đã có thai rồi. Em biết đó, đế chế thương nghiệp của nhà họ Thương cần có người kế thừa. Nếu em không thể sinh con, vậy thì nhường vị trí đi.”
“Anh không thể để người thừa kế tương lai của nhà họ Thương có xuất thân đầy khiếm khuyết.”
Sau đó, tôi gặp Thương Nam trong bệnh viện, đang cãi nhau ầm ĩ với bác sĩ vì ôm nhầm con.
Tôi mỉm cười: “Cô thanh mai đó chẳng phải bảo bối trong lòng anh sao? Dù con trắng hay đen, thì cũng là do cô ta sinh ra mà. Anh cứ xem như con ruột mà nuôi đi, dù sao chính anh cũng đâu thể sinh được.”
Tôi Thừa Hưởng Bộ Gene Ưu Tú Của Ba
Tôi Thừa Hưởng Bộ Gene Ưu Tú Của Ba
Ngày tôi rút ống thở cho ba, mẹ kế quỳ xuống trước mặt tôi.
Bởi vì bà ta đã hầu hạ ba tôi suốt 10 năm, cuối cùng lại chẳng được gì cả.
Trả Anh Ta Về Cho Bạch Nguyệt Quang
Trả Anh Ta Về Cho Bạch Nguyệt Quang
Ngày rời trung tâm ở cữ, Tiền Tư Thần đến đón tôi.
Anh ta mang theo chiếc bánh hạt dẻ tôi thích nhất, và một tờ đơn ly hôn.
Gương mặt anh ta chẳng hề có chút áy náy nào: “Giai Giai sắp từ nước ngoài về rồi, cho nên…”
Tôi nhìn những dòng chữ in trên giấy ly hôn: công ty thuộc về bên nam, mọi tài sản khác đều thuộc về mẹ con tôi.
Tốt, rất hợp ý tôi.
Nhưng tôi vẫn khẽ nhíu mày, làm bộ không vui: “Tư Thần, công ty là tâm huyết bao năm qua chúng ta cùng nhau gây dựng, anh nôn nóng đá tôi ra ngoài thế này sao?”
Tiền Tư Thần đưa bút cho tôi: “Em cũng biết mà, lúc lập công ty là để hiện thực hóa giấc mơ của Giai Giai. Nên ngoài công ty ra, tất cả những thứ khác anh đều để lại cho em.”
Tôi nhanh chóng cầm lấy cây bút trong tay anh ta, ký tên không chút do dự, sợ anh ta đổi ý.
Thấy tôi không khóc không nháo, Tiền Tư Thần có chút kinh ngạc: “Bốn năm tình cảm, em lại chẳng có chút luyến tiếc nào à?”
Tôi liếc nhìn đứa con trong lòng, rồi mỉm cười với anh ta: “Chúc anh và cô Hứa trăm năm hạnh phúc.”
Bánh Bao Máu
Bánh Bao Máu
Kiếp trước tôi vì mang thai long phụng mà bị cô hàng xóm hiếm muộn căm ghét.
Cô ta cho thu/ốc d/iệt c/ỏ vào món thịt kho, đ/ầu đ/ộc tôi đến ch/ế/t, một x/á/c ba mạ/ng.
Trước khi chế/t, tôi thấy cô ta điên cuồng đạp mạnh vào bụng bầu của tôi, miệng cười man dại:
“Ha ha, để xem cô còn dám khoe nữa không!”
“Có bầu thì ngon lắm hả? Mang thai long phụng thì sao? Tôi cho cô không sinh nổi con luôn!”
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về ngày mình vừa phát hiện mang thai.
Trong thang máy, chồng tôi – Cố Minh – đang cẩn thận đỡ tôi: “Giờ cơ thể em yếu lắm, phải chú ý đấy.”
Tôi ngoảnh lại, thấy ngay sau lưng mình là Hà Thúy Phương – và trong tay cô ta là một hộp bưu phẩm đã bị bóc ra, bên trong rõ ràng là một chai thuốc trừ sâu.
Cô ta đang nhìn tôi chằm chằm bằng ánh mắt âm u rợn người.